Enigma giả Omega bị phản công - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-28 15:35:00
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thế nhưng..."

"Không nhưng nhị gì cả!"

Tôi chê lề mề, trực tiếp nhập cuộc.

Kẻ thông minh như còn suy một ba, chủ động dí tuyến thể tận miệng Bùi Cẩn.

"Nhanh lên, c.ắ.n , c.ắ.n thật mạnh ! Tiêm hết pheromone của tuyến thể !"

Chẳng từ nào kích thích Bùi Cẩn.

Anh bất ngờ dùng lực, một luồng sáng trắng lóe lên mắt.

Ngay đó, phần cổ c.ắ.n chặt.

Pheromone nồng mùi rượu tràn tuyến thể như thủy triều cuộn sóng, khiến chân tay nhũn trong chốc lát.

Tôi mất khả năng ngôn ngữ hồi lâu kiểm soát .

Cuối cùng mới tìm giọng yếu ớt của :

"Anh, là Omega, răng khểnh… Đừng bảo là giả vờ làm O để lừa nhé?"

thì cũng từng ngửi thấy pheromone của AO thật bao giờ.

Bùi Cẩn vuốt ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi của .

"Không A."

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Trong lòng tính toán đợi rảnh sẽ đưa bệnh viện.

Răng biến dị, nhất là nhổ sớm cho xong.

17,

Việc "trị liệu" cực kỳ hiệu quả.

Sau khi xong xuôi, với Bùi Cẩn ngâm trong bể sục.

Tôi nhắm mắt hưởng thụ sự chăm sóc của .

"Trước đây làm 'theo đuôi' cho cũng làm mấy việc ?"

"'Theo đuôi' là cái gì?"

"Chậc, cái mà cũng ?"

Tôi lật , phổ cập kiến thức cho :

"Trong giới của bọn , thường gọi là chim hoàng yến, mà gọi là 'theo đuôi'."

Bùi Cẩn hỏi với vẻ mặt thành khẩn:

"Có tại mấy tên A đó 'gốc' nên mới gọi thế ?"

Tôi buồn đến mức bật .

Mở mắt , những dấu hôn và vết cào chi chít lồng n.g.ự.c Bùi Cẩn.

Đột nhiên hiểu thốt lên:

"Chắc chẳng tìm A thứ hai tự nguyện hiến cho làm như thế . Cho nên..."

Tôi nghiêng đầu, tránh ánh mắt của Bùi Cẩn:

"Có cân nhắc đổi nghề, làm bạn trai của ?"

18,

Thú thật là.

Tôi thấy bất an lắm.

Bùi Cẩn chuẩn hình mẫu, dáng dấp ngon nghẻ, cả giường lẫn chuyện nấu nướng đều quá cừ.

Chắc chắn chẳng thiếu bỏ tiền tỉ bao nuôi.

Chắc sẽ vì cái danh phận mà bỏ qua tiền .

Tôi hiểu mà.

Thế nhưng chỉ cần nghĩ đến việc sẽ đối xử với mấy tên A hôi hám khác y như với bây giờ, là phát điên lên.

Mọi tế bào trong cơ thể như đang gào thét: Làm một cái lồng vàng, nhốt !

Lúc nào hiểu thứ chiếm hữu mạnh mẽ khó hiểu chính là độ tương thích cao.

Tôi chỉ nghĩ đơn giản là do hormone làm loạn.

Thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ đen tối:

Nếu Bùi Cẩn đồng ý, sẽ diễn vở tổng tài cưỡng chế, yêu hận tình thù.

May mắn , chỉ thấp thỏm đầy nửa phút, cằm bất ngờ ai đó nắm lấy.

Một nụ hôn sâu nồng nhiệt đến mức nghẹt thở giáng xuống.

"Ưm..."

Trong tiếng thở dốc, cảm nhận sự nhiệt tình của Bùi Cẩn.

Mẹ kiếp, thế thì sắt thép cũng chẳng chịu nổi nữa là.

Tôi , theo bản năng trốn chạy.

Bùi Cẩn đè chặt cạnh bồn tắm.

Đầu ngón tay phủ vết chai sần của miết nhẹ lên vùng da tuyến thể, mang đến một luồng nhiệt nóng rực tê dại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/enigma-gia-omega-bi-phan-cong/chuong-4.html.]

"Thích đến thế cơ ."

"Cười cái gì, !"

Tôi chọc trúng chỗ ngứa, lắp bắp nên lời:

"Ai thích chứ? Một Omega mà cả cứng ngắc như đá. Nếu vì tình hình kinh tế hiện tại khó khăn, tìm việc chẳng dễ dàng gì, mới thèm... A..."

Tuyến thể đ.â.m thủng một nữa.

Đầu lưỡi nóng ấm l.i.ế.m những giọt m.á.u trào .

Bùi Cẩn vẻ mặt thất thần của , tiếp tục động tác.

"Ngoan. Bồn tắm giữ nhiệt, đêm còn dài. Khi nào đúng, khi đó mới về giường."

Tôi: ...

Haha, đúng là cái miệng thì cố tỏ mạnh mẽ, còn cái thì ráng chịu khổ.

19,

Chuỗi ngày sung sướng trôi qua nhanh.

Lần tiếp theo gặp Mộ Việt là tại buổi đấu thầu.

Ở hành lang, cố tình bước chậm để tiến đến gần .

"Anh, lâu gặp. Tuần mới hội đồng quản trị, tiệc mừng công tối nay tổ chức ở P.M, mời nhé."

Tôi đảo mắt: "Cút."

"Anh tò mò tại đó ?"

"Tao tò mò da mặt của mày với tường chịu lực xem cái nào dày hơn thôi."

Mộ Việt hề tức giận, ngược còn rạng rỡ.

"Vì Lâm Cửu m.a.n.g t.h.a.i ~ Chờ thêm tám tháng nữa, sẽ thừa kế bộ di sản, bao gồm cả Mộ thị."

Bước chân khựng .

Tôi lao đến, túm lấy cổ áo .

"Mày dám! Mộ thị là tâm huyết cả đời của tao, mày đừng hòng nhúng chàm!"

Mộ Việt nhướng mày, ánh mắt đầy khiêu khích:

" bố đồng ý . Trách thì trách bản tranh giành, đúng là đồ thái giám đầu thai, đẻ."

Hắn bồi thêm:

"Bà c.h.ế.t sớm của mà thấy suối vàng đứa con ruột là một thằng quái thai, hối hận vì sinh nhỉ?"

20,

Bốp!

Cái miệng thối của Mộ Việt đ.ấ.m lệch cả sang một bên.

Hắn lấy ngón cái lau vết máu, phá lệ tay phản kháng.

Tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, từng lời như đ.â.m thẳng nỗi đau của :

"Thứ rác rưởi cống như mày, sinh vứt bỏ, tư cách gì ở đây mà sủa? Mày mỗi tao, ánh mắt mày cứ như con giòi đang nhân loại, sự đố kỵ giấu nổi ? Hèn gì Mộ Lương chọn mày làm con nuôi, đúng là cùng một phường cả thôi..."

Mộ Việt chọc giận điên cuồng, mắt đỏ ngầu, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Khi Alpha mất kiểm soát cảm xúc, pheromone sẽ thể kiềm chế mà tràn ngoài.

Tôi nhăn mũi, vô cùng chán ghét:

"Không hổ danh là sinh trong hố xí, ngay cả pheromone cũng hôi thối mùi sầu riêng."

Động tác vung nắm đ.ấ.m của Mộ Việt khựng , mặt đầy thể tin :

"Anh ngửi thấy pheromone ? Anh lén chữa trị ? Tìm bác sĩ nào thế? Hắn cho uống t.h.u.ố.c gì? Không, thể nào, hội chứng vô cảm với pheromone là bệnh nan y, làm gì t.h.u.ố.c chữa, chắc chắn đang dọa ..."

Bốn tháng nay, và Bùi Cẩn quấn lấy đến mức quên cả trời đất.

Hội chứng vô cảm pheromone thuyên giảm hơn một nửa.

Tôi cũng tò mò tại một Omega như trở thành liều t.h.u.ố.c đặc trị của .

Chẳng lẽ là trời sinh một cặp, định mệnh tiền kiếp?

Càng nghĩ càng thấy hợp lý.

Khóe môi tự chủ mà cong lên.

Ngay cả khi thấy con giòi đang đóng giả cũng bớt thấy gai mắt hai phần.

"Tò mò ? Hi hi, cho mày ."

21,

Trên đường về nhà, chỉ cần nghĩ tới Bùi Cẩn, thể kìm lòng mà thấy vui sướng.

Anh giống như ngôi may mắn của .

Forgiven

Những tháng ngày ở bên, công ty lên sàn, bệnh nan y thuyên giảm, ngay cả chuyện yêu đương cũng thuận lợi đủ đường.

Để bày tỏ lòng ơn, đặc biệt siêu thị mua nhiều nguyên liệu.

Tôi tự tay bếp, làm cả một bàn đầy món Bùi Cẩn thích,còn đặt cả chiếc thẻ phụ đen mới làm tại vị trí vẫn thường .

Thậm chí còn lén lút đeo sợi dây xích eo màu bạc mà dỗ dành bao lâu nay mới chịu đeo.

Tôi vui mừng khôn xiết, cứ thế chờ đợi.

Nửa tiếng, một tiếng, hai tiếng trôi qua.

Loading...