Tôi thực sự thể nhắm mắt làm ngơ, giả vờ để ý gì, kể cả khi bước hôn nhân với khác vẫn tiếp tục những đêm ngày vui vẻ như .
Ừm... , thể làm tí nào. Dù chẳng làm việc chính đạo gì, nhưng đạo đức vô cớ cực kỳ mạnh mẽ.
"Diễn cái gì đấy? Tình ca mùa đông ?" Lão Vương húp xì xụp một cốc lẩu ly, lặng lẽ hóng chuyện: "Tư thế ngước 45 độ lên trời của khá là cổ điển đấy."
Cốc của cô đầy ắp viên, bốc khói nghi ngút.
Sao sớm đồ thừa thể mang ? Vậy lúc nãy còn thể mua cho Phù Giới một cốc súp ấm bụng... thôi bỏ , ăn thứ .
"Giờ về trường?"
"Ừ, thì ngủ đường ?"
"Đi bộ về?"
"Ừ, thì bay về?"
Sinh viên đại học thật vô lễ! nghĩ tiền một trăm cô chủ động chuyển cho , nhịn : "Tớ cùng ."
Khu thuộc phạm vi thế lực của nhà họ Phù, ban đêm thực loạn.
"Cậu cũng phết đấy, cho một xiên cánh bắc cực."
Trường của Lão Vương khá gần, hơn mười phút là tới nơi. Cô vẫy tay chào bước cổng: "Ngày mai gặp nhé, mai diễn cảnh khác nha."
Sinh viên đại học thật giữ cách!
Tôi ngậm que tăm về, tuyết càng lúc càng dày, đường trở nên khó khăn.
Một đàn ông mặc áo khoác đen bước nhanh tới, va vai , còn kịp lên tiếng thì cứ vẫn bước ngừng, ngoảnh đầu lầm bầm c.h.ử.i một câu, nhanh chóng biến mất ở ngã tư đầy tuyết bay.
Chỉ thoáng qua, thấy quen quen.
Điện thoại của Phù Giới luôn trong trạng thái bận, đành gọi cho A Đinh. Bên đầu dây A Đinh ồn ào hết cả lên, dường như say khướt, bắt máy "alô" mấy tiếng bắt đầu hô: "Sáu sáu thuận , bảy cái khéo, tám con ngựa , uống nhanh "...
Bất đắc dĩ, đón taxi đến nhà Phù Giới. Vừa đến cổng khu dân cư, mới kéo cửa xe bước xuống thấy tiếng phanh gắt phía . C.h.ế.t tiệt, xe ?
Người trong xe bật đèn lên, làm điệu bộ hiệu với : "Lên xe ."
Trong xe lò sưởi mở hào phóng, hơn hẳn tài xế taxi keo kiệt. Chỉ điều lăn lộn ngoài trời tuyết, tuyết tan thấm ướt nặng trịch chiếc áo khoác, gió nóng thổi nhỏ nước bốc . Ngồi ở ghế phụ, như đang tắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/em-la-diem-yeu-duy-nhat-cua-anh/chuong-4.html.]
"Xin nhé Phù Giới, làm bẩn ghế của ."
Xe lăn bánh êm ái gara ngầm, Phù Giới chẳng thèm : "Cũng chẳng đầu."
Gió quá nóng, thổi làm mặt bỏng rát. Thấy tháo dây an , vội kéo tay áo : "Em lên , xong việc là ngay."
Mười ngón tay dài gầy guộc của đan đặt lên vô lăng, im lặng hồi lâu, cuối cùng mới lên tiếng: "Nói ."
Thực , mấy bước nhớ đó là ai. Công ty vật liệu xây dựng do bố mở nợ Phù gia cả đống tiền, mấy đời cũng trả nổi. Nên định đưa cả nhà trốn nước ngoài.
họ thất bại, Phù Giới dẫn chặn . Bố tống đồn cảnh sát, cả nhà hạn chế xuất cảnh.
Tôi theo , thấy đang gọi điện cho khác. Lời lộ rõ sự hận thù với Phù Giới, nếu nhà họ Phù cho vay nhiều một lúc như thế, họ chẳng lao cái dự án vớ vẩn để lỗ đến tổ tiên mấy đời cũng .
"Vậy là, Trần Minh sẽ tay với Kỷ Hoàn?" Hắn khẽ khẩy, thoáng vẻ tin.
Ngu thật, cả giới ai chẳng sắp liên hôn với Kỷ Hoàn, động tất nhiên sẽ động của chứ.
" thế! Anh mau thông báo cho cô ." Thấy vẫn dửng dưng, sốt ruột: "Hại Kỷ Hoàn chẳng là hại nhà họ Phù ? Đừng lề mề nữa."
Phù Giới nhướng mày, ánh mắt phức tạp liếc gật đầu, rút điện thoại . Mắt tinh như , một cái thấy lịch sử cuộc gọi của . Cuộc gọi mới nhất là hai tiếng .
gọi cho xong mà.
"Ừ, lúc tức giận quá nên chặn em nửa tiếng."Hình như thấu hiểu suy nghĩ của , cũng thẳng thắn thừa nhận,"Giờ bỏ chặn ."
Tôi nổ tung: "C.h.ế.t tiệt Phù Giới, diễn trò c.h.ế.t tiệt để làm gì? Giả sử em tin khẩn cấp mà liên lạc với thì ? Anh nghĩ tới vấn đề ?"
Phù Giới chỉ im lặng gào thét, đợi xả hết bực tức ầm ầm xong, mới thong thả lên tiếng: "Chung Tùy, em còn là trong tổ chức nữa ."
Lời bình thản khiến đầu óc trống rỗng trong chốc lát. Ý thức từ từ trở về, há miệng nhưng thốt nên lời. Đã quá lâu thấy hai chữ , tên thật của .
Nó nhắc nhớ rằng giờ chẳng là gì của Phù Giới cả. Tôi chỉ là , một cá thể độc lập, bất cứ quan hệ nào với , như việc còn gọi là đại ca nữa, những ngày tháng bám theo kết thúc.
Mãi mới tìm giọng của : "Biết , sẽ xía chuyện khác nữa, mau liên lạc với Kỷ Hoàn , ..."
Phù Giới khởi động xe: "Nhà họ Kỷ sẽ đến , nhà cô hạng tiểu gia tiểu hộ, thường cũng động , cần gấp, với …"
Hắn đạp ga, quán tính đẩy dính chặt lưng ghế, một câu c.h.ử.i thề mắc nghẹn trong cổ họng, tiếp: "Với , đứa hô to kế hoạch giữa phố cho em thấy, chắc cũng chẳng bản lĩnh gì to tát."
Vốn định ngoan cố tự bắt taxi về, giờ sự khinh miệt trong lời của đ.â.m cho một nhát... thôi kệ , đằng nào cũng đối tượng liên hôn của , vợ gặp nạn liên quan gì đến ? Nằm im cho xong.