EM HỌ PHÁT HIỆN TÔI MẶC VÁY RỒI! - 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:50:27
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Biết chúng là trời sinh một cặp thật chứ?"

"Bớt ."

Tôi mặt chỗ khác, trong lòng chút bực bội nhưng cũng đầy bối rối.

Còn tại đột nhiên cảm thấy mất tự nhiên như thế, chính cũng rõ nữa.

12

"Đừng về vội, hôm nay sinh nhật Mạnh Hà, đều đang ở chỗ ông cụ chúc mừng nó."

"Chúng cũng đến góp vui ."

Mạnh Hà là một đứa em họ khác của , vì nhỏ tuổi nhất nên cưng chiều hết mực.

Cùng một ngày sinh nhật, bên chỉ đồng nghiệp nhớ đến. Còn bên nó thì mở tiệc gia đình linh đình.

Cái tiệc gia đình thậm chí chẳng ai thông báo cho một tiếng. Tôi đến đó góp vui làm cái gì, tự chuốc lấy nhục .

"Tiện thể công khai luôn."

Mạnh Lãng chặn cái chân đang định bước cửa của , thong thả kéo dài giọng: "Nghe lời , họ."

Nhẫn một chút sóng yên biển lặng, lùi một bước biển rộng trời cao.

Tôi nhịn.

Bốn chữ rít qua kẽ răng: "Được thôi, em họ."

Ông cụ sống ở núi ngoại ô.

CoolWithYou.

Lượn qua bảy bảy bốn mươi chín khúc cua, cuối cùng chúng cũng vượt qua vô con đường núi quanh co để đến tòa nhà cổ sâu trong núi .

Bước xuống từ chiếc McLaren 720S, chỉnh cổ áo vest đen của .

Không ngờ vặn đến thế.

Bộ vest là do Mạnh Lãng dẫn mua ở trung tâm thành phố khi đến đây. Nó chê cái áo phông trắng mặc lúc xông nhà nó trông "phèn" quá, đủ khí chất.

Lúc thanh toán, nó còn lầm bầm: "Coi như quà sinh nhật tặng ."

Nhìn nó quẹt thẻ thanh toán bộ vest sáu con xót hết cả ruột gan, vội vàng từ chối: "Anh trả nổi món quà ."

Nó đút hai tay túi quần, khóe môi cong lên một nụ nhẹ: "Không cần trả."

Vừa đến cổng lớn, điện thoại bỗng rung lên, mở xem.

Là thông báo từ Taobao: [Đơn hàng "Váy ngủ lụa ren size siêu lớn cho bà bầu sinh năm" của quý khách ký nhận, mong quý khách đ.á.n.h giá 5 .]

Tôi mua á?

Trong đầu lóe lên một tia sáng.

Đệt!

Lúc đó mua váy ngủ, chọn nhầm địa chỉ gửi đến công ty, nên đặt một đơn mới gửi về nhà. Tôi nhớ là hủy đơn cơ mà, chẳng lẽ hủy thành công?

Tôi liếc Mạnh Lãng đang bên cạnh.

Trong lòng tràn ngập cảm giác tội .

Hóa trách nhầm nó .

13

Vừa đặt chân nhà, thấy một tiếng thở dài đầy vẻ châm chọc, âm dương quái khí:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/em-ho-phat-hien-toi-mac-vay-roi/5.html.]

"Ái chà... Xem ai đến , bác sĩ Trần đại tài của chúng đây mà. Sao hôm nay nhã hứng ghé qua thế? Bình thường bao giờ thấy mặt mũi , chẳng thèm đoái hoài gì đến ông cụ cả."

Người lên tiếng là của Mạnh Hà. Tiếp đó là tiếng xì xào bàn tán như muỗi kêu của đám cô dì chú bác trong sảnh chính. Mẹ bên cạnh, sắc mặt lúc trắng lúc đỏ, đầy vẻ gượng gạo.

"Đến ăn miếng bánh kem của con trai dì thôi mà, chắc dì hẹp hòi đến mức cho ăn chứ?"

Mạnh Lãng thò đầu từ lưng , giọng điệu thong thả, ngạo mạn.

Từ nhỏ ông cụ coi Mạnh Lãng như bảo bối trong lòng bàn tay, cưng chiều hết mực. Cả nhà họ Mạnh ai nấy đều hiểu rõ như gương. Bất kể là ai cũng chỉ dám khách khách khí khí, tìm cách nịnh bợ thằng công t.ử bột .

Mẹ Mạnh Hà rõ mặt Mạnh Lãng, thái độ và giọng lập tức ngoắt 180 độ:

"Mạnh Lãng cũng đến đấy ? Dì gửi cho con bao nhiêu tin nhắn mà chẳng thấy con trả lời, dì cứ ngỡ con đến cơ đấy. Sao cho ăn chứ, bánh kem dành riêng cho con hẳn một nửa to . Mạnh Hà, mau lấy cho họ con ."

Mạnh Hà cực kỳ miễn cưỡng nhảy xuống khỏi ghế, bê đĩa bánh kem cất đặt lên bàn.

"Mau kéo họ con đây chứ." Mẹ Mạnh Hà nhíu mày lệnh cho đứa con trai 7 tuổi.

"Không cần , hôm nay con đến đây thực chuyện khác tuyên bố."

"Mạnh Lãng, con gây họa gì ?"

Mẹ Mạnh Lãng dường như dự cảm chẳng lành. Mỗi thằng đòi tuyên bố chuyện gì là y như rằng chẳng .

"Cứ xuống , cạnh cái bác sĩ nhỏ trông làm ." Mẹ Mạnh Hà tươi hớn hở chào mời Mạnh Lãng.

Mạnh Lãng khẩy mũi nhạt một tiếng, mười ngón tay đan chặt lấy tay :

"Con và bác sĩ nhỏ mà dì đang quen ."

14

Nụ mặt Mạnh Hà cứng đờ :

"Con cái gì cơ, Mạnh Lãng?"

Mẹ Mạnh Lãng buông dĩa xuống, sang chúng hỏi vặn .

Mạnh Lãng nghiêng mặt, ghé sát tai thì thầm:

"Cho em hôn một cái nhé, họ."

Đầu "vèo" một cái né xa. Tôi cúi đầu, dùng âm thanh cực nhỏ rít lên cảnh cáo nó:

"Mày ăn đòn ! Cái là chi phí phát sinh, tính giá khác!"

"Cầu xin đấy, họ."

Giọng trầm khàn vây lấy màng nhĩ . Cơ thể dường như một phản ứng ngầm đồng thuận mà xích gần nó thêm một chút.

"Giúp em một chút thôi, về nhà xử lý em thế nào cũng ."

Mạnh Lãng thấp giọng xong câu , trực tiếp giữ chặt gáy , đặt lên môi một nụ hôn.

Tôi cảm thấy gò má nóng bừng. Tôi điên ! Tại đẩy nó cơ chứ?

Đám họ hàng xung quanh kinh ngạc đến mức rớt cả cằm xuống đất.

"Mẹ , những tiểu thư khuê các mà tìm con ưng, mà là vì con trai thích đàn ông."

"Đó là họ con đấy!"

"Có họ ruột , quan hệ huyết thống b.ắ.n đại bác tám tầm cũng chẳng tới."

Mẹ Mạnh Hà làm bộ làm tịch ôm lấy má :

"Mạnh Lãng từ nhỏ vốn ngoan ngoãn là thế, giờ mắc cái bệnh lệch lạc giới tính thế ."

 

Loading...