EM HỌ PHÁT HIỆN TÔI MẶC VÁY RỒI! - 2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:49:29
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lo Mạnh Lãng lỡ mồm, nhanh chóng quần áo . Ra đến phòng khách, thấy nó diện một bộ vest đen, đang vắt chân chữ ngũ sofa ăn dâu tây. Trông lúc vẻ khá ngoan ngoãn.

"Tắc Nhất, Mạnh Lãng phòng gọi mà con cũng chịu , còn quần áo gì nữa?"

Tôi "vèo" một cái đầu Mạnh Lãng. Nó bảo quần áo? Nó còn cái gì nữa?

"Con , vẫn là bộ đồ mặc ở nhà lúc sáng mà." Mẹ bộ đồ , cau mày suy nghĩ: "Thế nó bảo con cái..."

"Mạnh Lãng!" Sợ nó điều gì nên , tật giật , lập tức hét lên ngăn .

"Nội y." Mạnh Lãng thản nhiên thốt hai chữ cuối cùng, nheo mắt với .

Mẹ phủi nước tay, đầy vẻ nghi hoặc: "Cái thằng , giữa trưa mà cứ giật đùng đùng lên thế."

Kẻ đối diện đưa tay , đưa tới mặt nửa quả dâu tây: "Anh họ, em thích ăn phần ngọn dâu tây, nửa còn ăn hộ em nhé?"

CoolWithYou.

4

Trên đời khiến tát cho một phát đến thế, Mạnh Lãng là đứa đầu tiên. Đây là hỏi thăm, đây rõ ràng là đe dọa trắng trợn.

Tôi nghiến răng trắc nết: "Được thôi, em họ."

Tôi định đưa tay nhận, nhưng Mạnh Lãng né tay , dùng hai ngón tay kẹp quả dâu tây nhét trực tiếp miệng .

Mẹ bên cạnh hớn hở: "Tình cảm em hai đứa thật đấy."

Đến khi nhét tới cái "đít" quả dâu thứ mười, cuối cùng nhịn nữa, cố ý c.ắ.n mạnh ngón tay nó.

"Xúyt." Mạnh Lãng khẽ rên lên vì đau. Nó nhíu mày , thản nhiên l.i.ế.m lấy đầu ngón tay trỏ của chính .

Tôi nổi hết cả da gà. Thằng ranh đúng là cách làm ghê tởm mà. Nó ghé sát mặt gần , hạ thấp giọng, lười biếng : "Không lời ?"

Khóe mắt giật giật, lườm nó một cái, cũng hạ thấp giọng đáp : "Mày phai thôi."

Mạnh Lãng híp mắt , đầu với : "Dì ơi, con chuyện với dì..."

"Mạnh Lãng!" Tôi vội vàng ngắt lời, chộp lấy cổ tay nó, cố rặn nụ gượng gạo: "Anh họ ăn thêm nửa quả nữa cho."

"Chuyện gì thế?" Mẹ hỏi dồn.

Nó mãn nguyện nhét thêm nửa quả dâu miệng : "Dạ gì, tâm trạng con , chiều nay họ chơi với con một lát."

"Được chứ, Tắc Nhất hôm nay nghỉ, hai em cứ thư giãn ."

"Tất nhiên là ... thư giãn cho thật ." Mạnh Lãng cố tình nhấn mạnh bốn chữ "thư giãn cho thật ". Nghe mà thấy sởn cả gai ốc.

5

Cái gọi là " chơi" mà nó , chính là dắt đến hội sở tìm trai bao.

"Mày còn sở thích ngắm đàn ông ?" Nhìn một hàng nam mẫu cao mét tám mươi lăm, vai rộng eo thon mặt, nghiến răng nghiến lợi hỏi nó.

Tôi chỉ Mạnh Lãng thích chơi bời, ngờ còn "ăn tạp" quản nam nữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/em-ho-phat-hien-toi-mac-vay-roi/2.html.]

Nó cởi áo vest ngoài, để lộ chiếc sơ mi trắng, dáng vẻ ung dung tự tại ngả sofa. Động tác mượt mà như chảy, trông hệt như khách quen ở đây.

"Anh họ, chọn ? Thích kiểu nào?"

"Anh sở thích ." Tôi lạnh lùng từ chối.

Nó ngoắc tay gọi gã quản lý đầu hàng , ghé tai gã thì thầm điều gì đó. Gã quản lý ngước mắt , ánh khiến nổi hết da gà. Gã mỉm tiến gần, dường như còn lấy tay ướm thử trung quanh vài cái.

Sau đó, cả hàng đàn ông rút lui theo lệnh của gã.

Không lâu , bọn họ đồng loạt trở phòng. Mỗi một đều đang mặc chiếc váy ngủ lụa đen y hệt của !

Một hàng nam mẫu mặt bắt đầu nhảy bài The Eve.

Tôi cảm thấy như gai đ.â.m lưng, nghẹn họng trân trối, mà như đống lửa. là chịu đủ nhục nhã!

Khốn kiếp. Nó cố tình với quản lý lấy chuyện váy ngủ để cảnh cáo !

Mặt lộ rõ vẻ khó chịu, thầm nghĩ chắc chắn Mạnh Lãng đang đắc ý lắm. khi sang, Mạnh Lãng đang sa sầm mặt, giọng điệu đầy bất mãn: "Ai cho các mặc cái ? Cút ngoài."

Vừa chính nó còn cố tình dặn dò quản lý cho bọn họ mặc váy ngủ để kích thích , giờ đổi ý là đổi ý ngay . Tôi càng lúc càng hiểu nổi thằng em họ thiếu gia của nữa .

6

Trong túi truyền đến tiếng rung. Tôi móc điện thoại .

Là Khương Liên, đồng nghiệp cùng khoa với . Quan hệ của chúng khá thiết, thỉnh thoảng vẫn liên lạc riêng.

"Alo..."

"Chỗ mà ồn ào thế?"

Tôi dậy định ngoài thì Mạnh Lãng kéo .

"Đang... ở ngoài..." Tôi đành , bất lực hét điện thoại giữa tiếng nhạc xập xình.

"Vậy cứ bận ." Tôi giọng vẻ .

"Không bận... chuyện gì thế?"

"Cậu đến tìm ?" Trạng thái của tệ.

"Được, gửi định vị cho ."

Cúp điện thoại, dậy nữa: "Anh việc , bồi mày chơi tiếp."

"Lại là Khương Liên?"

"Phải."

"Cấm ." Giọng điệu của Mạnh Lãng chút yếu thế, như đang làm nũng.

đang lên cơn tính khí trẻ con, chẳng buồn để tâm, bỏ luôn.

 

Loading...