Em Còn Có Thể Yêu Một Con Quỷ Như Anh Không? - Chương 9: Trượt tuyết

Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:37:32
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hôm nay là ngày đầu tiên Bạch Túc Vũ bước khỏi phòng kể từ khi cùng Diệp Mạc trở về biệt thự, khi Eamon nhập viện.

 

Tuyết ngừng rơi, nhưng khắp nơi vẫn phủ một màu trắng xóa. Những bông tuyết đọng những tán cây xanh đậm hoặc vàng cam, tựa như một lớp sương lạnh mỏng manh kéo dài vô tận.

 

Mấy ngày qua, khi trời sụp tối và tuyết phủ kín mặt đất, Bạch Túc Vũ nhiều đến bệnh viện thăm Eamon. mỗi khi đề cập đến chuyện , ánh mắt u ám của Diệp Mạc khiến im lặng.

 

Dục vọng chiếm hữu của Diệp Mạc vốn bộc lộ từ khi qua đời. Sau khi cả hai bắt đầu yêu , mỗi tập luyện cùng ban nhạc, Bạch Túc Vũ dần nhận một điều — chỉ cần trò chuyện riêng với tay trống hoặc tay keyboard vài câu, đầu , liền bắt gặp ánh mắt của Diệp Mạc. Anh như , nhưng ánh mắt đó rõ ràng là đang cảnh cáo đừng quá thiết với khác.

 

Rõ ràng hai học cùng khóa, mà ngày nào tan học, Bạch Túc Vũ cũng thấy Diệp Mạc chờ cửa lớp. Có , cùng một bạn bước khỏi phòng học thì chạm mặt .

 

Hôm đó, Diệp Mạc đội mũ lưỡi trai, mặc áo hoodie đen, một lời, trực tiếp kéo . Suốt cả quãng đường, im lặng, đến khi Bạch Túc Vũ rụt rè chọc chọc , Diệp Mạc mới đầu, nở nụ ôn hòa: "A Túc, em ngoan."

 

Thời gian đầu, sự chiếm hữu bá đạo đôi lúc khiến Bạch Túc Vũ cảm thấy nghẹt thở. dần dần, phát hiện tay trống và tay keyboard trong ban nhạc thường xuyên đặt điều về lưng, rằng thể nhận học bổng là nhờ mối quan hệ của ba . Người bạn từng với , trong đ.á.n.h giá nội bộ, cũng cố ý chấm cho điểm thấp.

 

Diệp Mạc xoa đầu , dịu dàng : "Em xem, chỉ mới mãi mãi đối với em."

 

Bạch Túc Vũ cầm tờ phiếu điểm, sắc mặt bình tĩnh: "Họ chỉ là một phần nhỏ trong đó thôi."

 

Diệp Mạc bỗng vươn tay bóp chặt cổ , đôi mắt nheo , ánh tràn ngập tức giận.

 

"Chẳng lẽ em còn gặp đủ loại như ? Tiểu học đứa cố ý gây chuyện, ép em cởi quần mặt . Cấp hai thì bạn cùng phòng giấu bài kiểm tra và thư của em ném xuống cống nước. Cấp ba đánh, c.h.ử.i rủa, áp bức bởi chính ba ruột. Lên đại học, em coi là bạn cũng liên tục đ.â.m lưng em.

 

A Túc, em thể tránh xa bọn họ một chút ?"

 

"Chẳng lẽ chỉ cần rời xa bọn họ, em sẽ gặp chuyện gì nữa ? Rõ ràng là bọn họ sai, tại chịu trách nhiệm là em..."

 

Nói đến một nửa, Bạch Túc Vũ đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng. Cậu đưa tay nắm lấy cổ tay Diệp Mạc, ngăn lực siết đang siết chặt cổ .

 

"Anh Diệp, những chuyện trong quá khứ của em? Lần đầu tiên chúng gặp , như , là ở cấp ba. Hơn nữa, khi đó em còn quen ..."

 

Diệp Mạc cúi xuống , nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối. Anh im lặng thật lâu, khẽ bật .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-9-truot-tuyet.html.]

"Tiểu học em học ở trường thực nghiệm R, cấp hai học trường tư thục X, lên cấp ba về trường trung học trực thuộc đại học R. Những điều , đều ."

Trang Thảo

 

"Anh..."

 

"A Túc, chuyện gì kỳ lạ cả." Diệp Mạc nhẹ giọng . "Chỉ là tình cờ thôi, mấy năm qua, con đường học tập của và em khác biệt là mấy. Có lẽ từ lâu đó, chú ý đến em — một đứa trẻ xinh , trầm lặng, nhưng luôn bắt nạt."

 

Anh chậm rãi ôm Bạch Túc Vũ lòng.

 

"A Túc, ai hiểu em hơn , cũng ai yêu em bằng . Ở bên , em thể luôn luôn bình an và hạnh phúc."

 

---

 

Điều đau khổ nhất chính là, bao lâu , Diệp Mạc tự sát.

 

Thế nên, Bạch Túc Vũ trở quãng thời gian niềm vui.

 

Quả nhiên, vẫn ở bên cạnh .

 

Bạch Túc Vũ hé môi, thở ấm áp tan trung, hóa thành một làn sương trắng. Cậu chậm rãi bước , nghiêng đầu về phía Diệp Mạc. Những đường nét góc cạnh gương mặt dường như ánh tuyết làm dịu , quanh tỏa một vầng sáng nhàn nhạt. Cảnh tượng khiến Bạch Túc Vũ nhớ đến khi còn nhỏ từng đến miếu, thấy những pho tượng Phật ánh nắng sớm chiếu rọi.

 

Diệp Mạc nắm lấy tay , nhẹ giọng : "Bên sân trượt tuyết, em thử ?"

 

"Trượt tuyết? đây em từng trượt bao giờ."

 

"Anh sẽ dạy em."

 

Hai cùng đến sân trượt tuyết. Sau nhiều ngày, đây là đầu tiên Bạch Túc Vũ tiếp xúc với một con sống.

 

Cậu định mua hai tấm vé, nhưng nhân viên quầy vé : "Tiên sinh, ở đây cần xuất trình giấy tờ tùy để mua vé. Nếu cùng bạn, đối phương cũng cần xuất trình giấy tờ."

 

Bạch Túc Vũ sững sờ trong chốc lát. Cậu định đầu hỏi Diệp Mạc thì nhẹ nhàng ấn xuống, buộc thẳng về phía . Sau đó, Diệp Mạc ghé sát tai , thì thầm: "Bọn họ thấy ."

 

Ngón tay Bạch Túc Vũ khẽ run. Cậu siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh, hạ giọng với nhân viên: "Một vé thôi."

 

Thì , chỉ thấy Diệp Mạc ?

Loading...