Editor: Trang Thảo.
Trong khoảnh khắc , Bạch Túc Vũ cảm xúc nào đang cuộn trào mạnh mẽ hơn — chấn động, sợ hãi, kinh ngạc vui sướng.
Không thể nào… Sao thể là ?
Diệp Mạc c.h.ế.t. Cậu tận mắt chứng kiến lìa đời. Có lẽ… chỉ là một trông giống mà thôi.
Bạch Túc Vũ cố lấy bình tĩnh, dám thẳng đôi mắt đối phương. Cậu chỉ lập tức rời khỏi nơi .
xoay , một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên gáy , thoáng dùng lực kéo về phía . Bạch Túc Vũ lảo đảo, ngã một vòng tay lạnh băng.
Cánh tay đối phương siết nhẹ lấy bờ vai , thở phả tai, đôi môi lành lạnh lướt qua vùng da tai — chỗ nhạy cảm nhất của .
Hai chân Bạch Túc Vũ như nhũn .
Không ai thể khiến cảm giác , chỉ một …
Diệp Mạc.
… c.h.ế.t.
Chẳng lẽ đây là một hồn ma?
Sự hoảng loạn khiến Bạch Túc Vũ giãy , nhưng sâu trong lòng dấy lên một sự mong đợi hoang đường. Cậu kìm nước mắt, từng giọt nóng hổi cứ thế lặng lẽ tràn .
“A Túc, đừng .”
Giọng trầm thấp vang lên bên tai. “Là … Diệp Mạc đây.”
Bạch Túc Vũ nức nở, liên tục lắc đầu.
Diệp Mạc c.h.ế.t.
Cậu tận mắt thấy t.h.i t.h.ể treo lơ lửng trong căn phòng tối tăm ngày hôm đó.
Không thể nào.
Chắc chắn đây là ảo giác.
Chắc chắn phát bệnh, giống hệt như những ngày khi Diệp Mạc qua đời.
“Anh Diệp… Diệp c.h.ế.t…”
Người nhẹ nhàng nâng cằm lên, giọng ôn nhu như xoa dịu nỗi sợ hãi: “Đừng sợ, A Túc, . Anh là thật.”
Người đó tháo khẩu trang xuống.
Qua màn sương mờ trong đôi mắt nhòe lệ, Bạch Túc Vũ dần dần thấy rõ gương mặt mặt — một khuôn mặt mỹ đến mức thể tìm khuyết điểm.
Cùng với… nốt ruồi lệ nơi khóe mắt .
Là .
Bạch Túc Vũ trân trân mặt thật lâu, cho đến khi Diệp Mạc kéo lòng, mới khẽ cất tiếng gọi. Giọng run rẩy, như thể chỉ cần một câu trả lời sai, giấc mộng sẽ lập tức vỡ tan.
"Anh Diệp... Anh Diệp?"
"Anh đây."
"... c.h.ế.t ? Anh... là quỷ hả?"
Diệp Mạc bật khẽ, giọng điệu nửa như trêu chọc, nửa như chính cũng rõ: "Phải ? Ngay cả cũng nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-5-du-chuan.html.]
Bạch Túc Vũ vẫn thể tin tưởng. Cậu do dự, nắm lấy bàn tay Diệp Mạc.
Lạnh.
Lạnh đến chút ấm nào.
Mọi chuyện đang diễn mắt vượt quá nhận thức của . Có lẽ… đây chỉ là một giấc mơ thôi. nếu là mơ… mà còn chân thực đến mức … thì đừng tỉnh nữa.
"Anh lạnh ?" Bạch Túc Vũ khe khẽ vuốt ve bàn tay . "Nếu , để em lấy áo lông cho mặc."
"Không cần, lạnh."
Diệp Mạc cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán , mỉm : "Chẳng em bảo là quỷ ? Quỷ thì làm lạnh?"
"..."
Bạch Túc Vũ lặng thinh, buông tay . Một lúc lâu , chậm rãi nhón chân, vòng tay ôm lấy cổ Diệp Mạc.
"Em nhớ , Diệp."
Đôi mắt Diệp Mạc thoáng tối . Anh siết chặt Bạch Túc Vũ hơn, vòng tay mạnh mẽ như khảm cơ thể .
Bạch Túc Vũ bám chặt , mặc kệ nhiệt lạnh thấu xương. Cậu chỉ sợ nếu buông tay, cảnh tượng sẽ tan biến, và sẽ biến mất.
đúng lúc đó, giọng Diệp Mạc đột nhiên trầm xuống.
"A Túc, là ai?"
Bạch Túc Vũ ngẩng lên, ánh mắt mờ mịt.
"Ai cơ?"
"Người đàn ông cùng em." Diệp Mạc ngừng một chút, giọng điệu chậm rãi nhưng ẩn chứa nguy hiểm: "Là bạn trai em ?"
Anh đang đến Eamon ?
Bạch Túc Vũ vội vàng lên tiếng: "Cái gì? Không , chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?"
"Chỉ là... một bạn mới quen."
Diệp Mạc nới lỏng vòng tay, bàn tay trượt dần xuống eo Bạch Túc Vũ. Anh nghiêng đầu, khóe môi cong lên một nụ mơ hồ, giọng điệu nửa như cợt, nửa như nghiền ngẫm.
"A Túc, bạn bè cũng như ?"
Bạch Túc Vũ sững , tim bất giác đập mạnh một nhịp.
"Anh thấy hết . Tối qua, ở căn biệt thự đó."
Nụ nhàn nhạt vẫn còn môi Diệp Mạc, nhưng trong giọng mang theo chút nghiến răng nghiến lợi.
"A Túc, em …"
Hơi thở của thoáng nặng nề hơn, từng chữ thấm đẫm nguy hiểm.
"Anh thực sự g.i.ế.c ."
Bàn tay đang đặt eo Bạch Túc Vũ siết chặt hơn một chút.
Trang Thảo
" mà… nếu g.i.ế.c bạn trai em, chắc em sẽ đau lòng lắm nhỉ? Anh nỡ."
Giọng vẫn đều đều, nhưng nỗi nguy hiểm ẩn chứa trong từng câu khiến Bạch Túc Vũ bất giác lạnh sống lưng.