Em Còn Có Thể Yêu Một Con Quỷ Như Anh Không? - Chương 4: Người chết

Cập nhật lúc: 2026-02-14 04:43:06
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Tỉnh ? Có ngoài dạo với ?”

 

Vừa mở mắt, Bạch Túc Vũ liền thấy khuôn mặt phóng đại của Eamon ngay mắt. Cậu cố gắng dậy, nhưng đau nhức đến mức thể phớt lờ.

 

Eamon đưa quần áo cho , thuận miệng hỏi: “Nói xem, tối qua em làm ? Suýt nữa dọa c.h.ế.t khiếp. Em đột nhiên ngất xỉu ban công, may mà là bác sĩ, kiểm tra sơ qua thấy vấn đề gì. Nếu , chắc đưa em đến Dung Thành ngay trong đêm .”

 

Bạch Túc Vũ ngây một lúc, ký ức khi ngất dần trở . Cậu nhớ đến đó — bóng cầm ô sườn núi.

Trang Thảo

 

Cậu kể cho Eamon , nhưng đối phương chỉ hờ hững sờ trán , : "Tôi thấy em tối qua quá mệt mỏi nên mới sinh ảo giác. Khuya như , làm gì ai núi? Hơn nữa, lúc đó cũng thấy gì.”

 

Bạch Túc Vũ khẽ day trán, giải thích nhiều. Hình ảnh tối qua, thấy rõ ràng, tuyệt đối ảo giác.

 

"Tôi từng gặp nhiều sinh viên tầm tuổi em ở bệnh viện.” Eamon tiếp tục, giọng điệu đầy vẻ chuyên nghiệp: "Mỗi ngày thức khuya, làm việc quá sức, lâu dài sẽ ảnh hưởng đến thể trạng. Tôi khuyên em ít nhất mỗi ngày rèn luyện một tiếng, nếu sẽ giống em tối qua, đột nhiên ngất .”

 

Eamon xuống mép giường, vòng tay ôm lấy eo Bạch Túc Vũ, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve làn da . Hắn tự nhiên như một yêu, cằm tựa lên đỉnh đầu Bạch Túc Vũ, khẽ : “Chăm sóc bản cho . Mặc quần áo , chúng ngoài một lát.”

 

Cảm giác lâu trải qua — cảm giác ai đó dịu dàng ôm ấp.

 

Hàng mi dài của Bạch Túc Vũ khẽ rung, ánh mắt vô thức lướt qua khóe mắt Eamon. Nơi đó một nốt ruồi nhỏ, khiến đầu óc bỗng lóe lên một loạt hình ảnh chớp nhoáng.

 

Ma xui quỷ khiến, vươn tay vòng qua cổ Eamon, nhẹ nhàng hôn lên nốt ruồi lệ nơi khóe mắt .

 

---

 

Hai đang một con thuyền nhỏ, loại thuyền thường thấy trong các khu vui chơi, băng qua hồ để đến Thành Cổ Tố Nguyệt ở bờ bên . Hồ lớn, chỉ mất mười phút để sang sông.

 

Bên trong thành cổ, một quầy hàng ăn vặt bắt đầu mở cửa. Xung quanh các quầy hàng, trẻ con tụ tập ríu rít bàn tán về những món đồ chơi làm bằng đường thổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-4-nguoi-chet.html.]

Đường phố trong thành cổ khá hẹp, rộng nhất cũng chỉ đủ cho năm song song. Khi các quầy hàng bày , lối chỉ còn đủ chỗ cho hai sánh vai.

 

Eamon nắm cổ tay Bạch Túc Vũ, dẫn chậm rãi bước về phía .

 

Bạch Túc Vũ học chuyên ngành kiến trúc, nên chẳng thể hiểu kết cấu phức tạp của thành cổ. Cậu chỉ đơn thuần quan sát mặt tiền các tòa nhà: cửa hàng bán hoa, tiệm trái cây, quán nhỏ ven đường, tiệm rèn, văn phòng phẩm… Khu phố thương mại hóa, chẳng khác gì những trấn cổ nổi tiếng vô danh khác.

 

Đi một lúc, bắt đầu cảm thấy chút nhàm chán. lúc rẽ một con hẻm nhỏ khác, chợt thấy một cửa hàng mặt tiền khác biệt.

 

Nơi biển hiệu, cũng chẳng treo bất kỳ món trang trí nào để thu hút khách. Chỉ một cánh cửa gỗ cũ kỹ, loang lổ dấu vết thời gian. Trên cửa treo một chiếc chuông gió, phía biển nhà 128 màu xanh lam chữ trắng là một tấm bảng gỗ nhỏ, đó hai chữ: "Mời ."

 

Chưa kịp ngăn , Eamon đẩy cửa bước : “Không , cả con phố đều là cửa hàng, nhà dân.”

 

Điều bất ngờ là, cánh cửa chỉ đơn giản là một hiệu sách. Bên trong ít đang bên kệ chọn sách.

 

“Thì là hiệu sách.” Eamon bật : “Người cũng khá đông. Này, Túc Vũ, bên hai chỗ trống, em nghỉ một lát ?”

 

Bạch Túc Vũ gật đầu. Sau đêm hôm qua, hôm nay cơ thể vẫn còn uể oải. Vì thế, quyết định tìm một cuốn sách để trong lúc nghỉ ngơi.

 

Đi hiệu sách, men theo những kệ sách cao lớn san sát, ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trong khí, khiến lòng chợt bình yên đến lạ.

 

Đến khu sách văn học nước ngoài, Bạch Túc Vũ thấy kệ cao một quyển Du Chuẩn. Cậu cuốn sách , từng bài phê bình gọi nó là "một bản giao hưởng tự do của những cơn gió hoang dã."

 

Cậu vươn tay định lấy xuống, nhưng vị trí của nó quá mức xảo quyệt. Dù cao 1m78, vẫn với tới.

 

lúc , một bàn tay khác vươn , dễ dàng giúp lấy quyển sách xuống.

 

Bạch Túc Vũ định lời cảm ơn, nhưng khi ngẩng đầu lên, cả lập tức cứng đờ. Giống như một cú đòn nặng nề giáng thẳng tâm trí, ù tai vang dội như đang chìm trong biển nước ồn ào. Một luồng gió lạnh tháng Giêng cuộn óc, khiến đầu óc trống rỗng.

 

Người mặt đeo khẩu trang màu đen, khoác áo gió đen, tay trái cầm một chiếc ô cũng màu đen.

 

Đó là gương mặt mà cả đời , Bạch Túc Vũ bao giờ thể thực sự quên — gương mặt của yêu c.h.ế.t cách đây vài tháng.

Loading...