Em Còn Có Thể Yêu Một Con Quỷ Như Anh Không? - Chương 12: Sơn Thần

Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:43:06
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Bạch Túc Vũ thoáng lộ vẻ chán ghét, đầu ngón tay vô thức siết chặt vạt áo, cố gắng áp chế cơn run rẩy.

 

trưởng thành từ lâu, dù hai mươi tuổi, nhưng những ký ức đ.á.n.h mắng thời trung học vẫn như vết thương phong thấp, cứ đến mùa mưa ẩm ướt là nhức nhối.

 

“... Thôi, dù cũng chẳng liên quan gì đến . Đêm nay sẽ tàu, lát nữa sẽ ngay. một chuyện , em giúp .”

 

Eamon lật tìm trong túi, lấy một món đồ nhỏ: “Lần để ý, tiện tay cầm từ hiệu sách . Tôi viện suốt, cơ hội trả , hai ngày mới thấy. Em giúp mang đến đó trả .”

 

Bạch Túc Vũ liếc một cái, phát hiện đó là bức tượng gỗ khắc hình Sơn Thần.

 

Trang Thảo

Cậu nhận lấy, đầu tiên quan sát kỹ vật nhỏ . Cậu lật bức tượng , và ngay khoảnh khắc thấy gương mặt Sơn Thần, cả sững sờ.

 

Gương mặt

 

Không đúng…

 

Sao thể...

 

Như thể thứ gì đó trong tâm trí bất ngờ vỡ vụn, một sợi dây căng chặt trong đầu đứt đoạn. Thế giới mắt cuồng. Bạch Túc Vũ cố gắng giữ vững cơ thể sắp ngã xuống, bàn tay siết chặt tượng gỗ, khẽ run rẩy.

 

Gương mặt ...

 

Rõ ràng chính là Diệp Mạc.

 

Từng đường nét khắc họa tỉ mỉ, mỹ đến từng chi tiết.

 

Eamon đỡ lấy Bạch Túc Vũ, giọng mang theo chút mất kiên nhẫn: "Lại thế?"

 

"Đây là... bức tượng Sơn Thần ?"

 

" ."

 

Tại ?

 

Tại Sơn Thần gương mặt giống hệt Diệp Mạc?

 

Bạch Túc Vũ chật vật lao khỏi cửa hàng như thế nào. Cậu thấy tiếng Eamon quát đằng , chỉ tâm ý chạy giữa cơn bão tuyết. Đêm đen ngày càng sâu, tuyết rơi càng dày, dấu chân in mặt đất nhanh chóng xóa nhòa. Hàng cây ven đường lùi dần về phía , bỏ giữa gió rét.

 

Giữa tiếng gió rít, cứ thế mà chạy lên núi.

 

---

 

Núi rừng tối đen.

 

Bạch Túc Vũ vấp ngã bao nhiêu . Cáp treo dừng hoạt động, chỉ còn một khung sắt hình vuông lơ lửng giữa trung, gió thổi đung đưa khe khẽ.

 

Cậu chật vật dậy, cả lấm lem bùn đất. May mắn là ngọn núi quá cao. Dọc theo con đường dân làng giẫm qua, Bạch Túc Vũ chạy thẳng lên đỉnh.

 

Cậu luôn đỉnh núi một ngôi miếu thờ Sơn Thần.

 

Người rằng vị Sơn Thần mang đến phúc lành và bình an, mà chỉ đem theo tai họa cùng giông bão. Vì thế, dân làng dựng miếu để thờ cúng.

 

...

 

Năm nay, thời tiết vốn hơn hẳn năm.

 

Đã lâu nơi bão tuyết.

 

Người yêu c.h.ế.t, nhưng sống .

 

Người phục vụ trong nhà hàng khống chế, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe tường.

 

Những điều vô lý đó kết nối với ...

 

Tại nhận sớm hơn?

 

---

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-12-son-than.html.]

 

Trước cửa miếu, Bạch Túc Vũ quỳ sụp xuống nền tuyết.

 

Trong ngôi miếu cũ kỹ, một bức tượng thần sừng sững giữa trung tâm. Người cầm một chiếc ô, ánh mắt sắc bén, gương mặt uy nghiêm… nhưng giống hệt Diệp Mạc, sai một nét.

 

Bạch Túc Vũ bước qua bậc cửa, chỉ quỳ nền tuyết lạnh, trái tim thắt chặt từng cơn.

 

Người luôn yêu cầu bản ăn mặc chỉnh tề, giờ phút quần áo xộc xệch, dính đầy bùn đất và tuyết. chẳng hề bận tâm.

 

Không hề rằng, phía tiếng bước chân đang tiến gần.

 

Bước chân mỗi lúc một gần hơn...

 

ánh trăng chiếu xuống chẳng hề bóng dáng nào.

 

Bạch Túc Vũ , đến Eamon.

 

Mà là Diệp Mạc.

 

“Làm ?”

 

Diệp Mạc nhàn nhạt lên tiếng: “Em đều ?”

 

"Tại ! Tại bức tượng thần trong miếu gương mặt của !"

 

Bạch Túc Vũ gào lên, như thể mất kiểm soát: "Tại chứ?"

 

"Bởi vì chính là Sơn Thần. Còn lý do nào khác ?"

 

Diệp Mạc từ phía ôm lấy , cùng quỳ xuống nền tuyết. Anh cúi xuống, khẽ hôn lên vành tai , giọng dịu dàng như dỗ dành:

 

"A Túc, chúng về thôi. Nước tắm chuẩn xong ."

 

"Anh... thể là thần ? Rốt cuộc là gì?"

 

"A Túc, chẳng là gì cả. Anh chỉ là yêu của em thôi…"

 

"Người yêu? Nếu là yêu, mà ngay cả chuyện là Sơn Thần, em cũng hề ? Không đúng… đúng… chuyện thể…"

 

Ban đầu, Bạch Túc Vũ còn lẩm bẩm trong hoảng loạn, nhưng đến đây bỗng nhiên im bặt.

 

Cậu nghiêng đầu, đôi mắt đỏ hoe vì . Dưới ánh trăng, con ngươi trong veo long lanh nước, đôi môi vì gió lạnh thổi mà tím tái.

 

"Anh Diệp… hình như từ đến giờ, em từng hỏi …" Cậu hít sâu, giọng khàn . "Tại tự sát?"

 

Diệp Mạc đột nhiên vươn tay che mắt , khẽ thở dài: "Đừng hỏi… đừng hỏi…"

 

Bạch Túc Vũ tuyệt vọng thở hắt , cả mềm nhũn tựa lòng .

 

"Anh Diệp, hãy cho em tất cả … nếu , em thật sự sẽ phát điên mất."

 

Diệp Mạc đáp.

 

Chỉ một lát , giọng vang lên, nhẹ như gió thoảng nhưng tựa hồ vọng thẳng tâm trí :

 

"A Túc, em thử nhớ xem… ngày hôm đó, rốt cuộc xảy chuyện gì?"

 

"Ngày đó…"

 

Tháng Chín năm .

 

Cậu đẩy cánh cửa phòng tập luyện … và thấy một treo lơ lửng giữa trung.

 

Diệp Mạc ghé sát tai , giọng khẽ khàng nhưng như một lời thì thầm ma quái:

 

"A Túc, em thử nghĩ … ngày đó, tự sát rốt cuộc là ai?"

 

---

 

"Là em."

Loading...