Editor: Trang Thảo.
Diệp Mạc suốt dọc đường về biệt thự. Cuối cùng, Bạch Túc Vũ nhịn nữa, giơ chân đá một cái, lạnh giọng : “Đừng nữa.”
“Xin , ha ha ha ha… A Túc, em đáng yêu quá.”
Bạch Túc Vũ phịch xuống sofa, vành tai ửng đỏ.
Diệp Mạc ghé sát gần, hai tay ôm lấy eo , kéo lên đùi . Trong mắt tràn đầy ý . Bị chằm chằm như , Bạch Túc Vũ chỉ cảm thấy gương mặt ngày càng nóng lên.
Diệp Mạc dụi đầu n.g.ự.c , giọng lẩm bẩm: “A Túc, A Túc, thích em…”
“Lạnh c.h.ế.t mất, buông em xuống.”
Diệp Mạc quả thực làn da lạnh băng, nhưng nhiệt độ cơ thể Bạch Túc Vũ ngừng tăng cao, nhịp tim cũng càng thêm rõ ràng.
“A Túc, cho ôm một lát nữa ?”
“Vài ngày nay lúc nào cũng ôm em, vẫn đủ ?”
Bạch Túc Vũ giơ tay chọc trán Diệp Mạc, từ cao xuống .
Diệp Mạc nắm lấy tay , khẽ : “Không đủ. Sao thể đủ ? Nếu thể… mãi mãi ở cạnh em thế . Buổi sáng em sách, nhạc, đ.á.n.h đàn, sẽ nấu cơm cho em, hát bè cho em. Buổi chiều chúng trượt tuyết, dạo quanh khắp nơi. Buổi tối trở về, tắm rửa, xem phim. Anh sẽ ôm em ghế sofa thế , hôn em, cuối cùng… chúng sẽ cùng lên giường…”
Không gian bỗng trở nên yên tĩnh.
Ngoài cửa sổ, gió tuyết dần nổi lên. Tất cả âm thanh tựa như sóng triều, từng chút một nhấn chìm nhịp đập nơi lồng n.g.ự.c .
Diệp Mạc đưa tay vuốt nhẹ lông mi Bạch Túc Vũ, nửa che khuất đôi mắt : “Em đang nghĩ gì thế?”
“Cảm thấy hạnh phúc đến mức thật.”
Bạch Túc Vũ khẽ thở dài.
“Người yêu khuất trở thành một hồn ma chỉ em thể thấy. Anh cho em những trải nghiệm đây từng … Chuyện thực sự thể xảy ?”
“Anh sẽ luôn ở bên em.”
Đáy mắt Diệp Mạc dần trầm xuống. Anh ôm chặt lấy Bạch Túc Vũ, từng chữ từng chữ rõ ràng: “Trong thế giới của , em thể tất cả. Chỉ cần nhớ kỹ, đừng rời xa .”
Bạch Túc Vũ tựa đầu lên vai Diệp Mạc: “Chúng thể mãi mãi ở đây ?”
“Vì thể?”
“ mà em tiền, còn tiền thuê nhà nữa…”
“Em cần lo, cách.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-11-son-than.html.]
“Anh sẽ định trộm đấy chứ? Quỷ cũng thể làm chuyện .”
“Đương nhiên là , quỷ cũng cách riêng của quỷ.”
Sau đó, hai cứ thế lặng lẽ ôm thật lâu.
Bạch Túc Vũ rầu rĩ mở miệng: “Anh Diệp, em uống rượu.”
“Hả? Trong phòng còn rượu ?”
Bạch Túc Vũ lắc đầu: “Không, để em cửa hàng gần đây mua.”
“Anh với em.”
“Không cần , em tự .” Cậu đẩy tay Diệp Mạc . “Rất gần thôi, em sẽ về ngay. Anh giúp em mở nước tắm .”
Diệp Mạc “ừm” một tiếng, theo bóng lưng Bạch Túc Vũ rời khỏi. Hơi ấm trong lồng n.g.ự.c đột nhiên biến mất khiến chút khó chịu. Anh nuốt khan, dậy, bước đến cửa sổ, xuyên qua lớp kính quan sát Bạch Túc Vũ cửa hàng. Chờ đến khi thấy trong an , mới bình nhịp thở, đó xoay phòng tắm chuẩn nước nóng.
---
Bạch Túc Vũ bước cửa hàng, đến quầy rượu, xổm xuống chọn thật lâu nhưng vẫn tìm nhãn hiệu thích. Lúc , một bước đến bên cạnh , cũng xổm xuống.
Giọng vang lên, mang theo chút phẫn nộ: “Bạch Túc Vũ.”
Cậu giật đầu . Khi thấy rõ đến là ai, lập tức dậy nhưng giữ chặt lấy vai.
Eamon lạnh lùng : “Em định chạy ? Tôi đ.â.m một nhát, viện cả tuần, liên lạc với em. Em cũng từng đến thăm gọi một cú điện thoại nào. Này, cho dù chúng chỉ là bạn giường, cũng đến mức vô tình như chứ?”
Bạch Túc Vũ dám thẳng mắt , chỉ nghiêng mặt sang một bên. Dưới ánh đèn, vùng da tuyết trắng cổ lộ một dấu c.ắ.n đỏ thẫm đầy ám .
“Ha…” Eamon ghé sát , ánh mắt dần trầm xuống.
“Bạch Túc Vũ, viện, em từng tìm ? Chẳng lẽ em ngoài tìm đàn ông khác ?”
Trang Thảo
“Buông !” Bạch Túc Vũ mạnh mẽ hất tay , kéo cổ áo lên che dấu vết cổ.
Eamon nheo mắt: “Ai để ?”
Bạch Túc Vũ lạnh mặt, hàng mi cụp xuống, thoạt yếu ớt đầy mê hoặc.
“Tôi sẽ cho Kim Thành An .”
Bạch Túc Vũ nhíu mày: “Nói cho thì ?”
“Tôi sẽ lấy tư cách một bác sĩ để với rằng em bệnh, bệnh nghiêm trọng. Tình trạng tâm lý của em vấn đề lớn, hơn nữa, sẽ đề nghị với ba em để họ hiểu rõ tình hình.”
“Cậu sẽ với ba những chuyện . Hơn nữa, còn là trẻ con, chẳng lẽ còn sợ mắng ?”
Eamon như : “ em đang run kìa.”