[EABO] Chủ mưu đã lâu - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:04:18
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , Khúc Thanh vẫn thức dậy trong vòng tay của Lương Tùy Tranh như thường lệ. Y ngửa đầu , thấy vẫn còn đang ngủ nên y cũng im lặng yên, dám cử động.
Khoảng nửa giờ , nhịp thở của Lương Tùy Tranh bắt đầu đổi, dấu hiệu cho thấy sắp tỉnh. Cùng lúc đó, Khúc Thanh đột nhiên cảm nhận một sự biến đổi rõ rệt cơ thể đối phương — một thứ gì đó đang chống đùi y. Xuyên qua lớp vải áo ngủ mỏng manh, y thậm chí thể cảm nhận độ nóng và sự cứng cáp của thứ đó.
Khúc Thanh chút sợ hãi, nhưng phần nhiều là kinh ngạc. Bởi lẽ suốt hơn mười ngày qua từng xảy tình trạng . Khúc Thanh thỉnh thoảng còn thầm nghĩ, liệu Lương Tùy Tranh mắc chứng bệnh khó nào đó về sinh lý nên mới kết hôn với một Beta như y để che mắt thế gian .
mà... Lương trông vẫn khỏe mạnh mà.
Hiện tại thì Khúc Thanh , Lương những khỏe mạnh mà còn khỏe mạnh đến mức quá mức cho phép.
Lương Tùy Tranh tỉnh dậy lập tức nhận phản ứng của cơ thể , cũng như sự cứng đờ của Khúc Thanh. Hắn bất động thanh sắc buông y .
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, đột ngột bắt lấy tay Khúc Thanh, gằn giọng: “Cậu định làm gì?”
Ngữ khí của Lương Tùy Tranh chút hung dữ, lực tay cũng hề nhỏ khiến cổ tay Khúc Thanh cảm thấy đau nhói. Tuy nhiên y vẫn lý nhí trả lời: “Lương , để... để giúp nhé.”
Lương Tùy Tranh lặng lẽ Khúc Thanh, ánh mắt trở nên tối nghĩa và thâm trầm đến mức khiến Khúc Thanh cảm thấy như một con thú nhỏ đang loài mãnh thú to lớn trong rừng sâu nhắm tới.
“Giúp? Cậu định giúp thế nào?” Lương Tùy Tranh xoay đè hờ lên Khúc Thanh, lôi hai tay y khỏi chăn ấn chặt xuống hai bên đỉnh đầu.
“Tôi... ...” Khúc Thanh lắp bắp nên thế nào. Y nên là dùng tay, dùng miệng là dùng chính cơ thể đây?
trông Lương vẻ như đang thật sự tức giận.
Sự chênh lệch bản năng giữa một Beta và một Enigma lúc bộc lộ rõ rệt. Luồng uy áp cường thế thuộc về riêng Enigma khiến một Beta như Khúc Thanh tự chủ mà run rẩy nhẹ.
Thế nhưng tình trạng chỉ kéo dài đầy mười giây. Lương Tùy Tranh nhanh chóng thu liễm khí thế, buông tay Khúc Thanh cuộn tròn y cùng tấm chăn thành một cái kén. Đến khi Khúc Thanh vất vả lắm mới thò cái đầu ngoài thì Lương Tùy Tranh xuống giường. Thân hình cao lớn của giường, đổ bóng bao trùm lấy Khúc Thanh.
Lương Tùy Tranh cúi xuống y, đột ngột buông một câu: “Cậu đúng là một đồ ngốc.”
“...” Khúc Thanh dám cãi , một lúc lâu mới lí nhí : “Lương , đừng mắng như .”
Lương Tùy Tranh dường như khẽ bật một tiếng.
“Thực sự nhớ là ai ?” Hắn hỏi.
...
Khúc Thanh ngơ ngác Lương Tùy Tranh.
Lương Tùy Tranh tiếp nữa. Hắn đột ngột vươn tay, dùng hổ khẩu bóp nhẹ lấy cằm Khúc Thanh, dùng sức khiến hai má y phồng lên, đôi môi nhỏ chúm chím , đồng thời thấp giọng : “Đừng bằng cái ánh mắt đó nữa.”
Không đợi Khúc Thanh kịp lên tiếng, Lương Tùy Tranh buông y , sắc mặt trở vẻ bình thường như cũ: “Mau dậy , lát nữa cùng ăn sáng.”
Trong lúc dùng bữa, Khúc Thanh vẫn mải miết suy nghĩ về câu hỏi “Thực sự nhớ ” của Lương Tùy Tranh ban sáng. Y cố gắng lục lọi trong trí nhớ đến nát cả óc nhưng vẫn chẳng nhớ nổi từng gặp đối phương ở . Tuy nhiên y đủ can đảm để hỏi.
Lương Tùy Tranh trông quá mức hung dữ, diện mạo hề hiền lành, còn là một Enigma.
Khúc Thanh vốn dĩ nhút nhát, y đủ dũng khí để thắc mắc.
Hồi nhỏ y sống cảnh phiêu bạt khắp nơi, theo cha trốn nợ từ khu ổ chuột sang khu ổ chuột khác, chẳng nơi nào gọi là nhà. Sau ở bên cạnh Trương Trình suốt hai năm, y cũng luôn sống trong cảnh cẩn trọng từng li từng tí, cứ như thể đang lớp băng mỏng .
Bởi lẽ cha y nợ Trương Trình một khoản tiền khổng lồ. Trong một tình cờ thấy y, Trương Trình ngỏ ý “mua” y từ tay cha y để xóa sạch nợ nần.
Khúc Thanh cứ thế khoản nợ đó bóp nghẹt lấy cổ suốt bao năm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/eabo-chu-muu-da-lau/chuong-6.html.]
“Sao ăn nữa?” Khúc Thanh giật khi tiếng Lương Tùy Tranh hỏi.
Y ngẩng đầu lên, nhỏ giọng đáp: “Tôi ăn no ạ.”
“Ăn no ?” Lương Tùy Tranh ly sữa còn hơn nửa, hồi tưởng lượng thức ăn ít ỏi mà Khúc Thanh dùng, khẽ nhíu mày: “Ăn bấy nhiêu mà no ?”
“... Vâng ạ.” Khúc Thanh ngay ngắn đáp lời.
Lương Tùy Tranh : “Uống thêm chút sữa .”
Sau khi thấy Khúc Thanh ngoan ngoãn nhấp thêm hai ngụm, Lương Tùy Tranh hiệu bảo y uống hết.
Khúc Thanh thực sự thể uống nổi nữa.
Lương Tùy Tranh cũng ép y thêm. Hắn cầm lấy ly sữa uống dở của Khúc Thanh, chỉ hai ba ngụm giải quyết sạch sẽ.
Sau đó, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của y, bình tĩnh : “Đừng lãng phí thức ăn — Cậu cứ ở nhà chơi , công ty đây. Buổi tối sẽ dẫn ngoài ăn cơm.”
Buổi tối, Lương Tùy Tranh về nhà đúng giờ để đón y.
Nhà hàng mà chọn vô cùng cao cấp, món ăn phong phú, cách trình bày mắt và hương vị cũng hợp khẩu vị của Khúc Thanh.
Dùng bữa xong, Khúc Thanh vệ sinh nên xin phép Lương Tùy Tranh một tiếng theo sự chỉ dẫn của nhân viên phục vụ.
Y thể ngờ rằng đường chạm mặt Trương Trình.
Trong dãy hành lang dài và tĩnh lặng, Khúc Thanh thấy tiếng bước chân dồn dập phía . Y cứ ngỡ đó là khách hàng cũng vệ sinh xong nên định né sang một bên nhường đường. Nào ngờ nọ đuổi kịp lập tức nắm chặt lấy cổ tay y, gọi một tiếng: “Thanh Thanh.”
“Thanh Thanh, nhớ em.” Trương Trình thốt những lời đó.
Khúc Thanh siết chặt ngón tay, cơ thể y kìm mà run rẩy nhẹ. Y ngước mắt Trương Trình, phát hiện đối phương đang bằng ánh mắt vô cùng ôn nhu.
“Em nhớ ?” Trương Trình đặt hai tay lên vai Khúc Thanh, nở một nụ mà y quá mức quen thuộc.
Khúc Thanh đáp lời, chỉ khẽ lắc đầu.
Sắc mặt Trương Trình lập tức cứng đờ.
Hắn kéo Khúc Thanh sang một bên, ấn y góc tường tiếp tục: “Thanh Thanh, em đang oán hận đúng ? Em yên tâm , qua một thời gian nữa sẽ đòi em từ tay Lương Tùy Tranh. Ta sẽ ...”
Trương Trình đột ngột im bặt. Hắn cúi đầu ngửi nhẹ vùng cổ của Khúc Thanh, mặt lộ một biểu cảm vô cùng kỳ quái, hỏi: “Lương Tùy Tranh thế mà vẫn đ.á.n.h dấu em ? Em lên giường với ?”
“Tôi còn là của nữa ,” Khúc Thanh lùi hai bước, khẽ giọng : “Tôi nghĩa vụ trả lời .”
Ly
“Vậy ?” Trương Trình lạnh, dùng ngón tay cái lướt qua gò má Khúc Thanh: “Chỗ của vẫn còn giữ nhiều video và hình ảnh của em đấy. Không Lương Tùy Tranh bộ dạng lẳng lơ của em giường thế nào nhỉ?”
“Khúc Thanh.” Ở đằng xa gọi tên y.
Khúc Thanh nghiêng đầu , thấy Lương Tùy Tranh đang bước tới từ phía cuối hành lang.
Lương Tùy Tranh dừng cách họ năm bước chân. Hắn thậm chí thèm liếc Trương Trình lấy một cái mà chỉ dán mắt Khúc Thanh, trầm giọng bảo: “Thanh Thanh, theo về nhà.”
Khúc Thanh lập tức rảo bước tới bên cạnh Lương Tùy Tranh.
Lương Tùy Tranh ôm lấy vai y, kéo y lòng che chở mới khẽ mỉm : “Trương tổng, chúng một bước. Anh cứ tự nhiên.”