[EA] Sau Khi Biến Đổi Tra A Thành O, Tôi Bỏ Trốn - Ngoại truyện sinh nhật

Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:42:22
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

12.20 – Ngoại truyện sinh nhật Trương Dao

-

Lần , Dương Thuấn Nhất nước ngoài tổ chức concert, lúc trung chuyển thì gặp bão, kẹt suốt ba ngày.

Ba ngày đó, từ bình tĩnh ban đầu, dần trở nên chút bực bội. Tuy vẻ ngoài thể hiện, nhưng mùi ẩm mưa khiến trợ lý cùng nghi ngờ chỉ chốc lát nữa là Dương Thuấn Nhất thể mọc nấm luôn.

Ngoài trời mưa, trong phòng cũng ẩm ướt, thời tiết khiến trợ lý ý định mua thêm mấy túi hút ẩm.

Trợ lý đẩy gọng kính: “Tôi xem dự báo thời tiết , mai mưa tạnh, chắc là kịp về dự sinh nhật chủ.”

Mùi ẩm Dương Thuấn Nhất chẳng hề nhạt . Anh xem dự báo , tính thời gian, cho dù bay ngay khi tạnh mưa, cũng sẽ trễ qua nửa đêm.

Đây là đầu tiên thể ở bên Trương Dao sinh nhật . Dương Thuấn Nhất chán nản.

Có lẽ vì sống quá hạnh phúc, nên những chuyện nhỏ như thế cũng trở nên quan trọng. trong lòng vẫn cảm thấy, Trương Dao xứng đáng với những điều nhất đời, vì việc thể về nhà trở thành một thiếu sót thể bỏ qua.

Trợ lý : “Tôi đăng ký tuyến bay , chỉ cần mai mưa, chắc chắn thể về kịp.”

Mùi ẩm Dương Thuấn Nhất vơi đôi chút.

Anh khẽ gật đầu.

Ngày hôm , vẫn là mưa lớn.

Mùi ẩm khiến trợ lý bật chế độ hút ẩm của điều hòa.

Nằm nghỉ một lát trong khách sạn, Dương Thuấn Nhất mở khung chat với Trương Dao, định nhắn cho vị trí quà sinh nhật thì bên gọi video đến.

Anh giật , lập tức dậy, nhấn nhận.

Trước mắt là khuôn mặt nhỏ của em gái, bên ngoài màn hình vang lên giọng Trương Dao: “Kết nối , Tiểu Viễn? Lại đây.”

Tiểu Viễn cũng chạy tới, màn hình lắc một cái, chuyển thành camera . Lúc là Tiểu Viễn bế em gái, một tay cầm điện thoại chuyện với Dương Thuấn Nhất, hai đứa chiếm kín cả màn hình.

Chúng hỏi khi nào về, mệt , đường cực

Nói vài câu, hai đứa nhỏ học. Em gái còn học mẫu giáo, học muộn hơn, vẫn thêm với Dương Thuấn Nhất. Tay bé con nhỏ quá, gần như cầm nổi điện thoại, nên màn hình rung lên.

Tầm nâng cao, lộ đuôi tóc đỏ đến đôi mắt của Trương Dao. Hắn bế em gái đặt lòng, cô bé giữ máy .

Trong nước đang là mùa đông, nhưng trong nhà đủ ấm. Trương Dao chỉ mặc một chiếc áo len rộng, cổ áo buông lơi. Hắn ít , thỉnh thoảng chỉ đưa tay vén tóc con bé, tránh để tóc rơi miệng.

Lúc đó sẽ thấy một bàn tay đeo nhẫn, khớp xương thon dài, ngón cái khẽ lướt qua má cô bé, cổ tay phủ bởi lớp len mềm mại.

Trong tủ quần áo của Trương Dao ít loại đồ như . Trước khi kết hôn, tủ hàng biểu diễn hoặc đặt may riêng, phong cách rực rỡ và nổi bật.

Sau khi kết hôn, nhiều nhất cũng chỉ chọn những gam màu dịu nhẹ cho đồ ở nhà, đến hai năm gần đây mới thêm mấy kiểu rộng rãi, mềm mại thế .

Em gái trong lòng Trương Dao, Dương Thuấn Nhất gặp mưa, bỗng hỏi: “Vậy thể mừng sinh nhật cho ba hả?”

Dương Thuấn Nhất đáp: “Ừ.”

Nói , ánh mắt dời khỏi gương mặt cô bé, hướng lên . khung hình nhỏ quá, lọt mặt Trương Dao, dù ngẩng thêm cũng chẳng thấy.

Cô bé : “Vậy tụi con sẽ cố gắng!”

Trương Dao hỏi: “Cố gắng cái gì?”

Bé con còn nhỏ, năng trôi chảy, ấp úng một hồi mới : “Cố gắng cha.”

Có lẽ ý là vì cha ở đây, nên sẽ cố gắng bù phần của cha, nhưng buồn .

Màn hình vang lên tiếng ngắn của Trương Dao: “Cái thể ?”

Nói chuyện thêm vài câu, đến lúc học, cô bé nũng nịu với Dương Thuấn Nhất: “Con chuyện với cha, nhớ cha lắm.”

Tim Dương Thuấn Nhất mềm xuống thì Trương Dao : “Con chỉ học thôi, buông tay .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ea-sau-khi-bien-doi-tra-a-thanh-o-toi-bo-tron/ngoai-truyen-sinh-nhat.html.]

Cô bé “a” một tiếng: “Sao ba ạ?”

Trương Dao rút điện thoại, giơ lên cao, trong khung hình chỉ thấy xoáy tóc đỉnh đầu : “Ba hồi nhỏ cũng dùng chiêu .”

Em gái đeo cặp sách học, để Trương Dao và Dương Thuấn Nhất.

Trương Dao cầm điện thoại, ánh mắt Dương Thuấn Nhất theo phòng ngủ.

Trương Dao quen dậy sớm, nhưng Dương Thuấn Nhất thói quen tiễn con học. Khi công tác, Trương Dao sẽ làm việc đó.

Xong việc, bù giấc.

Khung hình lắc nhẹ, như thể sắp cùng Trương Dao chui chăn.

Ánh mắt Dương Thuấn Nhất lướt đến tủ đầu giường, bỗng mở miệng: “Tầng cùng của tủ.”

Trương Dao khẽ “ừ?” một tiếng.

Dương Thuấn Nhất tiếp: “Quà sinh nhật.”

Trương Dao: “Ừ.”

Không phản ứng gì thêm.

Có vẻ thật sự buồn ngủ. Dương Thuấn Nhất do dự nên cúp video .

Trương Dao bỗng lên màn hình: “Chỉ thôi ?”

Dương Thuấn Nhất suy nghĩ một chút, hiểu .

“Chúc mừng sinh nhật.”

Trương Dao gật đầu hài lòng, rằng đó mới là quà thật.

Trước khi ngắt cuộc gọi, Trương Dao ngái ngủ, lẩm bẩm: “Hay là bảo thuyền đón …”

Dương Thuấn Nhất kịp phản ứng, video tắt.

Anh định sang gõ cửa phòng trợ lý, cửa mở, đó.

Dương Thuấn Nhất hỏi: “Có thể thuyền ?”

Trợ lý đẩy gọng kính: “Được.”

Sắc mặt Dương Thuấn Nhất sáng lên.

Trợ lý : “ cần .”

Dương Thuấn Nhất: “?”

Trời tạnh mưa .

Anh hiếm khi ý định “phát huy tinh thần tư bản”, đang định nghĩ cách thuyết phục thì trợ lý tiếp: “Trời quang , máy bay thể cất cánh. Bây giờ thể lên.”

Máy bay lướt qua bầu trời, Dương Thuấn Nhất tính toán thời gian, phát hiện kịp bữa tối.

Trong lòng vui hơn hẳn, lúc đó mới nhớ mải chuẩn hành lý, kịp báo cho Trương Dao lên máy bay.

Đang định nhắn, Trương Dao gửi đến một tấm ảnh.

Tín hiệu máy bay yếu, tải .

Hắn gửi thêm một dòng chữ: 【Cũng tạm .】

Ngay đó, ảnh hiện . Dương Thuấn Nhất mở, phóng to, thu nhỏ, phóng to, lặp lặp mấy , cuối cùng lưu album.

Anh bức ảnh, nghĩ rằng bất kể thứ gì, chỉ cần ở Trương Dao, đều vô cùng phù hợp.

Rồi nghĩ —

Anh thật sự , ngay bây giờ, lập tức, về nhà.

Sinh nhật của Trương Dao, dứt khoát nhận lịch làm việc nguyên cả tháng.

Thật sự nhớ Trương Dao.

Loading...