[EA] Sau Khi Biến Đổi Tra A Thành O, Tôi Bỏ Trốn - Ngoại truyện 3
Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:25:16
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trương Dao bước kỳ phân hóa kéo dài hơn nửa tháng, so với Omega bình thường thì triệu chứng của càng nghiêm trọng hơn. Thêm đó, lúc đầu Dương Thuấn Nhất cung cấp đủ pheromone, khiến quá trình phân hóa của kèm theo cơn sốt nhẹ kéo dài và cơn đau tuyến thể liên tục.
Tuy kiểm soát kịp thời, nhưng bác sĩ vẫn dặn dò rằng Dương Thuấn Nhất với tư cách là bạn đời của Trương Dao cần chú ý nhiều hơn đến trạng thái của trong các kỳ động tình , kịp thời cung cấp pheromone và trấn an, đặc biệt là trong đầu tiên.
Omega mỗi năm chỉ hai đặc thù, và một đêm bình thường, kỳ động tình của Trương Dao lặng lẽ ập đến. Đối với Trương Dao mà , ký ức về đêm đó đặc biệt hỗn loạn.
Đó là một buổi tối khi và Dương Thuấn Nhất kết hôn lâu, Dương Thuấn Nhất khỏi nhà.
Trương Dao bỗng cảm thấy cơ thể khẽ chao đảo, mất kiểm soát, khi qua cửa còn làm đổ món đồ lưu niệm. Căn nhà vốn yên tĩnh bỗng như phủ lên một lớp nước mờ nhạt.
Hắn vô thức theo luồng ẩm , cuối cùng dừng trong phòng ngủ ngã xuống giường.
Ban đầu, theo thói quen ở bên thường ngủ, nhưng nhanh liền xoay sang phía còn , bên mà Dương Thuấn Nhất . Đó là nơi trong căn phòng nước đậm đặc nhất, gối và chăn mền phảng phất mùi pheromone mờ nhạt.
Trương Dao vùi đầu hít sâu hồi lâu, bực bội ôm chặt chiếc gối lòng, cánh tay siết mạnh đến mức gối gần như biến dạng. Hắn vùi sâu mặt gối, nhưng vẫn thể tìm đủ thở để xoa dịu cơn xao động trong lòng.
Não bộ như biến thành một khối nhầy nhụa chỉ khao khát pheromone, ngừng gào thét. Trương Dao cảm nhận rõ ràng lý trí của thứ quái vật đó nhai nát, nuốt chửng, d.ụ.c vọng và cơn điên cuồng trong theo tiếng gào mà dâng trào.
Ngay trong giây cuối cùng khi lý trí sắp tan biến, Trương Dao với tay lấy điện thoại, gọi cho Dương Thuấn Nhất.
Hắn còn kiểm soát trung khu ngôn ngữ của , chỉ lung tung, giọng xen lẫn tiếng thở dốc. Kỳ lạ là Dương Thuấn Nhất dường như chẳng hề hoảng, chỉ bình tĩnh, trầm giọng : “Giờ thể dậy ?”
Trương Dao đáp “ thể”, theo giọng của Dương Thuấn Nhất mà chậm rãi lên. Ở đầu dây bên dường như tiếng gió, như thể Dương Thuấn Nhất đang chạy, nhưng giọng vẫn điềm tĩnh: “Đi đến phòng để quần áo, tìm tủ của .”
Trương Dao làm theo, mở cửa phòng để quần áo, kéo cánh tủ . Quần áo bên trong giặt sạch, chỉ còn vệt pheromone nhàn nhạt. lượng lớn đồ tích tụ khiến như một luồng nước ẩm nóng ập mặt, bao phủ lấy cơ thể. Trương Dao chống tay lên cánh tủ, cố gắng giữ thăng bằng để ngã gục xuống.
Lần , kỳ đặc thù đến dữ dội từng . Trước đây từng là Alpha, cũng bao giờ trải qua cảm giác mãnh liệt đến thế. Vừa ngửi mùi hương còn sót quần áo, c.ắ.n mạnh đầu lưỡi, Dương Thuấn Nhất tiếp tục : “Trong tủ, sâu bên trong một cái hộp.”
Trương Dao nhắm mắt : “Cái gì hộp cũng vô ích, Dương Thuấn Nhất… chỉ pheromone của mới . Anh còn bao lâu nữa mới về—”
Hắn run run cầm lấy chiếc hộp . Ngay khoảnh khắc mở nắp, lý trí của Trương Dao tan biến .
Bên trong là những ống tiêm chứa pheromone niêm phong kỹ. Khi hộp mở , luồng nước đậm đặc tràn khoang mũi của . Giọng Dương Thuấn Nhất trượt qua tai: “Anh trích xuất pheromone của , em thể…”
Đáp là tiếng ống tiêm rơi vỡ.
Tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên, xen lẫn nhịp thở dốc của Trương Dao, cùng âm thanh khàn đục, run rẩy gọi tên: “Thuấn Nhất…”
Dương Thuấn Nhất ngắt máy, chỉ đạp mạnh chân ga. Hàng lông mày nhíu , pheromone quanh cuộn trào như cơn mưa lớn sắp đổ xuống.
Đêm đường vắng lặng, gió rít gào bên tai. Trong ống , tiếng hít thở nặng nề của Trương Dao đan xen từng nhịp. Dương Thuấn Nhất chăm chú lắng , nắm bắt từng tiếng nghẹn cuối, mở miệng đúng lúc, chỉ dẫn từng động tác cho Trương Dao, hạ giọng nhẹ , dẫn dắt từng bước thăm dò.
Thân thể Trương Dạo Dương Thuấn Nhất quấn lấy mãnh liệt, t.h.u.ố.c chích vỡ vụn đó khiến cả phòng để quần áo tràn ngập nước, nhưng cơ thể Trương Dao càng thêm xao động.
Trong thoáng chốc quét sạch cả tủ quần áo Dương Thuấn Nhất, quần áo hất tung chất đống chân Trương Dao. Thân thể vùi trong đống quần áo , điện thoại kề sát bên tai, sự dẫn dắt của Dương Thuấn Nhất, lung tung kéo lấy quần áo bên cạnh, làm hỏng bét vật phẩm Enigma.
Cảm giác khao khát Omega đối với mà xa lạ đáng sợ. Ý thức nơi phát ngọn lửa đốt cháy lý trí chỗ để phát tiết lúc , Trương Dao cúi xuống , đối với điện thoại khẽ gọi một tiếng. Trong giọng nhẹ nhàng, chậm rãi ở khoảnh khắc Dương Thuấn Nhất ép tới, âm thanh của đối phương theo đường truyền len .
Xung quanh đều là quần áo của Dương Thuấn Nhất, thể mỗi một chỗ đều chặt chẽ áp sát vải vóc, dùng cách đó để hấp thu pheromone. Lý trí của dần tan rã, theo thói quen mở miệng báo với Dương Thuấn Nhất: “Đi …… Sau đó thì ?”
Phảng phất như đang xem Dương Thuấn Nhất là một vị thầy giáo hoặc huấn luyện viên nào đó, Trương Dao khẩn cầu tiếp mệnh lệnh kế tiếp, thứ thể khiến đạt giải thoát.
“Hướng trong mà sờ, nhẹ một chút, giống như thường ngày .”
Trương Dao trầm ngâm một lát, “…… Không .”
Dương Thuấn Nhất lập tức lo lắng, “Không ? Vì ? Rất đau ? Hay là cảm giác ——”
Trương Dao chậm rãi , “Em ngón tay dài như …… sờ tới chỗ sâu như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ea-sau-khi-bien-doi-tra-a-thanh-o-toi-bo-tron/ngoai-truyen-3.html.]
“……”
Sau đó, khựng , giữa tiếng thở dốc ngày càng gấp của Dương Thuấn Nhất, mới thấp giọng mở miệng: “…… em hình như sờ thấy .”
Giọng Dương Thuấn Nhất đột nhiên trầm xuống, “Ở ?”
Trương Dao ngập ngừng đáp: “…… Khang?”
Ngay đó, bất chợt bật một tiếng rên khẽ.
Giống như tiếng kêu yếu ớt của con thú nhỏ đáng thương, thứ gì đó chặn mất âm thanh. Trong lúc Dương Thuấn Nhất hoảng hốt vội vàng xuống xe mở cửa, Trương Dao cất giọng đặc biệt, mang theo chút giễu cợt ở cuối câu: “Ức…… Hình như ?”
Cũng chính giây khắc , Dương Thuấn Nhất đẩy mạnh cửa phòng để quần áo.
Ánh đèn hành lang lập tức chiếu , kéo theo bóng dáng của tràn căn phòng.
Ánh mắt Dương Thuấn Nhất dõi theo chính bóng về phía , lướt qua đống quần áo hỗn độn, từ ống quần lật lên của Trương Dao mà lên , tầm mắt dán chặt từng tấc một lên làn da trần lộ của , nơi ẩn hiện lớp vải áo, nơi lộ ngoài, hết thảy đều rơi mắt .
Cuối cùng, ánh dừng khuôn mặt Trương Dao. Đôi mắt rũ xuống, đuôi tóc rối che khuất nửa mặt, bờ môi c.ắ.n đến rách, vết m.á.u khô loang lổ rõ ràng.
Dương Thuấn Nhất bước tới, đưa tay kéo xuống áo khoác của . Chiếc áo khoác dùng cho biểu diễn vốn nhiều chi tiết trang trí cầu kỳ, thô bạo giật bỏ, chỉ còn một chiếc sơ mi mỏng màu đen.
Anh quỳ một gối giữa đống quần áo tán loạn, như đang xâm nhập sào huyệt của Trương Dao, đưa tay chạm khóe môi , Trương Dao bất ngờ vươn tay túm xuống.
Giày da giẫm mạnh lên sàn nhà, đá văng đống quần áo tán loạn.
Toàn Dương Thuấn Nhất Trương Dao kéo nghiêng, ngã quỵ xuống. Trương Dao vươn tay , đầu ngón tay mang theo chút chất lỏng dính nhớp, bộ đều bôi lên chiếc sơ mi phẳng phiu của .
Dương Thuấn Nhất nắm lấy bàn tay đang định gỡ áo sơ mi của chính , đầu ngón tay lướt qua, thấm ướt một tầng mỏng. Anh nghiêng áp sát khuôn mặt Trương Dao, hôn mơn trớn đầy ái lên trán, giữa mày, đến khóe mắt đang khẽ run. Anh vén tóc đỏ của Trương Dao sang một bên, đó, trong tiếng nức nở mơ hồ của , nắm lấy ngón tay Trương Dao, dẫn dắt tiến .
“Nơi mới là khang, Tiểu Dao.”
Giọng Dương Thuấn Nhất vang lên giữa thở dồn dập của Trương Dao, trầm thấp mà kiềm chế: “Ngươi thật sự thể chạm tới sâu như .”
Đầu ngón tay Trương Dao nắm chặt, cùng đồng thời thăm dò, hai đầu ngón tay áp sát, hòa .
Dương Thuấn Nhất tiến thêm một đoạn ngắn, chỉ một chút thôi, nhưng khiến đôi chân Trương Dao run rẩy, cẳng chân va đống vải vóc, cuối cùng vô lực mà buông lỏng rũ xuống.
Trước mắt lóe lên một mảng sáng trắng, Trương Dao cảm giác như trong khoảnh khắc luồng điện xuyên thấu qua bộ thần kinh.
Bên tai chỉ còn vang vọng giọng trầm của Dương Thuấn Nhất, thong thả len : “Làm , Tiểu Dao.”
“Chờ trở về, thật lợi hại.”
Dương Thuấn Nhất cúi xuống, hôn lên khóe mắt Trương Dao, nơi còn đọng giọt nước mắt sinh lý. Một tay khẽ vỗ nhẹ lưng , tay còn buông những đầu ngón tay đang run rẩy của Trương Dao.
Anh dậy, cầm lấy thứ gì đó. Rất nhanh, một chất lỏng mang vị ngọt rót khoang miệng Trương Dao.
Trong vài giây khi ý thức dần khôi phục, Dương Thuấn Nhất hỏi: “Có uống thêm một chút ?”
Anh vẫn bình tĩnh như , giọng đều đặn: “Nếu lát nữa mất nước thì sẽ khó chịu đấy.”
“……”
Trương Dao cảm thấy thể theo phản xạ khẽ run lên.
Hắn nghiêng tới, ngậm lấy miệng bình, ngoan ngoãn nuốt hơn nửa lượng nước trong đó. Cuối cùng, chặn lấy mặt Dương Thuấn Nhất, đẩy phần nước còn sang cho .
“Anh cũng nên lo cho một chút.” Hắn nhướng mày, giọng điệu mang theo ẩn ý: “Không cần để mất nước.”
P.S. Khai đơn tag riêng “Một cái chớp mắt xa”, tiện cho khi ăn cơm!
Cảm tạ tất cả các thầy cô theo dõi !