(Dưỡng thành) Tiểu Thời Niệm Thiệt Đáng Yêu - Chương 89: Paige Mang Thai
Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:22:50
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Niệm thấy giọng An Nam thì giật thót , tư duy hỗn loạn khôi phục một tia tỉnh táo. Cậu vội vàng đẩy Ezel đang đè , khi kịp nhào tới nữa, vớ lấy cái gối ụp thẳng mặt , ngăn cho hôn tiếp.
“Vâng, ạ chú An Nam.” Thời Niệm phân tâm đáp lời, “Chúng cháu xuống ngay đây.”
An Nam giọng Thời Niệm chút khàn khàn, nhíu mày, gõ tay lên cửa hai cái: “Ezel ? Sao thấy lên tiếng?”
Trong phòng, Ezel chìm kỳ dễ cảm. Mái tóc vàng ướt đẫm mồ hôi dính bết bên má. Vì nửa khuôn mặt gối che khuất, đôi mắt màu tím hằn tia m.á.u cứ chằm chằm Thời Niệm, chất chứa vài phần tủi .
Tại cho hôn?
Tại lấy gối bịt miệng ?
Ezel chỉ ôm Thời Niệm một cái, nhưng đối phương dường như đang từ chối . Nhận thức khiến ủ rũ vô cùng, đáng thương hề hề rũ mi xuống, cả tỏa thở vui.
Thời Niệm đến mức chút chột , nhưng tiếng gõ cửa ngày càng dồn dập của An Nam, trong lòng căng thẳng c.h.ế.t: “Chú An Nam đang gọi kìa, mau lên tiếng đáp !”
Ezel liếc cái gối, chớp chớp mắt.
“Vậy nhào tới hôn em nữa đấy!” Trước khi bỏ gối , Thời Niệm cố ý xụ mặt cảnh cáo , “Sau đó ngoan ngoãn trả lời chú An Nam, nếu em sẽ thèm để ý đến nữa.”
Ezel ngoan ngoãn gật đầu, dùng giọng điệu thương lượng: “Vậy thể ôm em ?”
Thời Niệm do dự vài giây bất đắc dĩ dang hai tay : “Ôm .”
Thời Niệm nhanh chóng Ezel ôm lòng, với tư thế mặt đối mặt.
Trên cổ Thời Niệm thêm một cái đầu to, eo cánh tay rắn chắc siết chặt, nhưng lực đạo mạnh như . Rõ ràng là Ezel đang cố gắng kiềm chế sức lực, sợ làm Thời Niệm thương.
Thời Niệm Ezel với ánh mắt thỏa mãn, trong mắt tràn ngập ý , xoa xoa mái tóc : “Mau chuyện với chú An Nam .”
Ezel lời Thời Niệm, cuối cùng cũng chịu mở miệng: “Con ba, chúng con xuống ngay đây.”
Nghe giọng Ezel cũng bất thường, An Nam hiểu ngoài cửa một lúc. Tay đặt tay nắm cửa, do dự vài giây, cuối cùng mang theo một bụng nghi hoặc xoay xuống lầu.
Thời Niệm và Ezel ở trong phòng một lúc. Cậu phát hiện Ezel trong kỳ dễ cảm đặc biệt bám , cũng vô lý hơn ngày thường nhiều.
Giống hệt một đứa trẻ tùy hứng, còn bá đạo mười phần.
Tóm là khác xa với hình tượng trai chín chắn, đáng tin cậy thường ngày.
Thời Niệm cảm thấy dáng vẻ của Ezel vô cùng mới mẻ, mạc danh cảm giác hoán đổi phận đầy thú vị. Đột nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng, nảy một ý tưởng.
“Ezel, gọi em là ca ca ?” Thời Niệm vô cùng mong đợi ngửa đầu , lấy từ trong túi một viên kẹo, giọng điệu dụ dỗ, “Gọi ca ca, em sẽ cho ăn kẹo .”
Cậu nghiễm nhiên coi Ezel trong kỳ dễ cảm là một đứa trẻ.
Đôi mắt tím của Ezel mờ mịt chằm chằm Thời Niệm, hé miệng: “Ca ca……”
Thời Niệm "ừ" một tiếng, hai mắt sáng rực: “ ! Gọi ca ca .”
giây tiếp theo, Thời Niệm đẩy ngã xuống giường. Cơ thể chiếc giường êm ái làm nảy lên một chút, mái tóc đen mềm mại xõa tung tấm ga trải giường trắng muốt. Cậu rõ ràng kịp hồn, trong lúc ngây ngốc Ezel hôn lên môi, cạy mở khớp hàm.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“…… Tiểu Hoa Hồng gọi ca ca…… Gọi là ca ca……” Ezel ngừng nỉ non, khuôn mặt ửng hồng của Thời Niệm, từng chút từng chút mút mát cánh môi , “Thích Tiểu Hoa Hồng gọi là ca ca, gọi ca ca ……”
Nụ hôn đặc biệt mãnh liệt. Đầu óc Thời Niệm sắp thiếu oxy, đôi môi đỏ nhạt trải qua sự c.ắ.n mút cọ xát giống như đóa hồng đỏ nghiền nát, đỏ đến mức diễm lệ.
Thời Niệm chịu nổi, vội vàng gọi : “Ưm…… Ca ca, ca ca……”
Thực Thời Niệm tức giận. Rõ ràng là bảo Ezel gọi ca ca, cuối cùng gọi là chứ? Thế giống với những gì nghĩ!
Cố tình gọi mà Ezel vẫn chịu dừng .
Thời Niệm càng thêm tức giận, hung hăng c.ắ.n mạnh xuống môi . Răng khỏe, cú c.ắ.n trực tiếp làm Ezel tỉnh táo vài phần.
Ezel hít một ngụm khí lạnh, nếm mùi m.á.u tươi tràn ngập trong miệng. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng, hốc mắt cũng đỏ hoe của Thời Niệm, nháy mắt hoảng sợ.
“Xin Tiểu Hoa Hồng.” Ezel kéo Thời Niệm dậy, xót xa kiểm tra kiểm tra môi , xác định trầy xước mới thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu đầy áy náy, ”Anh bốc đồng .”
Thời Niệm hừ một tiếng, đẩy bước xuống giường, xỏ giày , giận dỗi sải bước bỏ : “Em thèm chơi với nữa, xuống ăn cơm thôi.”
Lúc bước , Thời Niệm lén Ezel ở phía . Nếu bây giờ xin , gọi một tiếng ca ca, cũng là thể tha thứ cho .
Ezel chỉ cúi gầm mặt theo , giống như một đứa trẻ làm sai dám đối mặt với phụ .
Thời Niệm tức khắc càng thêm giận dỗi, thẳng xuống lầu với khuôn mặt xú xỉu. Thấy An Nam và Nguyên soái Garnett chờ ở bàn ăn, lễ phép chào hỏi: “Chú An Nam, chú Garnett, thật xin , chúng cháu xuống muộn.”
An Nam và Garnett thấy Thời Niệm và Ezel kẻ từ lầu xuống, thì tức giận, thì ủ rũ cụp đuôi, một bộ dạng cãi kinh điển, vô cùng tò mò xảy chuyện gì.
An Nam vẫy tay với , Thời Niệm thuận thế xuống bên cạnh .
Ezel ở phía bên của Thời Niệm. Thời Niệm thèm để ý đến , tựa đầu lên vai An Nam.
Garnett Thời Niệm nay cao ngang ngửa An Nam, sự kinh ngạc hiện rõ bằng mắt thường, cảm khái lẩm bẩm một câu: “Lớn thế cơ ……”
Ông nhớ rõ lúc Thời Niệm chỉ bé xíu xiu, một tay là thể xách lên .
Khác với Ezel lớn lên ngay mí mắt ông, sự trưởng thành của Thời Niệm mang cho Garnett cảm giác thời gian trôi qua rõ rệt hơn, quỷ dị loại cảm giác thành tựu như một đứa trẻ khôn lớn.
An Nam buồn hai đứa, gắp một viên thịt nhỏ cho Thời Niệm, đưa đến tận miệng : “Sao ? Ezel bắt nạt cháu ?”
Thời Niệm c.ắ.n một miếng thịt viên, nhai nhai, hổ khi mở miệng.
Chẳng lẽ tức giận vì Ezel cứ hôn mãi mà chịu gọi là ca ca ?
Không , hổ c.h.ế.t mất.
“Không ạ……”
“Là con làm sai.”
Thời Niệm và Ezel đồng thời lên tiếng. Thời Niệm kinh ngạc đầu , bên mép vẫn còn dính nước sốt của viên thịt ăn.
Ezel rút một tờ giấy lau miệng cho , giải thích với An Nam: “Con đến kỳ dễ cảm, cảm xúc định, đối xử với em ……”
Còn về việc như thế nào, ngậm miệng chữ nào.
An Nam gật gật đầu: “Ra là ……”
Garnett tưởng Ezel quát mắng Thời Niệm. Bởi vì con trai ông khi đến kỳ dễ cảm cáu bẳn thế nào, làm cha như ông là rõ nhất. Lần Ezel trong kỳ dễ cảm khống chế tính tình, trực tiếp đ.á.n.h tên Alpha khiêu khích nhập viện, chuyện đó ông vẫn còn nhớ rõ.
Garnett lập tức tán thành xua xua tay: “Sao thể quát mắng tiểu Omega nhà chứ? Ezel con cũng quá đáng , mau xin .”
Ezel cúi đầu: “Xin , Tiểu Hoa Hồng.”
Thời Niệm cảm thấy vô cùng hổ, mặt đỏ bừng: “Không, .”
Trong lòng quả thực đang gào thét như chuột chũi, hy vọng chú An Nam và chú Garnett đừng nguyên nhân thực sự khiến và Ezel cãi , nếu thì mất mặt c.h.ế.t mất.
Họ nhất định sẽ nghĩ là một đứa trẻ trâu ấu trĩ.
Thời Niệm và Ezel làm hòa, An Nam và Garnett cũng xoắn xuýt chuyện nữa, tùy ý cho qua chuyện, cũng khiến Thời Niệm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là đối với kỳ dễ cảm của Ezel, Garnett đưa kiến nghị, vuốt ve cái cằm lởm chởm râu của : “Hảo đại nhi, con bây giờ đang trong kỳ dễ cảm an lắm . Vì Tiểu Niệm Niệm nhỏ bé yếu ớt, là con lên lầu tự nhốt , lão phụ sẽ mang cơm lên cho con?”
Ezel lạnh lùng ông, ý tứ cần cũng .
Thời Niệm nỡ để Ezel một lầu, đỡ cho : “Thực kỳ dễ cảm của Ezel ca ca nguy hiểm như ạ, cũng sẽ đ.á.n.h cháu, ạ.”
Garnett phản bác, thằng nhóc đương nhiên sẽ đ.á.n.h , đ.á.n.h còn hung hăng nữa là đằng khác. đối mặt với biểu cảm lạnh lẽo của Ezel, ông quyết định giữ chút ấn tượng cho hảo đại nhi nhà , nuốt những lời định .
Bầu khí bàn ăn hòa thuận vui vẻ. Thời Niệm từ nhỏ lớn lên ở đây, tự nhiên cũng sẽ câu nệ, vui vẻ ăn món cánh gà chiên Coca và tôm viên sốt tỏi yêu thích của .
Ezel ăn ít, phần lớn thời gian là ngẩn ngơ Thời Niệm, đó lén lút nhích vị trí gần .
An Nam và Garnett đều thấy cảnh , liếc , đồng thời nhíu mày, nhưng mặt Thời Niệm gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/duong-thanh-tieu-thoi-niem-thiet-dang-yeu/chuong-89-paige-mang-thai.html.]
Garnett một dự cảm chẳng lành. Để đè nén dự cảm tồi tệ , ông lấy một ly rượu ừng ực uống cạn. An Nam đưa ly của đến mặt ông, Garnett rót cho một ly.
Hai cụng ly, mang theo đầy bụng tâm sự mà uống rượu.
Thời Niệm đang ăn đột nhiên nhớ một chuyện, ngẩng đầu Garnett, thăm dò hỏi: “Chú Garnett, chú nhận học trò ạ?”
“Muốn chứ.” Garnett nhắc đến chủ đề liền chút ưu thương, ngửa cổ uống cạn ly rượu, thở dài một tiếng, “Vốn dĩ ưng ý trai cháu, kết quả thằng nhóc ngốc đó nửa đường chạy theo Nguyên Vân Khanh.”
“Thằng nhóc nhà chú cố gắng chạy đến chỗ lão Úc nhà cháu, haiz…… Chú thành kẻ cô đơn một .”
Thời Niệm tức khắc cảm thấy hy vọng, thu liễm niềm vui sướng mặt, tiếp tục thăm dò: “Chú Garnett, cái , cháu một bạn……”
Nghe câu mở đầu tiêu chuẩn , An Nam đặt ly rượu xuống, về phía Thời Niệm, tò mò sẽ mượn danh nghĩa bạn bè để chuyện gì.
Thời Niệm sắp xếp từ ngữ: “Cậu làm học trò của chú, cũng dự định sẽ tranh giành vị trí hạng nhất trong giải League và kỳ thi nghiệp năm . Nếu trở thành thủ khoa khu đại học, chú đồng ý ạ?”
Garnett uống rượu mạnh, chút men say bốc lên, nhận kịch bản quen thuộc trong đó, đầy hứng thú Thời Niệm: “Xem Tiểu Niệm Niệm đặt kỳ vọng cao a, chắc chắn như sẽ là thủ khoa nhiệm kỳ tới ?”
Thời Niệm hổ khi đó chính là : “Có lẽ…… đại khái…… Dù mục tiêu của là .”
Garnett : “Tiểu Niệm Niệm chú nhận ?”
Thời Niệm lập tức gật đầu: “Siêu cấp ạ!”
Garnett sảng khoái đáp ứng: “Được thôi, thủ khoa Học viện West a, đó chính là món hàng hot đấy. Chỉ cần đến tìm chú nộp đơn, chú đảm bảo sẽ đồng ý, thế nào?”
Thời Niệm đạt ước nguyện, hưng phấn gật gật đầu: “Vâng ! Cảm ơn chú Garnett, chú là chú nhất, nhất Đế quốc luôn!”
Những lời ngon tiếng ngọt của Thời Niệm tuôn như suối, tâng bốc Garnett đến mức ông ha hả.
Đáy mắt An Nam xẹt qua ý , liếc Ezel hề tỏ ngạc nhiên, cúi đầu hỏi Thời Niệm: “Bảo bối a, cháu thật cho chú , học trò xin Garnett làm thầy trong miệng cháu, là chính cháu ?”
Thời Niệm ôm lấy cánh tay , bẽn lẽn , thở dài một tiếng với , ý tứ quá rõ ràng.
An Nam mỉm , liếc Garnett đang ngây ngô, bật lắc đầu. Xem Garnett và Úc Lộ Hàn cặp oan gia sắp đấu võ .
Ăn xong, Thời Niệm chuẩn về nhà. Ezel dậy đến bên cạnh : “Anh đưa em về.”
Trên cổ đeo vòng ức chế. Thời Niệm quá rành về kỳ dễ cảm của Alpha, cứ tưởng nó cũng giống như kỳ phát tình của Omega, chỉ cần tiêm một mũi t.h.u.ố.c ức chế, đeo vòng ức chế là .
thực tế, kỳ dễ cảm của Alpha t.h.u.ố.c đặc trị, bởi vì triệu chứng của mỗi phần lớn đều khác , hơn nữa chủ yếu liên quan đến cảm xúc. Phần lớn thời gian họ dựa bản để áp chế, vòng ức chế chỉ để tránh tin tức tố rò rỉ gây hỗn loạn.
Thời Niệm cũng cùng dạo bên ngoài một chút, gật đầu đồng ý: “Được ạ, chúng thể tiện đường cho Tiểu Quất ăn luôn.”
Khu vực nhiều mèo hoang nhỏ. Ban đầu ban quản lý định đuổi chúng , nhưng các chủ hộ để tâm đến những con vật nhỏ .
Những thể sống ở khu vực phú thì quý. Họ lên tiếng thì nhân viên cũng mặc kệ cho đám nhóc tì ở mảnh đất tấc đất tấc vàng .
Mọi còn đặc biệt xây cho chúng một khu nhà ở, bên trong đủ loại nhà cây cho mèo, đồ chơi cho mèo, còn xa hoa hơn cả công viên mèo bên ngoài nhiều.
Ezel lấy một túi thức ăn cho mèo, mang theo thức ăn và pate cùng Thời Niệm đến nhà mèo con.
Chỉ là khi họ rời , An Nam và Garnett gọi Ezel một góc. Thời Niệm tò mò họ, nhưng họ đều hạ giọng, cũng rõ họ gì.
Sắc mặt An Nam nghiêm túc, hỏi Ezel: “Con xem, con ý với Tiểu Hoa Hồng nhà ?”
Ezel trực tiếp thừa nhận: “ , chúng con đang ở bên .”
Đôi mắt xinh của An Nam tức khắc trợn to, đ.ấ.m mạnh một cái lên vai , nhíu mày: “…… Con thế …… Con làm thế bảo ăn với bọn Diệc Vũ đây?!”
Con trai thế mà lừa gạt con trai út nhà , chuyện bảo làm đối mặt với bạn ?
Khóe môi Garnett treo nụ , tràn ngập niềm vui sướng, lén lút liếc Thời Niệm. Thời Niệm cũng vặn sang. Hai vài giây, Thời Niệm nở nụ rạng rỡ, dáng vẻ môi hồng răng trắng khỏi bao nhiêu đáng yêu.
Garnett khó lòng kìm nén nụ mặt: “Tiểu Omega a, chậc chậc chậc, đây là niềm vui sướng của lão Úc ? Chiếc áo bông nhỏ quả nhiên khác hẳn với lũ quỷ đòi nợ.”
Thật , chiếc áo bông nhỏ sắp thuộc về nhà ông .
Garnett vui vẻ đến mức hận thể hát vang một khúc ngay tại trận.
“Chú Diệc Vũ đồng ý .” Ezel với An Nam, “Hiện tại chỉ chú Úc là , nhưng chắc cũng nhanh thôi.”
Lúc An Nam mới thở phào nhẹ nhõm, xem tình bạn của vẫn bảo .
Garnett Thời Niệm với ánh mắt càng thêm thiết. Thời Niệm đoán hơn phân nửa là Ezel rõ với chú An Nam và chú Garnett, trong lòng khó tránh khỏi chút ngượng ngùng, vì thế nụ mặt càng thêm rạng rỡ.
An Nam thở dài một tiếng, Ezel, Thời Niệm: “Tiểu Hoa Hồng thì thật đấy, nhưng con…… chậc.”
Ánh mắt phảng phất như đang : Tiểu bảo bối nhà mắt cái thứ như con chứ?
Ezel: “……”
Có con ruột ?
Thời Niệm đang đợi Ezel thì thấy An Nam vẫy tay với , nghi hoặc bước tới: “Chú An Nam?”
An Nam xoa xoa cái đầu nhỏ của , giọng dịu dàng: “Ezel chuyện của hai đứa cho chú . Bảo bối a, nếu Ezel bắt nạt cháu, cháu nhất định cho chú nhé.”
Thời Niệm mạc danh cảm giác quen thuộc như mắt phụ . Tuy rằng vị phụ quen thuộc, nhưng sự bẽn lẽn nên vẫn hề thiếu. Cậu đỏ mặt ôm lấy An Nam: ”Vâng ạ, nhưng Ezel ca ca sẽ bắt nạt cháu .”
An Nam mỉm , vuốt ve mái tóc : “Cũng , ở cái tuổi bướng bỉnh nhất hai đứa cũng từng đ.á.n.h .”
Tạm biệt An Nam và Garnett, Thời Niệm cùng Ezel đến nhà mèo con.
Thời Niệm thích nhất một con mèo béo màu cam ở trong đó. vì ở nhà một cô công chúa kiêu kỳ, ngày thường nhạy cảm với mùi của những con mèo khác, nên mỗi nựng mèo cam xong Thời Niệm đều khử trùng khử mùi mới dám về nhà.
nhà mèo con chỉ vài con ở đó. Thời Niệm và Ezel đến gần, chúng liền kêu meo meo sán , mật cọ cọ ống quần họ.
Ezel đổ thức ăn bát cho chúng, mở hộp pate đặt xuống đất.
Thời Niệm cầm súp thưởng đút cho hai con mèo mướp, ánh mắt tìm kiếm con mèo cam béo. hiểu , mèo cam béo mãi xuất hiện.
“Kỳ lạ thật, giờ Tiểu Quất đáng lẽ đang trong ổ chứ.” Thời Niệm bóng cây, nhíu mày khó hiểu, “Nó lười nhất, cũng chẳng mấy khi ngoài dạo, hôm nay ở đây nhỉ?”
Ezel khẽ , nắm lấy tay : “Có thể là bên ngoài cô mèo nào nó thích chăng.”
Thời Niệm nghĩ mãi lý do Tiểu Quất khỏi cửa, ngẫm ngẫm thế mà thấy suy đoán của Ezel khả năng. Cậu mong đợi mỉm : “Cũng Tiểu Quất sẽ thích cô mèo cái như thế nào nhỉ.”
Vài phút , Thời Niệm về đến nhà. Ezel đưa Thời Niệm đến sân, hôn lên môi : “Vậy về nhé, em ở nhà ngoan.”
Thời Niệm kéo tay : “Hay là nhà em chơi một lát? Phụ và ba ba em chắc nhà .”
Ezel: “……”
Lời mời chủ động như , Ezel tự nhiên nỡ từ chối.
để an , Thời Niệm bảo Ezel theo . Cậu mở cửa xác định xem trong nhà rốt cuộc . Khe cửa từ từ mở rộng, Thời Niệm thò đầu trong một cái.
Điều ngờ là Thời Diệc Vũ thế mà ở nhà. Ông đang ôm Paige trong lòng, bàn tay thon dài từng chút từng chút vuốt ve bụng nó.
Thời Niệm xác định Úc Lộ Hàn nhà, thở phào nhẹ nhõm, yên tâm dẫn Ezel cửa: “Ba ba, con về , phụ nhà ạ?”
Thời Diệc Vũ liếc Ezel. Ezel chào ông một tiếng, Thời Diệc Vũ gật đầu, rũ mắt xuống: “Vừa nãy ở nhà, giờ ngoài .”
Thời Niệm kéo Ezel đến sô pha: “Phụ ạ? Quân bộ việc ?”
“Không .” Thời Diệc Vũ sờ sờ cái bụng nhô lên của Paige, nhíu mày, “Paige m.a.n.g t.h.a.i con của mèo hoang bên ngoài , nhưng cụ thể là con nào. Phụ con tức điên lên, hiện tại đang bắt mèo trong khu .”
Thời Niệm ngẩn : “Phụ , phụ bắt mèo làm gì?”
Thời Diệc Vũ: “Đem thiến. Phụ con , thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót. Chắc là tất cả mèo đực trong khu vực đều sẽ ông tóm đến bệnh viện thú y thiến sạch thôi.”
Thời Niệm và Ezel đều trợn tròn mắt.
“Ta khuyên con hôm nay nhất đừng xuất hiện mặt lão Úc, cảm xúc của ông hiện tại cực đoan.” Thời Diệc Vũ quét mắt Ezel, giọng điệu bình thản, “Nếu chung kết cục với đám mèo đực đó, thì mau chạy .”