(Dưỡng thành) Tiểu Thời Niệm Thiệt Đáng Yêu - Chương 87: Mười Ngón Tay Đan Vào Nhau

Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:22:47
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả bản Nobby cũng nhận thái độ của đối với Ezel đổi nghiêng trời lệch đất. Sự bài xích mãnh liệt trong lòng giảm đáng kể nhờ tài nghệ nấu nướng siêu phàm của Ezel.

Thời Niệm chứng kiến bộ quá trình, thấu chuyện, đồng thời cũng kinh ngạc vô cùng.

Cậu phát hiện Ezel luôn cách sử dụng phương thức thỏa đáng nhất để đạt mục đích, hơn nữa còn khiến trong cuộc khó lòng nhận , bất tri bất giác rơi bẫy rập của .

Ừm…… Giống như cách Carnet miêu tả Ezel —— thể hố c.h.ế.t .

Thời Niệm hề thấy sợ hãi. Ngược , thích tính cách của Ezel. Bởi vì luôn ngây ngô, mù mờ trong các mối quan hệ xã giao, khó thấu ý đồ thực sự của đối phương.

Ezel chẳng khác nào một "bàn tay vàng" của .

Sau khi trở phòng học, Thời Niệm kinh ngạc thấy bàn một hộp bánh mì nướng và một ly sữa nóng. Cậu quanh, lên tiếng hỏi: “Đồ của ai để quên bàn lấy ?”

Nobby liếc đống đồ ăn, xuống ghế, tùy ý : “Không ai nhận thì vứt thôi.”

Lời dứt, tên Alpha tóc xoăn bên cạnh liền cuống quýt lên, mặt đỏ tía tai, vò đầu bứt tai: “Ừm…… Là tặng. Cái …… Bạn học Thời Niệm ăn sáng ? Nếu ăn cũng , mấy thứ cứ giữ , lúc nào đói thì ăn.”

Thời Niệm quen với sự nhiệt tình thái quá của lạ. Cậu trả bánh mì và sữa cho Alpha tóc xoăn: “Không cần , sáng nay ăn nhiều, sẽ đói .”

Nếu Thời Niệm nhớ lầm, Alpha tên là Brett, còn họ gì thì rõ.

Dường như từ ngày đầu tiên Thời Niệm chuyển đến, luôn tỏ nhiệt tình. Rất nhiều Thời Niệm đầu liền bắt gặp ánh mắt , đó ngượng ngùng cúi đầu.

Cứ…… kỳ kỳ quái quái thế nào .

Thấy đồ tặng trả , Brett sốt ruột đặt lên bàn Thời Niệm, cho cơ hội từ chối: “Cái vốn dĩ là tặng cho , nếu ăn thì cứ vứt .”

Nói xong, về chỗ , lôi bài tập cắm cúi , giả vờ như đang bận rộn.

Thời Niệm: “……”

Đây chính là lý do thích giao tiếp với lạ. Cậu đồ ăn bàn, xử lý thế nào.

Vứt thì tổn thương quá ? vứt thì thích. Thời Niệm buồn rầu thôi, đôi môi đỏ mọng mím chặt.

Thôi bỏ , đợi trưa mang về cho Ezel ăn .

Thời Niệm tìm chỗ giải quyết cho đống đồ ăn, bèn cất ngăn bàn. ngăn bàn là địa bàn của Coles, nhóc tì thích ở chung với đồ ăn.

Coles bám lấy cánh tay Thời Niệm, làm nũng gọi: “Niệm Niệm…… Không ở cùng bánh mì .”

Thời Niệm dỗ dành, dùng ngón trỏ chọc chọc cái đầu nhỏ của nhóc: “Đợi trưa nay mang nó về là , sang chỗ Nobby nhé?”

Coles liếc Nobby. Nobby đang tựa lưng tường chơi game trí não, thèm ngẩng đầu lên mà chỉ chìa tay . Coles lập tức chờ nổi nhảy lên tay cô bé, chui tọt ngăn bàn của cô.

Nobby tựa đầu lên vai Thời Niệm, nghiêng đầu Brett, giọng điệu mấy thiện: “Hắn vẻ ân cần với một cách bất thường đấy, hơn nữa còn đáng ghét hơn cả Ezel. Em thích , Brot cũng đừng thích .”

Ăn của thì nể mặt, mức độ chán ghét của Nobby đối với Ezel giảm nhiều.

Thời Niệm thể cảm nhận điều đó, bất đắc dĩ mỉm , thấp giọng với cô bé: ”Anh và , cũng tại tặng bữa sáng cho .”

“Hắn tán tỉnh chứ .” Nobby thẳng thắn bày tỏ quan điểm, đôi mắt xanh thẳm chằm chằm Brett đang cắm cúi làm bài, “Hắn cho em cảm giác mâu thuẫn……”

Thời Niệm sửng sốt: ”Mâu thuẫn?”

, em luôn cảm thấy vô hại như vẻ bề ngoài.” Tầm mắt Nobby dừng vết bớt đen mờ nhạt lộ nơi cổ tay Brett, đôi mắt nheo , “Hắn cho em cảm giác là cố tình bày dáng vẻ vô hại , thực chất…… chính là một con rắn độc đang ngủ đông.”

Thời Niệm khựng , bất giác cũng dồn ánh mắt về phía Brett. Đối phương thể nghi ngờ là kiểu Alpha rạng rỡ, hoạt bát, mái tóc nâu xoăn tít, mặt còn lấm tấm vài nốt tàn nhang, đôi mắt luôn thường trực nụ mang cảm giác dễ mến.

như Nobby , là một dáng vẻ vô hại, hồn nhiên. Thời Niệm cũng từng nảy sinh bất kỳ sự cảnh giác nào với . qua lời nhắc nhở của Nobby, cũng âm thầm để tâm hơn.

Cả buổi sáng, ngoại trừ lúc giảng, Brett thường xuyên lấy đủ loại lý do đến tìm Thời Niệm. Cách dùng nhất là hỏi bài tập toán. Hắn dường như phát hiện tính cách của Thời Niệm hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

Hoàn ngược , cách Thời Niệm cẩn thận giảng giải từng bước giải và các kiến thức liên quan cho , thể thấy vô cùng kiên nhẫn, tính tình ôn hòa, mềm mỏng.

Thậm chí ngay cả cách từ chối khác cũng rành.

Mỗi giảng bài xong cho , Thời Niệm đều tự nhủ với bản , đây là cuối cùng, nhất định giữ cách với đối phương.

khi Brett với thái độ khiêm tốn tìm đến , đáng thương hề hề chỉ bài tập trong sách: “Bạn học Thời Niệm, thật xin làm phiền , nhưng thể giúp một chút nữa ? Tôi thật sự nghĩ mãi .”

Thời Niệm: “……”

Cậu cũng giúp, nhưng quá lịch sự. Chỉ cần thái độ của Brett chút , thể mượn cớ từ chối.

Bất đắc dĩ, Thời Niệm giảng giải cách làm bài cho Brett một nữa. Đối phương nghiêm túc lắng , xong lễ phép lời cảm ơn mới rời .

Thời Niệm thở dài một tiếng, buồn bực ôm Coles , coi nhóc như thú bông mà vò tới vò lui để trút giận.

Coles ha hả: “Niệm Niệm đừng gãi ngứa nữa a, ngứa quá.”

Nobby chứng kiến bộ sự việc, hận sắt thành thép thở dài theo: “Không , đến, em sẽ giúp .”

Thời Niệm chít chít đầu : “Em giúp thế nào?”

Giảng bài ?

Khi Brett đến hỏi bài, Nobby ôm chặt lấy Thời Niệm, "bốp" một tiếng đập một quyển sách xuống bàn , xoay đầu Thời Niệm , cho Brett.

“Brot giảng bài cho , tìm khác .” Nobby dõng dạc với , “Đừng cướp Brot của nhà . Nếu , bảo ba ba hoặc sinh cho một Brot .”

Brett: “……”

Chưa bàn đến việc trai thể sinh , ít nhất Brett cũng thái độ của Nobby đối với chắc chắn là hoan nghênh.

Đôi mắt màu hổ phách ôn nhuận của chằm chằm Nobby với ánh mắt khó hiểu. Nobby một tay chống cằm, nhếch môi khẩy, đó tùy ý tựa lưng ghế, khoanh tay ngực: “Thẩn thờ làm gì? Đi , còn chúng tiễn ?”

Bàn tay buông thõng bên của Brett siết chặt , nhưng sắc mặt hề đổi, vẫn duy trì nụ chừng mực: “Được, làm phiền .”

Thời Niệm quan sát sắc mặt , khoảnh khắc hận ý lóe lên trong mắt bắt trọn. Trong lòng lập tức hiểu rõ bộ mặt thật ẩn giấu của đối phương.

Nobby nhạo một tiếng: “Như mà cũng nhịn , cũng thật là lợi hại a. Gia tộc nào bồi dưỡng nhân tài thế ?”

Thời Niệm cũng tò mò về thế lực : “Em họ gì ?”

Sắc mặt Nobby hiếm khi lộ vẻ nghi hoặc: “Hình như là Kent, nhưng Đế quốc gia tộc ? Brett Kent, từng qua cái tên .”

Trong ấn tượng của Thời Niệm cũng cái tên và dòng họ . hiểu nhiều về các đại gia tộc của Đế quốc, việc cũng chứng minh điều gì.

đến cả Nobby cũng , điều đó chỉ thể chứng minh thế lực gia tộc Brett hề lớn mạnh.

Đến bữa trưa, Thời Niệm ăn miếng ngó sen mềm dẻo, hỏi Ezel bên cạnh: “Anh gia tộc Kent ?”

Ezel nhận bánh mì Thời Niệm đưa thì vô cùng vui vẻ. Lúc ăn, đôi mắt màu t.ử la lan ngập tràn sự sung sướng: “Không , gia tộc vấn đề gì ?”

“Không gì.” Thời Niệm lắc đầu, “Lớp em một bạn học họ . À đúng , cái bánh mì đang ăn chính là tặng em đấy.”

Ezel khựng : “…… Là một Alpha?”

Thời Niệm: “Vâng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/duong-thanh-tieu-thoi-niem-thiet-dang-yeu/chuong-87-muoi-ngon-tay-dan-vao-nhau.html.]

Ezel bỗng thấy bánh mì trong miệng nhạt nhẽo vô vị. Anh đặt phần bánh mì còn lên bàn, day day mi tâm định cảm xúc, đôi mắt đen láy của Thời Niệm, thôi.

“Niệm Niệm a……” Ezel ghé sát Thời Niệm, thấp giọng thì thầm bên tai đầy tủi , ”Em làm sẽ ghen .”

Thời Niệm mờ mịt "A" một tiếng: “Vậy ? Xin nhé, nhưng cứ thế đặt đồ lên bàn em, còn bảo em thích thì vứt . Em nghĩ thể lãng phí thức ăn, liền mang về cho ăn.”

Ezel: “……”

Thật làm khó vẫn còn nhớ đến .

Thời Niệm dường như nhận Ezel vui, lén lút nắm lấy tay gầm bàn: “Anh thích ? Vậy em nhận nữa, vứt thẳng luôn.”

Ezel nắm ngược tay . Nếu e ngại Nobby đang ngay mặt, chắc chắn sẽ ôm Thời Niệm kể lể xem tủi đến mức nào.

Thời Niệm dùng bánh mì của kẻ theo đuổi khác tặng để đút cho ăn, Ezel quả thực là khổ mà nên lời, tâm trạng cực kỳ phức tạp.

Thời Niệm đột nhiên nhớ một chuyện: “A đúng , còn tặng sữa bò nữa, Nobby uống .”

Nobby đang vui vẻ gặm sườn, đột nhiên nhắc tên, ngẩng đầu lên: “Bởi vì em uống sữa bò để cao lên mà. Brot, thấy mấy năm nay em chẳng cao lên chút nào ?”

Vốn dĩ Nobby và Thời Niệm cao xấp xỉ . hiện tại Thời Niệm cao hơn 1m7, còn Nobby thì 1m6 cũng tới. Đặc biệt là khi họ cùng Ezel, tạo thành một bậc thang hảo.

Thời Niệm mấy tin tưởng việc uống sữa bò sẽ cao lên: “Cứ thuận theo tự nhiên là . Tiểu cữu cữu và dượng nhỏ đều cao, em chắc chắn sẽ cao lên thôi.”

Nobby an ủi, nhưng vẫn lo lắng: “Nhỡ em vẫn cao lên thì ?”

Thời Niệm nghiêm túc đưa suy đoán: “Vậy thể là…… đột biến gen?”

Nobby: “……”

Ezel nhịn bật thành tiếng. Trước khi ánh mắt u oán của Nobby phóng tới, giả vờ như chuyện gì xảy mà cúi đầu xuống, nhưng độ cong khóe môi tố cáo hoạt động nội tâm của .

Nobby đang nhạo , mặt xị xuống, lạnh lùng : “Anh thật đáng ghét.”

Ezel: “……”

Xong , hảo cảm vất vả lắm mới cày bay màu.

Ezel ủ rũ đỡ trán. Anh lôi kéo Nobby là để đến lúc ngửa bài với Nguyên soái Úc sẽ thêm ủng hộ. Hiện tại xem , trợ lực e là còn nữa.

Thời Niệm đỡ cho Ezel, gắp một miếng sườn cho Nobby: “Nể tình nấu món canh sườn củ sen em thích, tha thứ cho .”

Nobby hừ một tiếng: “Được , tha thứ cho .”

Ezel như trút gánh nặng, siết c.h.ặ.t t.a.y Thời Niệm hơn, thì thầm bên tai : “Cảm ơn em.”

“Nobby dễ gần.” Thời Niệm truyền thụ kinh nghiệm cho Ezel, “Anh thể đối đầu với Nobby , dỗ dành em . Thực Nobby .”

Ezel khổ: “Anh hiểu .”

Chỉ là phương pháp là đặc quyền dành riêng cho Thời Niệm, khác cấm gần .

Buổi chiều Thời Niệm học ở khu trung học. Sau khi chào hỏi giáo viên chủ nhiệm, theo Ezel sang khu đại học học ké. Vừa hôm nay là thứ sáu, học xong thể trực tiếp cùng Thời Diệc Vũ về nhà.

Giáo viên chủ nhiệm Thời Niệm sang khu đại học giảng, tự nhiên là đồng ý ngay tắp lự: “Thật hiếu học a bạn học Thời Niệm, em , học tập cho nhé.”

Thời Niệm lễ phép: “Vâng, cảm ơn thầy chủ nhiệm.”

Cậu hỏi Nobby: “Em cùng ?”

“Ừm, nhưng em mới thèm mấy môn khoa quân sự .” Nobby lên lầu lấy máy ảnh của , “Em giảng khoa nhiếp ảnh, Cam Ngọc Lạc làm giáo sư ở đó.”

Cam Ngọc Lạc……

Thời Niệm nhớ đó là họ hàng của Cam Nịnh, cũng là bạn của tiểu cữu cữu. Không cần lo lắng cho sự an của Nobby. Sau khi ba cùng đến khu đại học, Thời Niệm và Ezel đến khoa quân sự, còn Nobby khoa nhiếp ảnh.

Thời Niệm mua một ly Ô Long đường, đặc biệt đến văn phòng tìm Thời Diệc Vũ.

Trước mặt Thời Diệc Vũ lơ lửng một màn hình ảo, đó dường như là một đoạn video giám sát. Ông chăm chú hình ảnh, cây bút xoay múa giữa những ngón tay thon dài. Ông xem quá đỗi nhập tâm, đến mức Thời Niệm bước văn phòng cũng phát hiện .

“Ba ba.” Thời Niệm bên cạnh, gọi ông một tiếng, đặt ly lên bàn, “Con mua Ô Long cho ba ba .”

Lúc Thời Diệc Vũ mới hồn, tắt màn hình ảo , Thời Niệm, Ezel đang ngoài cửa, xách túi lên: “Đến giờ về ? Vậy thôi.”

Thời Niệm sửng sốt, vội vàng cản ông : “Không ạ, bây giờ mới 1 giờ chiều, còn đến giờ tan làm mà. Ba ba…… ba ba ?”

Sao cảm giác ba ba hoảng hốt thế nhỉ?

Thân hình Thời Diệc Vũ cứng đờ, chậm rãi xuống : “Ừm…… Nhớ nhầm thời gian.”

Thời Niệm hồ nghi ông, thầm nghĩ: Rõ ràng mới ăn trưa xong mà, nhớ nhầm thành chiều muộn chứ?

“Con đến tìm Ezel ?” Thời Diệc Vũ chuyển chủ đề sang , “Mấy ngày nay phụ con cũng đến trường, cẩn thận đừng để ông bắt gặp.”

Thời Niệm gật gật đầu, nhưng luôn cảm thấy cứ trốn trốn tránh tránh thế là cách: ”Con sẽ từ từ với phụ . Phụ dễ chuyện, phụ sẽ thấy Ezel là .”

Thời Diệc Vũ nhàn nhạt đập tan ảo tưởng của Thời Niệm: “Sẽ , ông sẽ chọn cách nhắm mắt làm ngơ.”

Nếu thì chẳng bao nhiêu năm nay thèm để mắt đến Ezel.

Thời Niệm: “Haiz……”

Phải làm để phụ chấp nhận Ezel đây, cảm giác tóc sắp rụng hết .

Tiết học giảng về chiến thuật các binh chủng. Giáo sư bục giảng phân tích các tình huống kinh điển, sinh viên bên với thái độ đoan chính lắng , lưng thẳng tắp như tùng.

Thời Niệm lẫn trong đám đông cũng ngại gục xuống bàn, dáng hình học theo Ezel bên cạnh, thẳng lưng. tư thế quá tốn sức, bao lâu thấy đau lưng mỏi eo, bắt đầu nhúc nhích cơ thể.

Ezel nhận mệt mỏi, nhỏ giọng : “Có thể tựa , giáo sư .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thời Niệm lén giáo sư một cái, nhích m.ô.n.g gần Ezel, tựa nửa để mượn lực. Cậu thoải mái thở phào một , hận thể ôm đối phương cọ cọ một trận cho .

Trong phòng học hàng trăm , dáng vẻ lười biếng của Thời Niệm giáo sư phát hiện, ngược Thời Diệc Vũ ngoài xem xét bắt gặp.

Thời Diệc Vũ bên cửa sổ, con trai nhà như xương tựa Ezel đang ngay ngắn. Tay còn nghịch ngợm bàn tay , cố tình đặt ngón tay lòng bàn tay , rút khi Ezel kịp nắm lấy.

Một trò chơi nhỏ thật ấu trĩ.

Cố tình cả hai đều thích thú.

Thời Diệc Vũ chăm chú nụ môi Ezel. Ông từ nhỏ nghiêm khắc kiềm chế bản , nhưng luôn bao dung với Thời Niệm, thậm chí nhiều lúc còn hùa theo chơi đùa, giống như bây giờ .

Tuy rằng từ lúc còn nhỏ Thời Niệm dính lấy Ezel như thế, nhưng mãi đến hôm nay ông mới bừng tỉnh nhận , hai đứa trẻ đều lớn. Có lẽ cái gọi là tình cảm ái mộ lẫn của chúng, là trò đùa trẻ con.

Thời Diệc Vũ lặng lẽ rời . Thời Niệm ông từng đến. Cậu giành chiến thắng vang dội trong trò chơi bắt tay với Ezel, vui vẻ đan mười ngón tay với .

Còn Carnet cạnh Ezel thì bày vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc. Chỉ cần cúi đầu là thể thấy đôi tay đang nắm chặt lấy của hai .

“Haiz ——”

Carnet nặng nề thở dài một tiếng, cảm khái thế sự bất công. Dựa cái gì Ezel thông suốt muộn hơn , cố tình ôm mỹ nhân về sớm hơn ?

Ông trời bất công a!

Loading...