(Dưỡng thành) Tiểu Thời Niệm Thiệt Đáng Yêu - Chương 47: Con Riêng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 14:13:22
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời Niệm lục lọi ký ức một lượt, nhưng cái tên Carnet phảng phất như xóa sạch, căn bản tìm thấy chút dấu vết nào, càng miễn bàn đến ấn tượng về .

Nghe nọ ngoài hành lang lớn tiếng ồn ào tên khắp nơi, Thời Niệm vô cớ vài phần ngượng ngùng. Cậu vội vàng hỏi Bạch Tắc Mạt và Enoch: “Các Carnet là ai ?”

“Cậu Carnet?” Enoch kinh ngạc hỏi , tựa hồ việc Thời Niệm là một chuyện thể tưởng tượng nổi, “Carnet Sid, đó chính là tay ăn chơi trác táng nổi tiếng của Hoàng thất mà. Có điều tìm khắp nơi thế?”

“Tớ hình như... quen .” Thời Niệm lắc đầu, đôi mắt đen láy tràn đầy nghi hoặc, “Ừm, tớ chính là quen , từng gặp .”

Thời Niệm nghĩ nghĩ , xác định từng gặp Carnet.

Carnet rõ ràng Thời Niệm ở bên phía Thương Hội, dừng cửa phòng bao gõ cửa, cố ý bóp giọng gọi: “Tiểu Niệm Niệm ngoan ngoãn, mở cửa nào ~”

Thời Niệm giọng điệu điệu đà của làm cho nổi da gà, sợ hãi tìm kiếm sự che chở của lớn duy nhất ở đây, trốn lưng Morpheus: “Tiểu dượng...”

Morpheus quét tước sàn nhà sạch bong, nụ mặt bao nhiêu thuần túy bấy nhiêu thuần túy: “Tiểu Niệm Niệm, xem quét sạch ?”

Thời Niệm liếc mặt đất nhiễm một hạt bụi, gật gật đầu.

Morpheus vui vẻ gửi yêu cầu liên lạc cho Thời Diệc Sở, khi kết nối liền tranh công: “A Sở, quét sàn nhà sạch lắm, thử một , chỉ một thôi.”

Thời Diệc Sở: “... Cút!”

Chưa đầy năm giây, Morpheus cúp máy. Hắn ủ rũ cụp đuôi rúc sô pha, ngay cả mái tóc vàng rực rỡ bắt mắt cũng vẻ ảm đạm nhiều, như thể đang tự kỷ.

Thời Niệm chớp chớp mắt, trẻ con hiểu lớn gì, chỉ thể mờ mịt Morpheus: “Tiểu dượng thử cái gì nha? Tiểu cữu cữu giận ?”

Morpheus một cái, thở dài một tiếng lắc đầu, đó nhắm mắt dựa sô pha ngủ mất.

Thời Niệm: “...”

Ngoài cửa Carnet vẫn luôn gọi Thời Niệm, bên trong Morpheus say đến ngủ , ở trạng thái thể dựa dẫm.

Enoch kiêng kị Carnet, với Thời Niệm và Bạch Tắc Mạt: “Tớ mở cửa, các trốn .”

“Cậu vũ khí ? Nhỡ đ.á.n.h thì làm ?” Thời Niệm lo lắng sốt ruột, ngón tay vuốt ve tinh thần lực tiểu cầu cổ tay, hít sâu một , “Tớ mở cửa, nếu dám đ.á.n.h tớ, tớ nổ c.h.ế.t .”

Enoch sự hung tàn của dọa sợ, quyết đoán nhường đường: “... Vậy tới .”

Bạch Tắc Mạt nhíu mày: “Cậu cẩn thận một chút.”

Thời Niệm đặt tay lên nắm cửa, điều động tinh thần lực bám tiểu cầu, chậm rãi đẩy cửa một khe hở.

Carnet thấy cửa mở, mặt tràn đầy ý , gấp chờ nổi mà đón lên, chút nào nguy hiểm bên trong.

Thời Niệm đặt tay lên tinh thần lực tiểu cầu, đang định ném nó ngoài thì Daniel vội vàng chui từ trong túi , đè tay : “Đừng động thủ, là đường ca của Ezel, hoàng cung gặp một .”

Thời Niệm sửng sốt, liều mạng hồi ức mới tìm một chút ký ức về : “Là cái trai lấy con thỏ dọa tớ sợ hãi đó ?”

Daniel: “Chính là .”

Coles cũng nhảy từ trong túi: “Nga nga! Coles cũng nhớ , là cái tên Alpha chẳng chút mắt nào đó nha.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thời Niệm bừng tỉnh nhớ , vội vàng buông tinh thần lực tiểu cầu , chột giấu tay lưng, làm bộ như việc gì xảy chào hỏi Carnet, ngọt ngào gọi: “Anh Carnet buổi sáng lành ~”

Carnet mặc một bộ lễ phục viền vàng, qua nhân mô nhân dạng, thật sự phong phạm quý tộc. Hắn nho nhã lễ độ làm một cái lễ sĩ với Thời Niệm: “Tiểu Niệm Niệm, lâu gặp.”

Thời Niệm một cái, ánh mắt lảng tránh: “Vâng, lâu gặp.”

Lâu đến mức quên mất , nếu Daniel nhắc nhở, cho dù thấy mặt cũng nhớ nổi.

“Anh ngay là em còn nhớ mà!” Carnet đắn quá ba giây, vẻ mặt vui sướng ôm lấy vai Thời Niệm, “Tiểu thúc còn em sớm quên , hừ! Đây là nghi ngờ tình bạn vững chắc của chúng ?!”

Thời Niệm cái càng thêm chột , vội vàng sang chuyện khác: “Tiểu thúc? Tiểu thúc thúc của là ai ạ?”

Carnet: “An Nam Sid đó, lão ba của Ezel.”

Thời Niệm tức khắc kích động: “Thúc thúc An Nam ở đây ạ?”

“Đương nhiên , Ezel tham gia League, chú chắc chắn về chứ.” Carnet buồn , “Em sân đến phòng bao của bọn thấy chú ? Chú lúc đó ngay bên trong mà.”

Thời Niệm lắc đầu, lúc quá sốt ruột tìm ba ba, căn bản chú ý tới phòng bao Hoàng thất những ai.

Phương thức ở chung quen thuộc của Thời Niệm và Carnet khiến Enoch và Bạch Tắc Mạt đến ngẩn .

Không quen ? Cái bộ dạng quen cũ xác thực là bạn bè lâu năm ?

Carnet cũng chú ý tới hai đứa trẻ lạ mặt , nhướng mày: “Tiểu Niệm Niệm, giới thiệu một chút ?”

Thời Niệm đành giới thiệu bọn họ với : “Enoch Canster và Bạch Tắc Mạt là bạn của em, Carnet... là họ Sid ?”

Thời Niệm quá chắc chắn về họ của Carnet, lập tức xác thực với chính chủ.

“Em ngay cả họ gì cũng ?!” Carnet lộ biểu tình khiếp sợ như Thời Niệm phụ bạc, “Tình bạn của chúng còn sâu đậm bằng bọn họ ?”

Thời Niệm hổ xoắn xuýt ngón tay , giọng điệu mềm nhũn: “Chỉ là quá chắc chắn thôi mà...”

“Thôi , tha cho em , đấy.” Carnet buông tha cho Thời Niệm, gật đầu với Enoch và Bạch Tắc Mạt tỏ vẻ , đầu mời Thời Niệm, “Đi thôi, sang bên bọn , ở đây quạnh quẽ quá, chẳng vui chút nào, tiểu thúc đặc biệt bảo sang gọi em qua chơi đấy.”

Morpheus ngủ ở phía bên sô pha, từ góc độ của Carnet thấy đối phương, cho rằng phòng bao chỉ ba đứa nhỏ.

Mà đối với Thời Niệm, An Nam giống như một cái bẫy dụ ngọt ngào, cực kỳ tìm đối phương, nhưng cũng thể bỏ mặc Enoch và Bạch Tắc Mạt, vì thế mời hai bọn họ cùng .

Enoch vui vẻ nhận lời: “Được thôi, dù tớ cũng chẳng việc gì làm.”

Bạch Tắc Mạt vài phần do dự: “Thôi... tớ cũng quen...”

“Tiểu Bạch?”

Giọng của một Alpha trưởng thành vang lên từ hành lang.

Thời Niệm đầu , tầm mắt dừng mặt vài giây, đó Bạch Tắc Mạt: “Ai , ông là phụ ?”

Bạch Tắc Mạt mím môi, ánh mắt rõ cảm xúc Alpha , trả lời câu hỏi của Thời Niệm.

Enoch nhíu mày thật chặt, ngữ khí đối với Alpha mấy thiện cảm: “Ông tới làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/duong-thanh-tieu-thoi-niem-thiet-dang-yeu/chuong-47-con-rieng.html.]

“Ta là phụ của Tắc Mạt mà, thấy giọng nó nên xem thử. Tiểu Enoch, tiểu Omega bên cạnh cháu là ai ?”

Alpha qua loa trả lời Enoch vài câu, lập tức đặt sự chú ý lên Thời Niệm. Ông rõ ràng phận của Thời Niệm, khi Enoch đáp liền tự : “Bạn nhỏ chắc là Thời Niệm nhỉ.”

Thời Niệm tuy cảm thấy phụ của Tiểu Bạch chút kỳ quái, nhưng vẫn gật đầu: “Vâng, cháu là Thời Niệm.”

“Ta là gia chủ Bạch gia, cũng là phụ của Bạch Tắc Mạt, chào cháu chào cháu.”

Bạch gia chủ vươn tay về phía Thời Niệm, mong chờ .

Thời Niệm quá quen việc lớn hơn dùng kính ngữ, gượng gạo, nhưng ngại vì Alpha thúc thúc là phụ của Bạch Tắc Mạt, đành bắt tay với ông : “Cháu chào chú.”

“Niệm Niệm lớn lên thật tinh xảo, tiểu Omega xinh như lớn lên nhất định thể gả cho một Alpha .” Bạch gia chủ bày tư thái thiết, xưng hô lập tức đổi, “Vừa khéo nhà chúng một Alpha trạc tuổi cháu, các cháu cùng chơi nhé.”

Thời Niệm nửa câu đầu, đôi lông mày nhỏ khẽ nhíu , vô cớ cảm thấy lời ông đáng ghét. Nghe hết cả câu thì càng thêm khó hiểu, Bạch Tắc Mạt: “Alpha nhà chú, là Tiểu Bạch ?”

Bạch gia chủ nghẹn lời, gượng : “Ách... Ta là một đứa con trai khác của . Tới đây Tiểu Vân, con theo các bạn chơi .”

Bạch gia chủ gọi tới một thiếu niên Alpha khác trạc tuổi bọn họ. Ông đặt hai tay lên vai thiếu niên , mật giới thiệu: “Đây là con trai thứ hai của , Bạch Tắc Vân, em trai của Tắc Mạt.”

Enoch phát một tiếng lạnh rõ ràng khi Bạch Tắc Vân xuất hiện, đầu sang chỗ khác.

Bạch Tắc Vân và Bạch Tắc Mạt hề điểm tương đồng, chỉ thể coi là thanh tú, chỉ là sự kiên nhẫn và bực bội giữa hai lông mày khiến trông xốc nổi.

Bạch Tắc Vân liếc nhóm Thời Niệm, nhỏ giọng lầm bầm: “Phụ , con bạn, hơn nữa, thể chơi cùng Bạch Tắc Mạt thì là loại nào chứ...”

Bạch gia chủ lập tức dùng khuỷu tay huých , thấp giọng quát: “Câm miệng!”

Giọng ông tuy nhỏ nhưng Thời Niệm rõ ràng. Sự khinh miệt trong giọng điệu của Bạch Tắc Vân khiến khó chịu.

Đồng thời chú ý tới ánh mắt lạnh lẽo của Bạch Tắc Mạt, trong mắt về phía Bạch Tắc Vân tràn đầy hận ý khắc cốt.

“Cháu quen .” Thời Niệm kéo tay Bạch Tắc Mạt, dùng đôi mắt to đen láy chăm chú Bạch gia chủ, chậm rãi , “Cháu cũng thích chơi cùng lạ. Xin Bạch thúc thúc, dượng cháu gọi cháu, bọn cháu .”

Bạch gia chủ vội vàng chắn mặt Thời Niệm, kéo Bạch Tắc Vân theo, sắc mặt hổ: “Cái ... Tiểu Niệm Niệm , thật Tiểu Vân thích chơi cùng các cháu, các cháu...”

“Ha ——”

Carnet phát một tiếng lạnh, hai tay khoanh n.g.ự.c dựa tường, dùng ánh mắt soi mói đ.á.n.h giá hai cha con , giọng điệu khắc nghiệt: “Hôm nay đúng là mở mang tầm mắt, bỏ mặc con trai ruột, chạy tới bợ đỡ lót đường cho một đứa con riêng, thật là buồn .”

Bạch Tắc Vân hai chữ chọc đau, hai mắt giận dữ trợn to: “Anh ai là con riêng?!”

Đôi mắt tím của Carnet tràn đầy khinh thường, hất cằm lên: “Nhóc con, lão t.ử nhà ngươi cũng dám chuyện với như , ngươi tính là thứ gì, gan cũng lớn đấy!”

Bạch gia chủ kéo Bạch Tắc Vân đang đằng đằng sát khí , sắc mặt trắng bệch, trở tay tát một cái, khom lưng xin Carnet: “Điện hạ, là quản giáo nghiêm, mạo phạm đến ngài, ngày sẽ tới cửa tạ tội.”

Bạch Tắc Vân ăn một cái tát, nghẹn khuất hô to: “Phụ !”

“Câm miệng!”

Bạch Tắc Vân lúc mới chịu im lặng.

Carnet thèm để ý đến bọn họ, ngược về phía Bạch Tắc Mạt lưng Thời Niệm, nhạo một tiếng: “Để một đứa con riêng đằng chân lân đằng đầu, thật là đủ vô dụng.”

Bạch Tắc Mạt trầm mặc cúi đầu, bàn tay buông thõng bên siết chặt.

Thời Niệm lúc hiểu hết chuyện. Cậu từ khi còn nhỏ ý nghĩa của từ "con riêng", thậm chí còn từng hiểu lầm phụ con riêng, dọa trai sợ đến mức nhẹ.

Nhìn mấy đang giằng co, Thời Niệm chậm rãi mở miệng: “Các đừng cãi ở đây, tiểu dượng đang ngủ, các sẽ đ.á.n.h thức dậy đấy.”

Carnet biểu tình khoa trương che miệng , phòng bao: “Hội trưởng đang ngủ bên trong ? Tiểu Niệm Niệm em sớm, làm sợ c.h.ế.t.”

Vừa Morpheus đang ngủ bên trong, Bạch gia chủ cũng dám tiếp tục dây dưa ở cửa, chỉ là ông vẫn kiên trì đẩy Bạch Tắc Vân về phía Thời Niệm, dường như cho rằng nhỏ tuổi nhất nên cũng dễ mềm lòng nhất.

Lần Thời Niệm từ chối càng thẳng thừng hơn: “Không cần , cháu Tiểu Bạch . Hơn nữa cháu thích bắt nạt Tiểu Bạch. Thúc thúc, đừng làm phiền cháu nữa, cháu sẽ giận đấy.”

Đây là đầu tiên Thời Niệm bộc lộ cảm xúc tức giận. Bạch Tắc Mạt , ngơ ngác .

Cậu đây là... đang bảo vệ ?

Biểu tình của Bạch gia chủ vô cùng hổ, cam lòng bỏ qua như . Ông tầm quan trọng của đám trẻ , chỉ cần để Bạch Tắc Vân tiếp xúc với Thời Niệm, bước chân vòng tròn nhỏ của , giá trị con sẽ lập tức khác biệt.

Carnet hài hước dựa vai Thời Niệm, đưa tay chọc má phúng phính của : “Hóa em còn giận , còn tưởng em chính là một cái kẹo bông gòn nhỏ, chỉ ngọt ngào thôi chứ.”

Thời Niệm gạt tay , cho chạm mặt .

Carnet đôi má phồng lên vì giận dỗi của , ha ha.

Bạch gia chủ bóng lưng mấy đứa trẻ rời , giận dữ Bạch Tắc Vân: “Mày thể làm tao bớt lo chút ? Cái tiểu Omega tên Thời Niệm , chỉ cần mày leo lên thì thể ngang trong cái đế quốc , mày ?!”

Bạch Tắc Vân , lúc mới vài phần nghiêm túc, thẳng : “Hả? Lợi hại như ? Con tưởng cái tiểu Omega chỉ là lớn lên một chút thôi chứ. Không , bối cảnh gì ?”

Bạch gia chủ trừng mắt một cái: “Bối cảnh mà mày vĩnh viễn thể với tới ! Sao tao đứa con trai ngu xuẩn như mày chứ!”

Thời Niệm đường sang phòng bao Hoàng thất vẫn luôn thể hiểu tại phụ của Tiểu Bạch đối xử tệ với như . Cậu luôn Úc Lộ Hàn và Thời Diệc Vũ nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, hai họ dành cho Thời Niệm vô vàn tình yêu thương.

Tiểu gia hỏa cũng vì thế mà thể hiểu nổi đời loại phụ thích con cái của .

khi thấy An Nam, nhanh ném những chuyện phiền lòng đầu, vui vẻ gọi: “Thúc thúc An Nam ~”

An Nam thấy đến liền dang rộng hai tay, chờ tiểu gia hỏa nhào lòng , xoa xoa cái đầu nhỏ của : “Sao mãi tới tìm chú chơi ? Chú còn tưởng Tiểu Niệm Niệm quên chú chứ.”

Thời Niệm dùng cái đầu xù lông cọ cọ cằm An Nam, trong tay nắm lấy một lọn tóc vàng của y: “Sẽ ạ, con siêu cấp thích thúc thúc An Nam, nhất định sẽ quên chú .”

Đôi mắt xinh của An Nam đong đầy ý , hôn lên má Thời Niệm một cái: “Biết ngay là uổng công thương con mà.”

Thời Niệm ngửi mùi tin tức tố hoa diên vĩ y, tít mắt.

Bên phía Hoàng thất chỉ An Nam và Hoàng đế ở trong phòng bao, Alvin thích những dịp nên sớm về hoàng cung.

Hoàng đế bọn họ mật dán như , trong mắt hiện lên vẻ ghen tị. Thời Niệm dường như cũng chú ý tới sự tồn tại của ông, Hoàng đế vẫn luôn xụ mặt nhịn giả vờ ho khan hai tiếng để thu hút sự chú ý của Thời Niệm.

“Khụ khụ!”

Ở đây còn đấy nhé!

Loading...