Đúng rồi đúng rồi, các người là đối thủ không đội trời chung - 6
Cập nhật lúc: 2025-12-12 06:24:43
Lượt xem: 382
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
16
Bình luận:
[Ờ đúng , đối thủ sống c.h.ế.t là thế nè, dỗ đấy.]
[Ờ đúng , đối thủ đội trời chung là thế nè, làm nũng đấy.]
[Cứu với, lúc với yêu mập mờ còn sến bằng hai !]
[Trang Hoan chính là hình ảnh đại diện cho !!!]
[Ha ha ha ha Tạ Quyết bé bỏng, như học sinh tiểu học .]
[Biểu cảm Trang Hoan Tạ Quyết, Tống Triết cũng chính là biểu cảm của .]
[Lại nữa, nữa, hai .]
[Anh Tống đừng nữa, mặt mỏi ?]
[Tôi mặt mỏi nhưng mặt sắp rách !!]
17
Đợi Trang Hoan xong kể cho mấy khách mời khác, bọn họ lăn.
Tống Triết cạnh cũng .
Tôi tê rần, ôm một tia hy vọng đạo diễn, ông cũng đến cả mắt thấy .
Tôi: "......"
Cuối cùng ai nấy xong, chuyến du lịch khiến tuyệt vọng cuối cùng cũng bắt đầu.
"Chuyến bay mấy tiếng trời chắc cũng mệt , chương trình chuẩn nhà nghỉ cho các bạn lên nghỉ !"
Mọi mong đợi, lập tức quanh tìm phòng, thì đạo diễn : "Ở núi."
Mọi : "......"
Trang Hoan vẫn lạc quan: "Đi xe lên đấy ? Chúng còn mang theo hành lý nữa."
Đạo diễn tít mắt: "Không nhé, nhiệm vụ đầu tiên của chúng là tự mang hành lý lên nhà nghỉ."
Mọi : "......"
Mấy cô gái vali của câm nín, mấy nam khách mời liền an ủi: "Không , để bọn giúp."
Tống Triết ghé sát thì thầm: "Tay còn đau, giúp nhé?......Người em?"
Giọng cuối cao, còn mang theo ý .
Xong đời, giờ cũng vốn chữ "bạn trai".
Không bực bực nữa, quăng một câu: "Có đ.á.n.h luôn tay trái của ," kéo vali leo núi.
Dù là khu du lịch nhưng đường núi vẫn khó .
May mà vali nhẹ, cắm đầu khá xa, dừng nghỉ ngơi.
Nhìn thấy còn lưng, Tống Triết thì cuối cùng.
Các cô gái để đỡ phiền khác bớt đồ khỏi vali và giờ vẻ nhẹ nhàng hơn.
Tôi trơ mắt Tống Triết kéo vali vài bước dừng, cau mày.
Tôi: "......"
Tay trái yếu?
Tôi nhận đây là cơ hội trêu , liền đặt vali xuống, bước thong thả , mặt : "Tay trái của yếu hả?"
Đã đời!
Không ngờ Tống Triết : "Cậu để cùng ?"
Tôi: "......"
Đệt!
Tôi cau mặt bỏ , Tống Triết bật phía .
Tôi vài bước, nghiến răng , giật vali khỏi tay .
Tống Triết ngừng , ánh mắt rơi lên mặt , nóng rực và thẳng thắn.
Tôi , chỉ lạnh giọng thêm một câu: "Đồ kém cỏi, cái vali mà cũng xách nổi."
Nói xong vác vali vượt lên đoàn.
Tống Triết sải bước theo , bàn tay ấm áp chạm nhẹ tay : "Đùa thôi, tự mang , đưa ."
Tôi gì, đầu ngón tay co , chỗ chạm như bỏng.
Đến chỗ nghỉ , ném vali của cho : "Giỏi thì cầm cái ."
Tống Triết nhấc cái vali nhẹ tênh: "......"
Hắn thấp hơn một bậc, ngẩng đầu , đôi mắt sáng lấp lánh: "Cậu trai thật......"
Câu thành tiếng, chỉ mấp máy môi, .
Tôi nghiến răng, tai nóng bừng: "Tôi , khi ghi hình thì đừng......"
Tống Triết nhướn mày: "Đừng gì?"
Tôi: "......"
Đừng bạn trai! Đừng tỏ tình! Đừng sến súa!
... là bao giờ thành lời.
vẫn bực!!
Tôi đá một cái, thấy ống quần bụi bẩn một mảng, hài lòng .
Tốt, thành công thể hiện là đội trời chung.
18
Bình luận:
[Giây : “Cút.” Giây lạnh mặt xách hành lý.]
[Tôi thật sự Tạ Quyết làm cho c.h.ế.t mất, mà miệng cứng nhất vũ trụ.]
[Có giỏi thì mang cái nè ha ha ha ha!!! Vali của Tạ Quyết nhẹ c.h.ế.t mà như nặng cả tấn.]
[Tống ca cái gì đấy. Sao tiếng?]
[Mau gọi cao nhân khẩu hình tới giải mã cho trẫm.”
[Báo cáo! Nhìn giống…bạn trai.]
[Tôi cũng thấy giống, vì Tạ Quyết giận thấy rõ.]
[Đối thủ đội trời chung mà ngọt như đường đó~]
[Ối giời ôi cú đá , khác gì vuốt nhẹ một cái ?]
[Tạ Quyết, xem show , đúng là thật , hai các là thật đấy.]
19
Lên đến đỉnh núi, đều vật đất.
Tôi sợ Tống Triết chế giễu là màu mè, bèn len lén lau mồ hôi ở cổ, thậm chí dám thở mạnh.
Tống Triết từ từ lên, trong tay cầm cái quạt kiếm ở , quạt cho .
Đệt…mát thật!
vẫn cau mày: "Tránh xa ."
Các khách mời khác thấy quạt cho , liền từng từng đến gần, chìa cổ chen xung quanh , nhắm mắt hưởng gió.
Tôi: "......"
Thấy mặt , Tống Triết nhịn quạt mạnh hơn. Người xung quanh thì sảng khoái, còn , ngay quạt, gió thốc đến mở mắt cũng nổi.
Tôi: "......"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dung-roi-dung-roi-cac-nguoi-la-doi-thu-khong-doi-troi-chung/6.html.]
Cố ý chứ gì!!
Sau khi nghỉ ngơi chỉnh trang, chương trình dẫn chúng đến khu nhà trọ.
Vài gian nhà giống , tự chia phòng.
Các bạn gái đủ một phòng, các nam khách mời thì gãi đầu chia .
Một đề nghị: "Hay là úp tay ngửa tay?"
Tôi chuẩn gật đầu thì bên cạnh, Tống Triết : "Tôi ở chung với Tạ Quyết."
Tôi: "......"
Tôi đến show để “công khai thù địch” với , nên từ chối ngay: "Tôi ở chung với ."
Tống Triết điều, gật đầu: "Vậy úp tay ngửa tay ."
……
Vòng đầu tiên, hiện hai bàn tay ngửa, đương nhiên thành một phòng.
Tôi theo tay đó ngẩng đầu lên, đối diện là ánh mắt cong cong nụ của Tống Triết.
Tôi: "......"
20
Trời nhá nhem, lượt về nhà trọ nghỉ ngơi.
Tôi để ý đến Tống Triết, xách vali về phòng, chuẩn dọn đồ. Vừa cúi xuống liền phát hiện vẫn đang kéo… vali của Tống Triết.
Tôi: "......"
Tôi thật sự tức giận !
"Phạch" quẳng luôn vali của xuống đất, mở cửa phòng ngủ.
Đệt? Một cái giường?
Tôi nhắm mắt một giây, xoay thì đập thẳng cằm Tống Triết.
"A." Tống Triết đau, nheo mắt , một tay đỡ vai , một tay tự nhiên sờ lên trán : "Đau ?"
Cảm giác kỳ lạ trào lên... thứ đều kỳ lạ, Tống Triết kỳ lạ, còn kỳ lạ hơn.
Bàn tay ấm của xoa nhẹ trán , mà vô thức dụi trán lòng bàn tay .
Đệt, điên !!
Tim như đập loạn.
Quá kỳ quặc.
Gần đây thứ đều quá kỳ quặc.
Mức chịu đựng của với Tống Triết cũng kỳ quặc kém!
Tống Triết thấy gì, cúi đầu đến gần, giọng nhẹ hẳn : "Khó chịu ?"
Tôi bực bội trong lòng, đưa tay định đẩy , "Bốp!" một cái bạt tay đập thẳng lên cằm .
Tống Triết: "......"
Tôi theo phản xạ ôm lấy cằm : "Tôi... xin .”
Tống Triết sững một giây, bật , lòng bàn tay run lên theo, cảm giác theo ngón tay len thẳng ngực.
"Không cần xin , lỡ tay thôi mà."
Tôi liếc một cái, vì chút chột mà gì.
Tống Triết như mắt xuyên thấu, nhướn mày: "Còn cố ý ?"
Tôi: "......"
Thấy , khí thế trở về: "Không thì tránh ."
Tống Triết im: "Muốn đổi phòng ?"
“Đã thì tránh đường."
Tống Triết cúi mắt hai giây, đến mức sống lưng lạnh lạnh. Giây tiếp theo ôm cằm: "Đau quá."
Tôi suýt bật nhảy: "Đệt! Cậu định ăn vạ?”
Tống Triết ôm cằm, cúi đầu như chui lòng : "Tạ Quyết, đau quá~"
Tôi thật sự chịu nổi!
Tôi lùi liên tục: "Ở đây camera đó! Đừng hòng ăn vạ."
Tống Triết đành yên: "Tôi ăn vạ, xót thương."
Tôi: "......"
Tôi làm cho câm nín.
, cái cằm đỏ lên của … trong lòng thật sự thấy khó chịu.
Tôi: "......"
Đệt, di chứng t.a.i n.ạ.n của Tống Triết truyền nhiễm .
"Tôi xót cái đầu !" Tôi nâng giọng: "Não đập hỏng thì trị . Nói bao nhiêu !!"
Tống Triết cúi đầu, vai run run. Tôi nghi hoặc hỏi: "Này, thế?"
Chẳng lẽ đụng vết thương hả?
Tôi bước nhanh tới, giữ lấy vai , cúi xuống: "Tống Triết —"
Tống Triết cùng lúc ngẩng đầu, cả đến run lên, đuôi mắt đỏ hoe.
Khoảnh khắc đó như im, vụt qua.
Thứ mềm mại lướt qua môi như ảo giác.
Tôi đờ mắt Tống Triết ở ngay sát bên, trong mắt cũng là kinh ngạc.
Không ảo giác.
Xác định xong, não như chiếu cảnh đó thêm một , để xác minh sai.
Khoảnh khắc mềm mại , thở quấn , tim vẫn còn chậm .
Cả hai đều im lặng vài giây.
Tống Triết mở miệng : "Xin , …"
"Cậu ngẩng đầu suýt đập mũi ." Tôi ngắt lời, cũng coi như quyết định hướng giải thích cho chuyện .
Hắn hiếm khi lộ vẻ lúng túng: "À…xin ."
Tôi thấy nhịp tim khác thường của mà lạnh mặt.
Nhịp tim nhanh như , giờ chỉ hai loại: tức giận , hoặc đè bẹp nên hưng phấn.
bây giờ thì thuộc loại nào?
Chẳng thuộc loại nào cả.
Tôi chằm chằm , rõ đang nghĩ gì, làm gì.
Khi đối mắt, ngừng suy nghĩ, thu về ánh : "Tôi rửa mặt."
Tống Triết ngẩn một giây: "Được."
Đêm đó giường, trăng ngoài cửa sổ.
Trăng ở đây hơn những nơi từng thấy.
Tôi đầu Tống Triết ở bên cạnh đang thở đều. Người khi thì khí thế, ngay cả lúc ngủ cũng .
Chỉ là khi đối mặt với thì luôn , là mỉa, còn bây giờ dịu dàng đến mức thể dìm c.h.ế.t .
Tôi thu ánh mắt , biểu cảm.
Nghĩ, nếu là bối rối để trêu chọc …
Vậy chắc là… sẽ thua thảm.