Đúng rồi đúng rồi, các người là đối thủ không đội trời chung - 3

Cập nhật lúc: 2025-12-12 06:22:26
Lượt xem: 363

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5

 

 

Có lẽ vì mấy hôm nay quen với trạng thái “não đập hỏng” của Tống Triết, nên khi quản lý của bước phòng bệnh với vẻ mặt chẳng buồn d.a.o động, cũng lấy làm lạ.

 

 

Anh Lưu ở cửa, miệng há nửa chừng, Tống Triết, biểu cảm chẳng khác gì dòng bình luận chạy màn hình, rõ ràng gì nhưng như hết thứ.

 

 

Tôi: "......"

 

 

Tôi day day thái dương: "Anh Lưu, ......"

 

 

"Ồ ồ ồ, đây!" Anh Lưu chân trái vấp chân , thần trí như thất lạc bước , nuốt lời xuống họng.

 

 

"Không, , đừng nghĩ bậy." Tôi mặt cảm xúc chặn ngay.

 

 

Anh trợn to mắt: "Tôi lỡ hỏi trúng ?"

 

 

"......" Lúc còn hơn.

 

 

Ánh mắt xấp tài liệu trong tay Lưu thu hút, giật lấy: "Cái gì ? ‘Đi Ra Thế Giới’?"

 

 

"Chính là cái show nhắc đó." Không đợi Lưu giải thích, Tống Triết nhanh miệng trả lời.

 

 

Tôi ngẩng đầu , từ cái trán quấn gạc đến cánh tay bó bột, ồ, còn cái chân băng kỹ.

 

 

Tôi bật khinh khỉnh: "Cậu định tham gia ‘Đi Ra Thế Giới’ kiểu gì, bò ?"

 

 

Tống Triết chẳng tức giận, thong thả : "Có mà."

 

 

Tôi suýt nhào qua bóp cổ .

 

 

May là lý trí vẫn còn, chỉ túm cổ áo bệnh nhân của , thật sự là hết chịu nổi: "Tôi xin đấy, đầu vấn đề thì chữa !"

 

 

“Thôi thôi, mà." Hắn , dùng tay trái nắm lấy cổ tay , ngửa đầu , tóc rũ xuống, trong đôi mắt gần trong gang tấc là sự dịu dàng. "Để giải thích cho ."

 

 

Cái hương thơm càng lúc càng áp sát mũi, khựng một nhịp, theo lực đạo của buông tay, xem thử định xả cái gì.

 

 

Hắn còn vẻ chỉnh cổ áo véo nhăn: "Tôi thẳng nhé, mục đích của việc lên show là để làm sáng tỏ chuyện . Cậu phủ nhận mà mấy chục cũng bằng hành động thực tế."

 

 

Hắn ngẩng mắt thẳng : "Chỉ cần cho thấy thái độ thật sự của với là đủ chứng minh ."

 

 

Tôi im lặng, suy nghĩ, và … thấy đúng thật.

 

 

đề xuất là của Tống Triết, thể gật đầu ngay: "Nghe lắm. Thế còn thái độ của thì ? Cậu ngại , đây lúc nào cũng móc máy châm chọc, t.a.i n.ạ.n xong là quên sạch hả?"

 

 

Không ngờ xin trôi chảy như nước: "Xin ."

 

 

Trong đôi mắt đen trêu chọc, khiêu khích, mà sáng lấp lánh, đầy nghiêm túc. Tôi sững .

 

 

Đây là đầu tiên Tống Triết hạ .

 

 

Tôi há miệng, cảm giác lạ lẫm khiến nhất thời gì.

 

 

Hắn hạ , xin thấy hả hê chút nào.

 

 

Bao năm nay, lúc nào mà chẳng đè một bậc cơ chứ?

 

 

Xem não thật sự làm hỏng .

 

 

Thấy gì, Tống Triết đưa tay chạm nhẹ cổ tay , lắc nhẹ một cái, giường ngửa đầu :

 

 

"Tôi sai , đây là đúng."

 

 

6

 

 

Tôi cũng chạy trối c.h.ế.t như , cho đến khi bước thang máy, nhịp tim đập loạn mới dần bình .

 

 

Tôi thở một , ngẩng đầu lên, từ mặt gương của cửa thang máy, ánh mắt đối diện với hai quản lý phía .

 

 

Tôi: "......"

 

 

Anh Lưu thấy lấy hồn vía thì lập tức : "Mặt đỏ quá trời."

 

 

Tôi: "......"

 

 

Quản lý của Tống Triết mặt cảm xúc, gật đầu phụ hoạ.

 

 

Tôi: "......"

 

 

Tôi hít sâu: "Hai làm gì ở đây?"

 

 

Anh Lưu đáp như lẽ đương nhiên: "Cậu , làm gì?"

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dung-roi-dung-roi-cac-nguoi-la-doi-thu-khong-doi-troi-chung/3.html.]

Quản lý của Tống Triết: "Tôi mua đồ ăn cho Tống Triết."

 

 

Tôi chợt nhớ vấn đề phân tâm mà quên mất: "Tống Triết trông như nửa liệt thế , nổi, tham gia show kiểu gì chứ? Nghe còn giống show du lịch nữa?"

 

 

Quản lý của Tống Triết ngơ ngác: "Đi nổi? Chân chỉ trầy thôi, vẫn thể mà. Băng gạc hôm nay tháo , là cố tình tháo, bảo để thêm hai hôm."

 

 

Tôi: "......"

 

 

Sắc mặt lạnh , chút đỏ mặt chút tim đập lúc nãy đều hóa thành cảm giác ngứa tay, thật sự đ.ấ.m thêm trận!!

 

 

7

 

 

Sau khi rõ bộ mặt đê tiện xa của Tống Triết, cho dù lấy chuỗi lửa uy h.i.ế.p , vẫn kiên quyết lên bệnh viện.

 

 

... cũng cứng rắn bao lâu.

 

 

Trời sắp tối mà Tống Triết vẫn trả lời tin nhắn, nghiến răng xổm ở vườn nhỏ khu nội trú của bệnh viện.

 

 

Chưa đến phút cuối thì thà c.h.ế.t cũng lên.

 

 

Một là cảm giác Tống Triết dắt mũi, bảo lên là lên ?!

 

 

Hai là... cái tên đó dạo đầu óc bất thường, sợ lên giở trò...

 

 

Mùa hè mà, muỗi thì khỏi , đập c.h.ế.t con thứ N bắt đầu nghi ngờ IQ của chính .

 

 

Tự hành xác thật sự!

 

 

Trong lúc đang c.h.ử.i thầm Tống Triết trong lòng, điện thoại bỗng reo, đúng cái nhạc chuông riêng đặt cho !

 

 

Tôi vội mở khoá. Tống Triết cuối cùng cũng nhắn .

 

 

Là một tấm ảnh.

 

 

Tôi mở xem, bật . Trong ảnh một đang xổm bên hồ, ngốc nghếch gãi đầu.

 

 

Đang thì đột nhiên khựng , quen vãi.

 

 

Đệt? Cái đứa ngốc đó là mà!

 

 

Tống Triết thấy ư?

 

 

Tôi còn đang đơ thì gửi thêm tin nhắn:

 

 

[Tống Triết: Sao lên đây?]

 

 

[Tôi: Cậu ? Không hiểu.]

 

 

Đùa chứ, chẳng lẽ thừa nhận đang chui rúc ?

 

 

[Tống Triết: Thà để muỗi đốt cũng gặp hả?]

 

 

[Tôi: Không hiểu.]

 

 

[Tống Triết: Về , sẽ trả lời đúng giờ, đừng lo chuỗi lửa nữa.]

 

 

8

 

 

Sau hôm đó, Tống Triết thật sự nhắn đúng giờ.

 

 

Thậm chí còn tới lúc thức, nhắn: "Chào buổi sáng, bạn trai."

 

 

Một buổi sáng đẽ phá tan nát chỉ bằng một câu.

 

 

Lần đến lượt trả lời.

 

 

Không ngờ đến buổi trưa gửi: "Bạn trai, xem trưa nay ăn gì . (ảnh)"

 

 

Tôi: "......"

 

 

Đến tối nhắn: "Bạn trai, trả lời chuỗi lửa sắp đứt ."

 

 

Tôi tức điên: "Tôi thèm chuỗi lửa nữa!!"

 

 

Tống Triết im lặng lâu mới gửi: "Tôi sai ."

 

 

Tôi: "......"

 

 

Đệt.

 

 

Đừng mượt mà như chứ.

 

 

 

Loading...