DÙNG GIANG SƠN LÀM SÍNH LỄ, HỨA VỚI NGƯỜI MỘT ĐỜI - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-04-27 17:53:28
Lượt xem: 202

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dứt lời, vung tay, chiếc trường tiên đầy gai nhọn lập tức quấn lấy thể . Yến Trầm mạnh tay kéo một cái, gai nhọn đ.â.m xuyên da thịt, m.á.u tươi tức khắc tuôn rơi ròng ròng cơ thể .

Ta bật dậy khỏi giường, gầm lên thịnh nộ: "Yến Trầm, đang làm cái gì !"

Yến Trầm giống như cảm nhận đau đớn , cứ đăm đăm . Ánh mắt thâm trầm mà cố chấp, tựa như những chiếc gai roi sắt đ.â.m thẳng trái tim . Ta cảm thấy một luồng m.á.u nóng xông thẳng lên đại não.

Giọng của Yến Trầm như phủ một lớp màng, từ nơi xa thẳm trầm mặc truyền : "Chủ t.ử đừng làm chuyện như nữa. Thuộc hạ mạng hèn một đời, c.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t thôi."

56.

Trong nháy mắt, cảm thấy trong đầu như thứ gì đó nổ tung. Một luồng huyết khí xen lẫn bạo nộ tràn tới. Ta chẳng còn màng đến cơ thể bình phục, khí huyết dâng trào khiến còn cảm thấy đau đớn suy nhược nữa. Ta lao tới mặt Yến Trầm, chộp lấy chiếc roi đang quấn , kéo mạnh về phía .

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Gai nhọn đ.â.m xuyên lòng bàn tay, cũng chẳng hề . Ta chằm chằm, gầm lên: "C.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t thôi? C.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t thôi ! Đệ c.h.ế.t đến thế thì thành cho ! Bây giờ lệnh cho g.i.ế.c c.h.ế.t , đó hãy tự kết liễu chính ! Hai cùng xuống suối vàng, ai cũng đừng hòng chiếm lợi của ai!"

Yến Trầm ngờ đột ngột bộc phát như . Cái khí chất trầm mặc "c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi" lúc nãy biến mất còn tăm . Hắn lộ rõ vẻ hoảng loạn, túm roi kéo sát , cuống quýt : "Chủ tử, Ngài buông tay !"

Bàn tay siết chặt lấy những chiếc gai nhọn thêm vài phần. Cơn đau thấu xương giúp lấy chút tỉnh táo. Ta xoáy mắt Yến Trầm, ánh mắt thâm trầm mà hung bạo, chỉ hận thể x.é to.ạc lớp vỏ bọc của con để xem linh hồn rốt cuộc màu gì. Linh hồn kiểu gì mà thể thốt những lời lương tâm, gây tổn thương khác đến thế?

"Đệ luôn mệnh lệnh của lớn hơn tất thảy, từng qua , rằng phép tự làm hại chính ?"

"Ta..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dung-giang-son-lam-sinh-le-hua-voi-nguoi-mot-doi/chuong-41.html.]

Ta giải thích, trực tiếp ngắt lời, gằn giọng hỏi: "Ta từng , rằng thương sẽ đau lòng? Ta , rằng đừng xem nhẹ cơ thể của chính ? Ta , rằng đối đãi với bản như cách đối đãi với ? Ta ... rằng thích ?"

Ta mắng xối xả một trận, chỉ thấy ngọn lửa trong lồng n.g.ự.c cũng theo đó mà vơi phần nào. Thế nhưng, theo đó là một nỗi tủi và đau buồn thể kìm nén. Ta chợt cảm thấy kiệt sức, sống mũi cay cay, đành cúi đầu mặt Yến Trầm nữa. Bàn tay đang nắm chặt những chiếc gai nhọn vẫn buông . Có lẽ, chỉ nỗi đau xác thịt mới thể chống đỡ cho tiếp tục vững ở nơi đây, "Yến Trầm, ở bên cả đời, với tư cách Chủ t.ử và ảnh vệ, mà là hai con bình thường nhất. Không ai mạng hèn mạng quý, ai đáng c.h.ế.t đáng sống. Chúng thấu hiểu , nương tựa , nếu thể yêu nữa thì là nhất."

Ta nghẹn , lặng một hồi lâu mới tiếp tục lên tiếng, giọng khàn đặc, " đây quá tự cao tự đại, làm sai, giờ đây còn dám ép buộc nữa. Đệ làm ảnh vệ thì cứ làm, coi là Chủ t.ử thì cứ coi. ngoài cái phận đó , thể nào thương hại một chút ?"

"Lúc coi là Chủ tử, cũng hãy coi là một con ? Ta cũng là một con bình thường, đau lòng cho yêu, cũng bảo vệ yêu. Tất cả những gì làm đều là vì thực sự thích , liên quan gì đến phận địa vị cả, điều đó thực sự khó chấp nhận đến thế ?"

57.

Ta buông Yến Trầm , thêm một cái nào nữa mà thẳng ngoài.

Ta giữa sân hít thở khí cho thoáng đãng. Chẳng bao lâu , lưng vang lên tiếng động, đang tiến gần. Ta khẽ nghiêng đầu liếc .

Lúc Yến Trầm mặc chỉnh tề, đang lầm lũi lưng . Hắn trông như điều gì đó nhưng cứ ngập ngừng mãi mở miệng, thần sắc do dự, dường như còn mang theo vài phần hối hận âm thầm. Ta chỉ liếc qua một cái dời mắt , gương mặt chút cảm xúc.

lúc , chợt thấy tỷ Bạch gia đang ở cổng viện. Chỗ của và Yến Trầm vặn một tàng cây che khuất nên họ thấy chúng . Ta thấy hai nàng dường như đang tranh chấp điều gì đó, trong viện với vẻ do dự, mãi tiến .

Chợt nhớ ánh mắt của Bạch Thời Tuyết lúc , khựng một chút, dứt khoát chủ động mở lời, lên tiếng chào hỏi: "Hai vị cô nương chuyện gì ?"

Hành động lôi kéo của hai tỷ khựng , lúc mới thấy chúng . Ta mỉm ôn hòa với họ, vẫy tay hiệu cho họ trong chuyện. Hai tỷ , Bạch Thời Vi thêm câu gì đó, Bạch Thời Tuyết đột nhiên giậm chân một cái chạy thẳng trong.

Loading...