Đừng động vào nam chính, để tôi - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:36:54
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh sáng buổi sáng xuyên qua lớp vải trắng nhẹ nhàng rơi xuống mặt .

 

Xung quanh thở của Phó Trọng Tiêu.

 

Tôi nhắm mắt , hồi tưởng từng chi tiết trong bức ảnh lúc nãy. Tay chậm rãi đưa xuống cơ thể, khẽ thì thầm:

 

“Phó Trọng Tiêu…”

 

thần chú ngắn nhất thế giới chính là tên của một .

 

Có lẽ đúng là như .

 

Tôi siết chặt chiếc sơ mi cũ của Phó Trọng Tiêu, mặt đỏ bừng, lòng dâng trào. Trong cơn mê mờ, thấy tiếng ổ khóa mở cửa.

 

Sau vài bước chân gấp gáp, ngày đêm nhớ nhung, bụi bặm phong trần, xuất hiện ở cửa.

 

“Tiểu Bảo!”

 

12

 

Sau mới -

 

Sau khi vì xúc động mà hôn , Phó Trọng Tiêu một trong phòng làm việc hút t.h.u.ố.c đến tận sáng.

 

Anh đặt vé máy bay gấp để bay về.

 

Còn đội ngũ của vẫn đang chờ ở nước M.

 

Trước khi , dặn vệ sĩ theo sát hơn, nếu bất cứ điều gì bất thường thì lập tức báo cho .

 

Vì thế khi các vệ sĩ mất dấu , họ lập tức báo cho . Lúc đó Phó Trọng Tiêu đang ở lễ ký kết, trong lòng lập tức dậy sóng.

 

Anh cố gắng ép bình tĩnh thành nghi thức, vội vã bay về nước tìm .

 

Từ Ada rằng khi khỏi phòng làm việc của , tâm trạng vẻ . Anh theo manh mối, nhanh chóng suy thể .

 

Trên đường tới đây, nghĩ sẵn: hết thành tâm xin . Nếu chấp nhận, sẽ dùng “đòn mạnh”:

“Em và nương tựa bao năm như , em thật sự nỡ bỏ ?”

 

Chuyện để rời thể - đời cũng đừng mong.

 

Bất kể thế nào, cũng giữ bên cạnh .

 

Anh thầm may mắn vì khi kiếm khoản tiền đầu tiên mua khu nhà tập thể . Bây giờ nó trở thành lợi thế cho .

 

Anh tin rằng mềm lòng và nặng tình cũ, chắc hẳn sẽ tha thứ cho .

 

Cứ thế trong tâm trạng thấp thỏm, đến cửa ngôi nhà cũ. Một quyết đoán thương trường như lúc chút chần chừ.

 

Mơ hồ như thấy gọi tên từ bên trong.

 

Phó Trọng Tiêu chấn động , lập tức mở cửa, sải bước .

 

“Tiểu Bảo!”

 

Lời còn dứt, thấy - luôn nâng niu trân trọng - đang chiếc giường gỗ trong căn phòng ngủ cũ của chúng .

Trên khoác chiếc sơ mi cũ của , hai chân trắng như tuyết lộ trong khí, làn da ửng hồng.

 

Nghe tiếng động, liếc sang. Đôi mắt long lanh như nước, đôi môi đỏ thắm khẽ gọi tên như mèo con:

 

“Phó Trọng Tiêu…”

 

Phó Trọng Tiêu sững tại chỗ.

Trong đầu như tiếng nổ ầm.

 

13

 

Tôi dùng bàn tay còn dính bẩn nhẹ nhàng kéo chiếc cà vạt lụa đắt tiền của Phó Trọng Tiêu.

 

Anh thuận theo lực cúi xuống.

 

“Anh ơi… thương em .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dung-dong-vao-nam-chinh-de-toi/chuong-7.html.]

Ánh mắt Phó Trọng Tiêu lập tức trở nên sâu thẳm.

 

14

 

Với đầu óc của Phó Trọng Tiêu, nhanh chóng hiểu rõ chuyện giữa và Tạ Hoài Cẩn thực là thế nào.

 

Anh những tức giận, mà ngược càng hứng thú hơn.

 

Chiếc giường gỗ cọt kẹt suốt một ngày một đêm.

 

Khi một buổi sáng khác đến, tỉnh dậy trong vòng tay Phó Trọng Tiêu.

 

Người mắt ngủ yên bình, đôi mày tuấn cũng giãn .

 

https://www.facebook.com/profile.php?id=100093346523385

Tôi đưa tay sờ lớp râu lún phún xanh cằm . Anh còn mở mắt , giọng khàn khàn gọi:

 

“Tiểu Bảo.”

 

Tôi “ừm” một tiếng, nghiêng hôn lên môi .

 

Anh mở mắt, lâu, cúi đầu đáp bằng một nụ hôn dài ướt át.

 

Cuối cùng thở nổi, đẩy , mặt đỏ bừng : “Dậy , em về nhà tắm.”

 

Anh áp trán trán , dịu dàng : “Được, chúng về nhà.”

 

15

 

Những chuyện đó hệ thống nữa.

 

Ngày nào nó cũng than phiền với tại nhiệm vụ vẫn phán định thất bại. Nó thật sự tiếp tục xem hai “thằng đàn ông đáng ghét” như chúng ngày ngày ân ái ngọt ngào.

 

Nửa năm , trong một và Phó Trọng Tiêu nghỉ ở đảo.

 

Tôi đang bãi cát, đeo kính râm sách thì đột nhiên hệ thống : [Ơ? Tuyến tình cảm của nữ chính động .]

 

Tôi tò mò hỏi: [Với ai?]

 

Hệ thống: [Tổng giám đốc công ty chứng khoán Tân Hòa - Trịnh Ngạn Thu.]

 

Bất ngờ… mà cũng bất ngờ.

 

Tôi nhớ mấy tháng khi ăn cơm với Tạ Hoài Cẩn, cô với rằng đêm ở KTV, suy nghĩ lâu quyết định tố cáo những với bộ phận chống quấy rối nơi làm việc của công ty.

 

Lúc đó cô làm chỉ để tự cho một câu trả lời, nhưng kết quả vượt ngoài dự đoán.

 

Sau khi một tổ chức trung lập bên thứ ba đưa báo cáo điều tra, công ty căn cứ theo quy định chấm dứt hợp đồng lao động với mấy , đồng thời thông báo công ty.

 

Chuyện đó khiến cô cảm thấy đang làm việc ở một công ty chính trực.

 

Từ đó, Tạ Hoài Cẩn nhắc đến ông chủ lớn Trịnh Ngạn Thu ngày càng nhiều.

 

Thêm nửa năm nữa trôi qua, dự án mà Tạ Hoài Cẩn từng phụ trách thành công IPO. Tôi và Phó Trọng Tiêu đều tham dự buổi tiệc do Chứng khoán Tân Hòa tổ chức.

 

Giữa chừng thấy trong sảnh tiệc quá đông nên kéo Tạ Hoài Cẩn ban công hóng gió.

 

Chúng dựa lan can. Từ xa về phía ánh đèn chùm pha lê, Trịnh Ngạn Thu và Phó Trọng Tiêu đang trò chuyện.

 

Tôi chợt nảy ý nghĩ, hỏi: “Nếu Trịnh Ngạn Thu… thấy thế nào?”

 

Tạ Hoài Cẩn liếc , : “Cậu ? Lần đầu tiên gặp , dùng từ ‘ trai’ để tự xưng mặt , hình tượng của trong lòng đóng khung luôn .”

 

Tôi hỏi: “Hình tượng gì?”

 

Tạ Hoài Cẩn ghé sát tai thì thầm: “Tên cuồng em trai.”

 

Chúng bật ha hả.

 

Trong sảnh, Phó Trọng Tiêu dường như cảm nhận điều gì đó, đầu về phía , nhướng mày với cùng Trịnh Ngạn Thu bước về phía ban công.

 

Trên đầu là bầu trời đêm đầy , gió tối khẽ thổi.

 

Hạnh phúc… đang ở ngay phía

 

Loading...