Đừng có tung tin đồn nhảm về tôi! - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-28 15:11:38
Lượt xem: 101
Khi tỉnh dậy, cảm giác ánh đèn vô cùng chói mắt.
Tôi nheo mắt quan sát xung quanh, thấy ở góc phòng một đeo kính đang lặng lẽ theo dõi tình hình truyền dịch của .
Thấy tỉnh , đó bước đến bên giường.
"Anh tỉnh ? Cảm thấy thế nào?"
Giọng của nọ dịu dàng, tựa như dòng suối nhỏ chảy qua lòng .
"Đầu chóng mặt, mà cho hỏi, là ai ?"
Người nọ sững , đó nhấn chuông cấp cứu cạnh giường : "Cho qua đây ngay, Thiếu tướng Kỳ mất trí nhớ ."
Em trông thật đáng yêu, nhưng mà nãy em gì cơ? Hả? Mất trí nhớ?
Chưa đầy hai phút , phòng bệnh của chật kín . Tôi đều quen mặt bọn họ, chỉ mỗi lúc nãy là nhận .
Tôi giơ tay vẫy đang lùi về góc phòng : "Chào , phiền qua đây một chút."
Nghe , tất cả trong phòng đều sững sờ, đó là tiếng bàn tán xôn xao: "Chủ nhiệm Trần là bạn đời của mà, Thiếu tướng Kỳ, mất trí nhớ thật ?"
Tôi thấy họ quá ồn ào nên khi kiểm tra xong, lập tức đuổi hết tất cả ngoài.
"Qua đây."
Trần Tố đến bên giường . Tôi vươn tay nắm lấy cánh tay em kéo mạnh một cái, lôi lên giường.
Trần Tố lộ vẻ mặt chấn kinh.
Tôi mỉm , véo nhẹ má em : "Anh gặp chuyện khiến em sợ hãi lắm đúng ?"
"Cũng bình thường."
Cũng bình thường? Đây là kiểu trả lời gì ? Tôi bực , dứt khoát kéo em lòng, để em đối diện với .
"Em quá đáng đấy, dù cũng là Alpha của em mà."
Trần Tố đỏ mặt đó.
Chậc, hóa là đang hổ.
Tôi ngẩng đầu hôn nhẹ lên má em : "Anh , chắc mất trí nhớ chỉ là di chứng thôi, hiện tại xem cũng chỉ mất ký ức của hai ba tháng gần đây. Chắc là sẽ ảnh hưởng gì ."
"Vâng."
Tôi tức giận c.ắ.n nhẹ lên môi em một cái: "Có em quá lạnh nhạt với Alpha của hả!"
Nghe , dường như em im lặng một lúc, đó mới nâng cánh tay lên ôm lấy eo , rúc sâu lòng hơn một chút.
Đáng yêu c.h.ế.t mất~
"Thế mới đúng chứ, mấy ngày nay vất vả cho em chăm sóc , chắc là mệt đúng ? Ngủ ."
"Em ngủ giường của tiện lắm."
Tôi thắc mắc: "Có gì mà tiện, chẳng vợ chồng nên ôm ngủ ?"
Tôi hôn lên trán em một cái: "Ngủ ."
Em nhắm mắt ngủ trong lòng .
Tôi ghé sát cổ em ngửi ngửi, hóa là mùi nho, hèn gì nãy giờ cứ ngửi thấy hương nho thoang thoảng. Tốt quá , chắc chắn vợ do tự tay chọn, bởi vì thích ăn nho nhất mà.
2
Sáng sớm hôm , Trần Tố thức dậy trong vòng tay . Em ngủ ngoan, im lìm suốt cả một đêm.
Em mở mắt, lập tức hôn lên môi em một cái: "Chào buổi sáng, bà xã."
Mặt Trần Tố đỏ bừng lên như nổ tung.
Em hốt hoảng dậy: "Em... em mua bữa sáng cho ."
Nói xong, em lập tức chạy biến như một con thỏ.
Ha, đáng yêu thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dung-co-tung-tin-don-nham-ve-toi/chuong-1.html.]
Nửa tiếng , em xách đồ ăn sáng và một túi quần áo . Bản em cũng một bộ đồ khác.
"Anh xem thích ăn mấy món ? Em còn mang cho một bộ đồ sạch để , đồ bẩn cứ để em đem giặt."
Tôi gật đầu, dứt khoát cởi cúc áo .
"Qua đây giúp một tay."
Chắc là còn vết thương khác, bả vai nhấc lên nổi.
Trần Tố đến bên cạnh , giơ tay giúp cởi quần áo. Đến lúc cởi quần, Trần Tố bỗng khựng đầy do dự.
"Kết hôn , cũng chẳng thấy bao giờ, còn ngại ngùng thế?"
Hỏi xong câu , vành tai của Trần Tố đỏ thêm một tông. Đợi đến khi xong hết quần áo, Trần Tố cuống quýt hết cả lên.
Nhìn bộ dạng giả vờ bận rộn của em , cảm thấy buồn .
Forgiven
Đến khi mở hộp cơm, gắp hết cà rốt và súp lơ xanh bên trong sang một bên.
Trần Tố thấy thì hỏi: "Anh dị ứng với hai món ?"
Tôi lắc đầu: "Chỉ là thích ăn thôi."
"Mấy loại rau giúp bổ sung dinh dưỡng mà, cũng đấy, bây giờ rau củ quả đều quý giá, nên lãng phí như ."
"Ồ, em cũng lý." Tôi gắp miếng súp lơ đưa lên miệng, nhưng vẫn ăn.
Trần Tố mà sốt ruột, em cũng vô thức há miệng theo .
Em đáng yêu quá mất! Mọi ơi, ai hiểu cảm giác !
"Hôn một cái ăn một miếng."
"Hôn... hôn một cái á?"
Trần Tố ngẩn một lúc, đó như hạ quyết tâm, bước tới khẽ chạm môi một cái: "Ăn ."
Tôi chỉ đống rau bỏ sang một bên: "Ba miếng súp lơ, hai miếng cà rốt, hôn năm cái."
Trần Tố c.ắ.n môi: "Năm cái thì năm cái."
Nói xong, em hôn “chụt chụt chụt chụt chụt” liên tiếp năm cái lên môi . Tôi nhịn ăn cơm, còn Trần Tố thì đỏ mặt bên cạnh bóc bưởi cho .
Thật hôn lên má là , cũng ngờ em hôn thẳng lên môi, hơn nữa còn hôn dư cho một cái.
Ha, hời to .
3
Sau khi tĩnh dưỡng một thời gian, Trần Tố đưa về nhà.
Mười giờ tối, khi xử lý xong đống công việc tồn đọng, chuẩn ngủ. Khi ngang qua phòng khách, thấy Trần Tố đang thẫn thờ ghế sofa.
Tôi tới phía , đưa tay ôm em lòng, hôn nhẹ lên cổ em một cái: "Muộn thế mà còn ngủ, em đang nghĩ gì ?"
Trần Tố rùng , vẻ như dọa cho giật .
"Anh làm em sợ ?"
Em lắc đầu: "Không , , tại em đang mải suy nghĩ thôi."
"Ồ? Nghĩ gì thế?"
Tôi hỏi ghé sát tuyến thể của em ngửi một chút. Thật sự thơm, chỉ c.ắ.n một miếng thôi.
Nghĩ là làm. Trần Tố còn kịp trả lời, dụi mũi tuyến thể của em . Cảm nhận cơ thể trong lòng ngày càng cứng nhắc, bật thành tiếng.
Chắc em đang căng thẳng, tin tức tố tỏa nồng, nhưng mà em ngoan thật đấy, cứ để mặc cho giữ lấy mà ngửi.
Tôi nhẹ nhàng hôn lên tuyến thể của em , cảm nhận cả em đều run lên.
"Nói nào, đang nghĩ gì thế?" Cuối cùng cũng bật , khẽ hỏi bên tai em .
Em giữ lấy bàn tay đang ôm eo : "Không gì , em đang nghĩ chuyện công việc thôi. Ngày mai làm , thích nghi ?"
Thật thấy chẳng vấn đề gì cả.