há miệng định hét một bàn tay ấm áp bịt kín.
Sau đó, cảm nhận ấm phía áp sát, ngạc nhiên đầu, chạm ánh mắt ân cần của Từ Ngưỡng.
Từ Ngưỡng che chắn phía , thì thầm: “Đừng sợ, để lo.”
Tiếng thông báo chuyển khoản 6 vạn vang lên.
Trời đất, chuyển thừa mất !
Tôi kéo nhẹ vạt áo Từ Ngưỡng, định nhắc nhở , nhưng chỉ mỉm đẩy xa, từ từ xắn tay áo lên.
Cậu bước đến mặt Triệu Thiên: “5 vạn trả nợ, 1 vạn còn coi như tiền t.h.u.ố.c men cho câu “ẻo lả” của .”
Rầm!
Triệu Thiên Từ Ngưỡng đá bay.
Cả căng tin c.h.ế.t lặng.
Không ai ngờ Từ Ngưỡng cao lãnh khó gần tay đ.á.n.h vì một trai.
Ánh mắt đầy nghi hoặc, nhưng Từ Ngưỡng vẫn bình thản nắm tay rời .
Trên đường , thấy vẫn ngẩn ngơ, Từ Ngưỡng khẽ : “Sao? Bị sự trai của hạ gục ?”
Tôi: “Hả?”
Thấy ngây ngốc, vui hẳn , nhẹ nhàng xoa đầu , mắt lấp lánh dịu dàng.
Tôi đôi mắt , đờ đẫn tại chỗ.
Thoáng chốc, thứ gì đó trong lồng n.g.ự.c đập thình thịch.
Như chú nai con lạc lối đang cuống cuồng tìm đường về.
Sợ Từ Ngưỡng phát hiện, vội về ký túc xá.
Bạn cùng phòng chuyện, rủ KTV giải khuây.
Tôi nhận lời vì tối nay cũng việc gì làm, dám đối diện với Từ Ngưỡng.
Lòng tự trách bản rung động , đúng là biến thái mà.
Từ Ngưỡng thích em gái , thể để ý chứ?
Thật đáng trách.
Tôi nhắn cho Từ Ngưỡng: [Tối nay việc, ăn cùng .]
Từ Ngưỡng vẫn ngay, đáp bằng một tiếng “ừ” lạnh lùng.
Tôi thở phào, thà lạnh nhạt còn hơn quá quan tâm.
Tôi thu dọn đồ đạc cùng bạn cùng phòng đến KTV buổi tối.
Tôi tưởng sẽ gặp Từ Ngưỡng.
Không ngờ bước phòng hát, thấy mặc đồ đen trong đó.
Giống như đầu gặp mặt, vẻ lạnh lùng tựa đóa hoa đỉnh núi cao của khiến chẳng dám đụng chạm.
Ánh mắt đen nhánh của xuyên thẳng khi bước .
Tôi áy náy mà né tránh ánh , thu trong góc, kéo tay bạn cùng phòng hỏi nhỏ: “Sao thế ?”
Đứa bạn vốn là fan cuồng của Từ Ngưỡng, liền ngốc nghếch: “Tôi thử mời thôi, ai ngờ đồng ý.”
Trò chơi bắt đầu bằng cách xoay vòng chai rượu.
Tôi xui xẻo trúng ngay vòng đầu.
Chọn thử thách, rút lá bài: “Mời thứ 3 bên trái chống đẩy mặt đối mặt.”
Đếm nhẩm vị trí...
Trời đất!
Người thứ 3 chính là Từ Ngưỡng.
Tôi c.ắ.n răng dò hỏi: “Cậu... Có chơi ?”
Tưởng cao ngạo sẽ từ chối, nào ngờ dậy, khẽ gật đầu: “Được, nhưng ở .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dung-chia-tay-duoc-khong/chuong-3.html.]
30 cái chống đẩy trong tư thế mặt đối mặt.
Mũi gần chạm mũi mỗi hạ .
Tim đập thình thịch, mắt láo liên xuống cơ bụng săn chắc in rõ qua lớp áo.
Bỗng nhớ tới tấm ảnh cơ bụng mà gửi cho “em gái”...
Đến cái thứ 29, giọng trầm ấm vang lên: “Sao thẳng? Sợ lộ tâm tư ?”
Tôi vội nhắm nghiền mắt, mặt đỏ như trái cà chua.
Khi trò chơi tiếp tục, chai rượu về phía Từ Ngưỡng.
Cậu chọn “ thật”.
“Bạn gái xinh ?”
“Dĩ nhiên. Với , cô là nhất.”
Tiếng hò reo vang lên dữ dội.
Tôi chua chát, lòng dâng đầy xót xa.
Thì yêu em gái đến thế...
Đêm khuya, nhắn cho X: [Em thích nữa, chia tay .]
Rồi chặn luôn .
Tôi còn thêm tin nhắn từ tài khoản thật: [Tiếc quá, em gái khác .]
Đáp chỉ là một chữ lạnh băng: [Ừ.]
Nằm trằn trọc, bạn cùng phòng bàn tán: [Từ Ngưỡng điện thoại xong mặt xám xịt, mắt đỏ ngầu. Chắc cắm sừng !]
Lòng quặn thắt, định an ủi thì tin nhắn từ em gái hiện lên: [Anh ơi, chuyển cho em ít tiền !]
[Lần yêu đương đừng yêu 2 , như làm trai như khó xử!!]
Tôi vốn tưởng em gái sẽ nhận , nhưng ngờ nó trả lời: [?]
Tôi đang thắc mắc em gái chịu nhận sai.
Bỗng thấy nó gửi tiếp sticker ngượng ngùng kèm dòng chữ: [Anh ơi, em sai , em nên dùng ảnh để tán gái online! (mặt cún)]
Tôi: [!!!]
Cái quái gì thế? Dùng ảnh ? Vậy thì chẳng ...
Tôi hình.
Trong đầu lập tức hiện về hành động của Từ Ngưỡng: Mua quà 2 phần, chỉ ăn trưa với , giúp đ.á.n.h , trả nợ... Cả ánh mắt kỳ lạ của lúc phát hiện.
Hóa ngay từ đầu, chỉ là thôi.
Nghĩ đến đây, chợt nhận : Phải chăng thích trong game chính là ?
Trong chốc lát, hỉ nộ ái ố dâng trào, đờ .
bạn cùng phòng vẫn đang phẫn nộ: "Nói thật, nếu là bạn gái của Từ Ngưỡng, quyết chia tay."
" , giờ chắc đang say xỉn ở KTV , đáng thương quá."
Nghe , bừng tỉnh, vội vàng mặc quần áo, mang nhầm giày cũng .
Bạn cùng phòng tròn mắt gọi theo: "Mộ Vũ, thế?"
Tôi ngoảnh : "Dỗ yêu."
Tôi giải thích rõ với Từ Ngưỡng.
Đến KTV, bước phòng hát vắng tanh, chỉ còn say khướt ghế sofa.
Tôi xổm mặt , vỗ nhẹ má: "Này, tiền nợ..."
Từ Ngưỡng lim dim , đến tiền liền vung tay: "Khỏi trả."
Tôi giật lấy chai rượu: " bảo với em gái , vì nó mà cho vay 6 vạn, trả nổi."
Từ Ngưỡng bỗng gầm lên: "Đếch em gái! Từ đầu đến cuối, chỉ thích !"
Cậu đỏ mặt, lè nhè tỏ tình, mất hết vẻ lạnh lùng.
Tôi bật .