12.
Trải qua bốn ngày, cuối cùng cũng về nhà.
Vừa xuống máy bay, lập tức đầu rời . Vừa bước cửa, thấy Ôn Đâu Đâu t.h.ả.m chơi đùa.
Bóng lưng nhỏ xíu ba đầu .
Thank kiu mn đã đọc
Mũm mĩm đáng yêu, đôi chân mang tất hình gấu nhỏ lắc qua lắc .
Tôi khẽ bật .
Ôn Đâu Đâu nhạy bén lập tức đầu .
Đôi mắt long lanh.
Bàn tay nhỏ vui vẻ giơ lên: “Ba!”
“Đang chơi gì thế?”
Ôn Đâu Đâu cố sức vung vẩy dải ruy băng trong tay. Cười khanh khách: “Quà ạ!”
Mẹ bước tới : “Bạn ở lớp mẫu giáo của Đâu Đâu mai sinh nhật, gửi thiệp mời , tiểu bảo bối đang gói quà đấy.”
Ôn Đâu Đâu ở bên cạnh gật đầu lia lịa.
Hôm nay đúng cuối tuần nghỉ.
Tôi ở nhà chơi với thằng bé cả ngày. Chơi đến cuối cùng mệt rã rời, buồn ngủ đến mức mở nổi mắt.
Bàn tay nhỏ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo . Úp vai , dụi dụi làm nũng: “Ba ơi, lúc ba ở nhà, con ngoan lắm.”
Tôi bế nó về phòng.
Trong lòng mềm nhũn.
“Ừ, ba .”
Giọng sữa mơ hồ thì thầm…
“Thỏ con… con là thỏ con…”
13.
Ba giờ rưỡi sáng.
Cốc cốc cốc.
Ôn Đâu Đâu gõ cửa phòng . Tay trái giơ áo thun hoạt hình màu xanh, tay giơ áo sơ mi gắn thú bông nổi.
Cả lắc lư giữ thăng bằng. Ngẩng đầu, giọng lanh lảnh hỏi: “Ba ơi, bên trái là Miloqi, bên là Vua Gulu, Đâu Đâu mặc cái nào hơn?”
Mất nửa tiếng, Ôn Đâu Đâu cuối cùng đau lòng lựa chọn Vua Gulu.
Tôi đưa nó về phòng.
Một tiếng … Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Lần là mũ.
“Ba ơi, Vua Vịt và Nấm Nấm chọn cái nào?”
Tôi: …
là hiếu thảo.
Hiếu đến mức thể dậy nổi để đưa nó dự tiệc sinh nhật.
Đành nhờ đưa Ôn Đâu Đâu .
Tôi ngủ một giấc tới tận trưa.
Dậy xong liền đến công ty.
14.
Buổi tối tranh thủ ăn với Trần Tư.
Hắn hỏi : “Mấy ngày công tác với Phó Tông Di, gây khó dễ cho chứ?”
Tôi lắc đầu.
Ngoài ý , thể xem như hòa bình.
Thậm chí lúc say, cũng ném đường.
là hiếm thấy.
Trong đầu chợt hiện lên cảnh hôm đó ở cổng trường mẫu giáo.
Chẳng lẽ là vì làm cha ?
cũng dễ hiểu.
Tôi cũng .
Có lẽ vì khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Đâu Đâu quá nhiều. Bây giờ đối diện với gương mặt của Phó Tông Di, cũng còn nghiến răng nghiến lợi như .
Ăn xong, địa chỉ gửi.
Chuẩn đón Ôn Đâu Đâu về nhà.
15.
Địa chỉ là một khu biệt thự khá yên tĩnh.
Tôi bấm chuông cửa, dẫn trong.
Dọc đường đều trang trí thành những “lâu đài trẻ em”, đủ thấy chủ nhân dụng tâm. Còn tới nơi, thấy giọng oang oang của Ôn Đâu Đâu từ xa.
Hình như đang chơi đồ hàng với ai đó.
“…Thưa quý khách mến, ngài khoai tây vàng , là khoai tây bạc ạ?”
Sau đó là một giọng nam trầm thấp: “Ừm, nên chọn cái nào đây?”
Tôi nhíu mày.
Giọng … quen quen.
Ôn Đâu Đâu càng sức “chào hàng”: “Thưa quý khách ơi, khoai tây vàng to lắm, còn tương cà ngọt nữa…”
Tôi vòng qua một tấm bình phong kính. Trước mắt là một căn phòng bố trí cực kỳ đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/du-han-co-phat-dien/phan-3.html.]
Dưới đất trải t.h.ả.m mềm. Đập mắt tiên là một bóng lưng cao lớn thẳng tắp, tuỳ ý xếp bằng thảm. Xung quanh bày la liệt đủ loại đồ chơi đồ hàng.
Ôn Đâu Đâu đối diện , giơ cao một que khoai tây đồ chơi.
Tôi lên tiếng: “Đâu Đâu, ba đến…”
Nghe thấy giọng , một lớn một nhỏ đồng thời đầu .
Hai gương mặt giống như đúc. Một bên trưởng thành tuấn tú, một bên tròn trịa đáng yêu.
Tôi: …
16.
Phó Tông Di bế Ôn Đâu Đâu, từng bước về phía .
Hắn bước một bước… mắt tối sầm.
Lại bước một bước… tối thêm một chút.
“Ba!” Ôn Đâu Đâu ngoan ngoãn trong lòng Phó Tông Di.
Cực kỳ phấn khích giới thiệu bạn mới với : “Ba ơi, chú Khoai Tây giỏi lắm, chơi trốn tìm một cái là tìm Đâu Đâu luôn!”
Còn quên “dìm” một câu: “Ba tìm thấy thôi.”
Tôi: …
Với kiểu trốn “giấu đầu hở mông” của con, tìm là vì … hiếu đấy nhé.
Phó Tông Di ôm đứa nhỏ. ánh mắt như thực thể vẫn luôn dừng .
Sâu thẳm, dò xét.
“Thiếu gia Ôn, đứa bé … hình như khá giống .”
17.
“Ồ, trùng hợp thật, Đâu Đâu giống .” Tôi kéo một nụ .
Bình tĩnh bế con về.
Phó Tông Di chậm rãi chỉnh chiếc áo sơ mi nhăn.
Cũng : “Ừ, đúng là trùng hợp. Lần thiếu gia Ôn cũng .”
Tôi: …
Ôn Đâu Đâu nghiêng đầu , Phó Tông Di.
Cái đầu nhỏ rõ ràng hiểu chuyện gì.
lúc … Một cô giúp việc vội vàng chạy tới.
Nói với Phó Tông Di: “Tiểu thư tỉnh , đang đòi ba.”
Cơ hội .
Nhân lúc Phó Tông Di gật đầu, bế Ôn Đâu Đâu chuồn thẳng.
Trên xe, liếc gương chiếu hậu. Ôn Đâu Đâu trong ghế trẻ em, ngủ say, khuôn mặt đỏ hồng.
Đến tận lúc ngủ còn lẩm bẩm: “Chú Khoai Tây…”
Tay siết chặt vô lăng.
là xui xẻo.
Thật sự đụng .
Đâu Đâu… học cùng lớp với con gái của Phó Tông Di!
18.
Giờ thì thật sự hối hận.
Chỉ vì một ý niệm sai lầm lúc , dứt khoát chuyển trường cho Ôn Đâu Đâu.
Cũng kỳ lạ.
Dạo cũng gặp Phó Tông Di, chạm mặt ở cổng trường mẫu giáo.
Tôi bế Ôn Đâu Đâu xuống xe, nó vèo một cái chạy mất.
Tôi bắt cũng kịp.
Đôi chân ngắn nhỏ chạy lạch bạch, mặt đầy phấn khích: “Chú Khoai Tây!”
Không do huyết thống . Rõ ràng Phó Tông Di mang gương mặt lạnh lùng, kiểu trẻ con thích.
Thế mà Ôn Đâu Đâu cực kỳ mê .
Gặp một xong, lúc nào cũng nhắc đến.
Giày của thằng bé rộng, cẩn thận tự vấp một cái.
Đầu chúi xuống, sắp ngã sấp.
Tim thắt .
Định lao tới.
… Có còn nhanh hơn . Bàn tay to lớn vững vàng đỡ lấy Ôn Đâu Đâu.
Hú vía một phen.
Phó Tông Di xổm xuống. Vươn tay bóp nhẹ cổ chân mũm mĩm của thằng bé, như đang kiểm tra xem thương .
Giọng hiếm hoi mang theo chút dịu dàng: “Bảo bối, đau ?”
Ôn Đâu Đâu ngoan ngoãn lắc đầu.
Ai cũng sẽ tưởng đây là một cặp cha con tình cảm sâu đậm.
Đáng tiếc… Tôi siết chặt tay.
Tiến lên vài bước, bế Ôn Đâu Đâu lên.
Lùi mấy bước, : “Xin Phó tổng, con sắp trễ giờ .”
Nói xong lập tức trường.
Càng càng nhanh.
Chỉ cảm thấy lưng như gai đâm.
Ôn Đâu Đâu vai ,lưu luyến vẫy tay với Phó Tông Di.