Dụ Dỗ Ác Thần Giữa Ngày Tận Thế - Chương 9 (Hoàn)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-22 17:14:31
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh bình minh của ngày thứ mười một rạch một đường đỏ ối ngang qua chân trời mây xám xịt.

Cơn bão "Triều cường đột biến" qua , để một bức tranh t.h.ả.m khốc mang tính sử thi. Căn cứ Eden — pháo đài tự hào nhất của nhân loại — giờ đây chỉ còn là một phế tích bốc khói nghi ngút. Hàng vạn xác tang thi và sinh vật đột biến chất thành những ngọn đồi nhầy nhụa bên ngoài tường thành vỡ nát. Mùi thịt cháy khét lẹt, mùi ozone từ sấm sét và mùi đất tơi tả quện , tạo thành thứ hương vị đặc trưng của kỷ nguyên mới.

Chiếc xe bọc thép nặng hàng chục tấn đỗ một dải đất nền cao, nơi từng là quảng trường trung tâm của Eden. Phần đầu xe bẹp dúm, găm đầy m.á.u đen và những mảnh vảy sừng của con Boss đột biến. Khói trắng xì từ nắp capo nóng rực.

Lâm Ngôn lười biếng nắp thùng xe.

Bả vai trật khớp của Tần Tạc dùng lực bẻ nắn vị trí cũ. Dù băng bó cố định bằng những dải vải xé vội từ áo quân phục, nhưng cơn đau thấu xương vẫn khiến sắc mặt nhợt nhạt như một tờ giấy trắng. Máu trán khô , tạo thành một vệt đỏ sẫm tương phản kịch liệt với làn da. Cậu đang khoác chiếc áo choàng quân dụng cỡ lớn của Tần Tạc, che bộ sơ mi lụa trắng rách tả tơi.

Giữa khung cảnh địa ngục trần gian, Lâm Ngôn thong thả kẹp một điếu t.h.u.ố.c lá nhặt trong cabin xe giữa hai ngón tay thon dài. Cậu rít một , ánh mắt tĩnh lặng xuyên qua làn khói mỏng, xuống đám đang lóp ngóp bò lên từ các hầm trú ẩn lòng đất.

Những kẻ sống sót của Eden.

Hàng ngàn con tàn tạ, run rẩy và đầy sợ hãi. Trong đó những gã lính đ.á.n.h thuê, dân thường, và cả những tàn dư của giới chính trị gia may mắn thoát c.h.ế.t khỏi cuộc t.h.ả.m sát đêm qua.

Bọn chúng thấy xác con Boss khổng lồ b.ắ.n nát sọ ở cổng thành, và thấy Tần Tạc — vị ma thần đẫm m.á.u đang sừng sững đầu chiếc xe bọc thép. Trong mắt những kẻ quen thói dựa dẫm, Tần Tạc lúc còn là một quả b.o.m nổ chậm nữa, mà là "vị cứu tinh", là chiếc phao cứu sinh duy nhất để thiết lập trật tự.

Một lão nghị viên già, đầu tóc rối bù nhưng vẫn cố giữ vẻ đạo mạo, lẩy bẩy bước tách khỏi đám đông, tiến về phía Tần Tạc. Lão cầm theo một cuốn sổ ghi chép vật tư nhăn nhúm.

"Tần... Tần đội trưởng!" Giọng lão run rẩy nhưng mang theo sự xu nịnh rõ rệt. "Cậu cứu Eden! Tướng Triệu và Chủ tịch Vương đều t.ử nạn, hiện tại căn cứ như rắn mất đầu. Chúng , đại diện cho hội đồng lâm thời, mong thể tiếp quản quân đội, khôi phục các đạo luật phân phát lương thực và..."

Lão nghị viên , đảo mắt về phía Lâm Ngôn đang mui xe. Ánh mắt lão xẹt qua một tia khinh miệt giấu kỹ. Trong thâm tâm những kẻ bảo thủ , một tên nhóc yếu ớt, thể đầy thương tích, chỉ dựa dẫm đàn ông như Lâm Ngôn là một thứ "sủng vật" vô giá trị khi trận chiến kết thúc. Lão cho rằng, khi trật tự mới lập , những kẻ ăn bám như Lâm Ngôn sẽ sớm đá văng .

Tần Tạc nhận cuốn sổ. Hắn thậm chí buồn liếc lão già lấy một cái.

Bàn tay bọc đầy vết chai sần và m.á.u khô của Tần Tạc khẽ cử động. Những tia lửa điện tím sẫm vốn dĩ tĩnh lặng bỗng nhiên kêu lách tách.

Phập!

Nửa thanh Đường đao gãy nát rút từ thắt lưng, cắm phập xuống lớp xi măng ngay sát mũi giày của lão nghị viên. Lực chấn động kèm theo dòng điện xẹt qua khiến lão già giật nảy , ngã ngửa đất, cuốn sổ văng tung tóe.

Cả ngàn bên quảng trường đồng loạt nín thở. Sự im lặng đáng sợ bao trùm.

"Luật pháp?" Giọng trầm khàn, mang theo sát khí sắc lẹm của dã thú vang lên. Tần Tạc từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đen láy, lạnh lẽo như vực sâu quét qua bộ đám đông. "Chúng mày lầm . Tao cứu chúng mày. Tao chỉ bảo vệ đồ của tao khỏi lũ rác rưởi ngoài ."

Hắn nhổ một bãi nước bọt lẫn m.á.u bầm xuống đất, khóe môi nhếch lên một nụ tàn nhẫn: "Eden sụp đổ. Các đạo luật phân phát, hội đồng, sự thương xót của loài đều c.h.ế.t cùng với con Boss . Từ hôm nay, ở cái phế tích chỉ một quy tắc duy nhất: Kẻ nào thực lực thì sống, kẻ nào là phế vật thì tự sát làm mồi cho quạ."

Đám đông run lên bần bật. Sự tuyệt vọng hiện rõ từng khuôn mặt khi nhận vị "cứu tinh" của họ thực chất là một bạo chúa khát máu.

Tần Tạc bận tâm đến bọn chúng nữa. Hắn lưng với hàng ngàn con mắt đang đổ dồn , sải bước chân dài tiến về phía chiếc xe bọc thép.

Mọi lệ khí, sự tàn nhẫn dường như thu liễm khi mặt Lâm Ngôn.

Lâm Ngôn vẫn lười biếng đó, một chân buông thõng đung đưa, chân chống lên mui xe. Cậu nghiêng đầu Tần Tạc, khóe môi khẽ cong lên.

Tần Tạc tiến đến, chen giữa hai chân . Khoảng cách giữa hai xóa bỏ . Bàn tay to lớn của Tần Tạc vươn , nhưng để chạm , mà là để lấy điếu t.h.u.ố.c lá đang cháy dở kẹp giữa hai ngón tay Lâm Ngôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/du-do-ac-than-giua-ngay-tan-the/chuong-9-hoan.html.]

Hắn ngậm lấy đầu lọc vẫn còn vương ấm và chút m.á.u nhạt của , rít một thật sâu. Lồng n.g.ự.c rắn chắc phập phồng, đó cúi đầu, phả thẳng luồng khói trắng mù mịt sườn mặt nhợt nhạt của Lâm Ngôn. Hành động mang đậm tính xâm lược và mật đến tột cùng.

Sau đó, Tần Tạc vươn một tay, luồn gáy Lâm Ngôn, tay ôm trọn lấy vòng eo gầy gò đang bọc trong lớp áo khoác của . Hắn nâng cằm lên, bắt thẳng mắt .

Rồi xoay , nửa ôm nửa giữ ngực, đối diện với bộ những kẻ sống sót bên .

Sóng âm từ tính khuếch đại bằng dị năng sấm sét, rền vang khắp quảng trường đổ nát:

"Mở to mắt cho kỹ!" Tần Tạc gầm lên, từng chữ nện màng nhĩ đám đông như búa bổ. "Kẻ bóp cò b.ắ.n nát sọ con Boss tao, mà là đang đây. Kẻ điều khiển hỏa lực cứu mạng chúng mày đêm qua, cũng là đang đây."

Lão nghị viên đang ngã đất trợn tròn mắt, há hốc miệng dám tin. Cả ngàn sững sờ trai gầy gò, đầy thương tích đang gọn trong vòng tay của Ma vương.

"Bắt đầu từ giây phút ," Tần Tạc tuyên bố, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng kẻ một. "Mạng của tao là của em . Mạng của chúng mày... cũng là của em . Lời của em là luật pháp duy nhất ở cái thế giới . Bất cứ kẻ nào dám em bằng nửa ánh mắt bất kính, tao sẽ tự tay lột da kẻ đó treo lên cổng thành."

Một lời tuyên bố chủ quyền ngạo mạn, bạo liệt và điên cuồng nhất. Hắn cần ngai vàng, biến kẻ trong n.g.ự.c thành vương miện, và bắt cả thế giới quỳ gối chân vương miện đó.

Đám đông câm lặng. Sự kính sợ thế cho những toan tính nhỏ nhen. Bọn họ nhận , trai nhợt nhạt là sủng vật của dã thú, mà chính là chiếc vòng cổ duy nhất khống chế dã thú, là vị thần tối cao thực sự của Kỷ nguyên mới.

Lâm Ngôn bật . Một nụ trầm thấp rung lên từ lồng ngực.

Cậu hề e ngại trốn tránh hàng ngàn ánh mắt. Ngược , sự kiêu ngạo từ tận trong xương tủy trỗi dậy. Cậu vươn cánh tay trái thương , vòng qua chiếc cổ cứng cáp của Tần Tạc, chủ động kéo cúi gập xuống.

Dưới ánh bình minh đỏ rực của mạt thế, sự chứng kiến của những kẻ sống sót, Lâm Ngôn ngẩng đầu, áp đôi môi của lên đôi môi thô ráp của Tần Tạc. Cậu c.ắ.n nhẹ lên môi của , trao cho vị bạo chúa của một nụ hôn sâu, ướt át và đầy tính xác lập chủ quyền.

Tần Tạc siết chặt vòng eo , nhắm mắt , tham lam đáp trả nụ hôn, mặc kệ cả thế giới ngoài đang vỡ vụn.

Lát , Tần Tạc bế thốc Lâm Ngôn lên, cẩn thận tránh đụng bả vai đang thương của . Hắn quan tâm đến đám đông đang dập đầu phục tùng bên nữa, đạp cửa bước một buồng thang máy quân sự còn hoạt động, thẳng lên tầng cao nhất của tháp chỉ huy.

Trong căn phòng kính vỡ nát một nửa, gió buổi sáng thổi mang theo cái se lạnh của tàn tích.

Tần Tạc đặt Lâm Ngôn xuống một chiếc ghế bọc da sờn cũ, đó khuỵu một bên gối xuống mặt , cẩn thận kiểm tra lớp băng vai.

Lâm Ngôn rũ mi mắt, lười biếng vươn những ngón tay lạnh ngắt, vuốt ve vết sẹo dài cổ Tần Tạc. Dị năng "Cộng hưởng Tinh thần" của lúc trôi chảy một cách dịu êm, thong thả quấn lấy từ trường sấm sét của . Một sự giao hòa linh hồn tĩnh lặng và bình yên từng .

Cậu ngoài khung cửa kính vỡ. Mặt trời lên hẳn, chiếu rọi những mầm cây đột biến đang ngoan cường đ.â.m chồi từ kẽ nứt của bê tông. Cuốn tiểu thuyết nguyên tác xé nát. Tương lai của tên pháo hôi và gã đại phản diện giờ đây còn trói buộc bởi bất kỳ dòng chữ vô hình nào nữa.

"Tiếc thật," Lâm Ngôn thầm thì, giọng mang theo chút trào phúng quen thuộc. "Cái cuốn sách vớ vẩn đó kết thúc . Không còn cốt truyện, còn bàn tay của tác giả. Bây giờ chúng chỉ là hai kẻ vô gia cư mắc kẹt trong một cái thế giới rác rưởi."

Tần Tạc ngẩng lên. Hắn nắm lấy bàn tay đang đặt cổ , áp nó bờ môi, đặt lên đó một nụ hôn đầy sùng bái. Đôi mắt dã thú chứa đựng sự thâm tình và cuồng nộ đan xen.

Hắn nhích tới, vùi mặt hõm cổ Lâm Ngôn, c.ắ.n nhẹ lên vết sẹo hình răng sâu hoắm mà từng để trong đêm bạo tẩu. Giọng trầm thấp của ma vương vang lên bên tai , vững chãi như một lời thề vĩnh cửu:

"Thế giới rác rưởi ngoài   quan tâm. Vương quốc của ... chỉ cần trọn trong vòng tay  là đủ."

Lâm Ngôn nhắm mắt , khóe môi cong lên một nụ mãn nguyện tuyệt đối. Cậu ngả đầu tựa vai Tần Tạc, hít một thật sâu mùi hương của máu, của sấm sét và của đàn ông thuộc về duy nhất một .

Kỷ nguyên cũ lụi tàn. Một Kỷ nguyên mới bắt đầu. Nó xây dựng bằng nhân nghĩa những lời dối trá, mà khắc lên bằng máu, bằng trí tuệ, và bằng sự chiếm hữu điên cuồng của hai ác thần.

Đóa hồng kiêu hãnh và rực rỡ nhất nở rộ trong lồng n.g.ự.c gã ma vương, cắm rễ thật sâu, vĩnh viễn thể nhổ bỏ.

Loading...