Dụ Dỗ Ác Thần Giữa Ngày Tận Thế - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-04-22 17:10:57
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng điện t.ử vô hồn từ loa phát thanh của Căn cứ Eden dứt, nụ lười biếng môi Lâm Ngôn cũng triệt để đông cứng.
Trong sảnh tiệc nặc mùi m.á.u tanh, hàng trăm con mắt của những kẻ sống sót vẫn đang run rẩy về phía , nhưng Tần Tạc thèm để tâm đến bất cứ ai. Không một lời, đột ngột vung tay, túm lấy gáy Lâm Ngôn. Lực đạo tàn nhẫn, thô bạo kéo xệch xé gió, mặc kệ bước chân Lâm Ngôn lảo đảo vì theo kịp.
Hắn lôi đến cánh cửa gỗ sồi khảm vàng của phòng làm việc riêng dành cho Chủ tịch Vương, tung một cước đá văng cửa.
Rầm!
Tần Tạc ném Lâm Ngôn trong, đó đóng sầm cửa , tiện tay phá nát luôn chốt khóa bằng một tia sấm sét.
Căn phòng cách âm tuyệt đối. Tiếng la hét hỗn loạn bên ngoài lập tức cắt đứt. Xuyên qua bức tường kính sát đất, Căn cứ Eden chìm trong bóng tối mờ ảo của mạt thế hiện lên như một nấm mồ khổng lồ.
Lâm Ngôn lảo đảo vững, kịp lấy thì một bóng đen áp sát.
Tần Tạc vươn tay, túm chặt lấy cổ áo sơ mi lụa của , hung hăng ấn mạnh lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ nguyên khối. Các giấy tờ, tài liệu mật lực va chạm gạt bay lả tả xuống sàn.
Phập!
Một con d.a.o găm chiến thuật lưỡi lạnh toát cắm phập xuống mặt bàn, xuyên qua xấp tài liệu dày cộp. Lưỡi d.a.o sắc lẹm xẹt qua gò má Lâm Ngôn chỉ cách đúng một milimet, mang theo sát khí thực chất c.h.é.m đứt vài sợi tóc xõa bên thái dương .
"Em thứ từ ngày đầu tiên." Giọng Tần Tạc trầm đục, khàn đặc như ma sát qua giấy nhám. Đôi mắt đỏ ngầu, vằn lên những tia m.á.u của một dã thú phát hiện đưa tròng. Những tia lửa điện tím sẫm bạo động quanh , phát tiếng lách cách rợn .
Hắn ép sát lồng n.g.ự.c n.g.ự.c , thở nóng rực phả thẳng khuôn mặt nhợt nhạt của Lâm Ngôn. "Em tính toán đường , em thiết kế kho vũ khí, em dùng vài câu để ly gián đám cáo già ngoài ... Em biến thành một con cờ, một thứ vũ khí dọn đường trong cái vở kịch của em!"
Tần Tạc bóp chặt cổ Lâm Ngôn, sát ý giả vờ: "Nói! Em là ai? Gián điệp của căn cứ nào? Hay là thứ quái t.h.a.i từ phòng thí nghiệm chui ?!"
Bị bóp nghẹt đường thở, sắc mặt Lâm Ngôn tái , nhưng đôi mắt vẫn tĩnh lặng, ráo hoảnh thẳng cơn điên cuồng của ma vương.
Cậu , với một kẻ đa nghi và thực dụng như Tần Tạc, bất kỳ lời giải thích bằng miệng nào lúc cũng chỉ là rác rưởi. Hắn sẽ bao giờ tin những khái niệm viển vông như "Xuyên sách" "Thế giới song song". Cách duy nhất để đập nát sự nghi ngờ của , là ép tự thấy sự thật.
Lâm Ngôn buông thõng hai tay, từ bỏ việc chống cự cơ học. Cậu khép hờ mắt, hít một khó nhọc.
Sau đó, vươn hai bàn tay lạnh ngắt của lên, áp lòng bàn tay hai bên thái dương đang giật nảy của Tần Tạc.
"Nhìn ..." Lâm Ngôn thầm thì bằng khẩu hình miệng.
Dị năng "Cộng hưởng Tinh thần" điên cuồng ép đến giới hạn cực đại. Sóng não của Lâm Ngôn giống như một lưỡi d.a.o vô hình, hung bạo đ.â.m thủng lớp phòng ngự tinh thần của Tần Tạc, trực tiếp kết nối tiềm thức của hai làm một.
Toàn Tần Tạc chấn động kịch liệt.
Cảnh vật trong phòng làm việc đột ngột vỡ vụn. Âm thanh thực tại biến mất. Hắn cảm giác đang rơi tự do xuống một hố đen đáy. Khi Tần Tạc mở mắt nữa, thế giới của đổi.
Hắn còn thấy mạt thế, còn thấy tang thi bầu trời đỏ ối. Hắn thấy những tòa nhà chọc trời bằng kính phản chiếu ánh sáng chói lọi, những con đường cao tốc tấp nập những cỗ máy bốn bánh kỳ lạ chạy bằng xăng, và những dòng hối hả lướt qua ánh đèn neon rực rỡ. Một thế giới hòa bình, văn minh, sạch sẽ đến vô thực — thế giới thực của Lâm Ngôn.
Chưa dừng ở đó. Không gian bất ngờ cuộn xoáy.
Tất cả những tòa nhà, xe cộ, con bỗng nhiên tan chảy, biến thành vô vàn những trang giấy trắng chi chít chữ đen bay lợp trời. Tần Tạc ngỡ ngàng giữa cơn bão văn bản. Hắn ngước và đồng t.ử co rút cực hạn khi những dòng chữ khổng lồ lơ lửng giữa trung:
[Tần Tạc lạnh lùng vung đao...] [Trùm phản diện Tần Tạc cuối cùng cũng trả giá. Hắn hàng vạn tang thi xé xác, kết thúc một mạng sống đầy tội ...]
Tên của . Tương lai của . Quá khứ đẫm m.á.u của . Tất cả đều sẵn một cách lạnh lùng, định sẵn bởi một đấng sáng tạo vô hình.
Sự kiêu ngạo của dã thú, niềm kiêu hãnh của một kẻ mạnh nhất mạt thế trong khoảnh khắc sụp đổ tan tành. Cảm giác hư vô dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Hắn nhận một sự thật tàn nhẫn đến rợn gáy: Hắn là chúa tể. Hắn... chỉ là một nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết nhảm nhí. Một con búp bê trang giấy, sinh để làm đá kê chân cho kẻ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/du-do-ac-than-giua-ngay-tan-the/chuong-7.html.]
Mối liên kết đột ngột đứt phựt.
Ý thức của Tần Tạc ném mạnh trở thực tại. Hắn lảo đảo lùi hai bước, lưng va kệ sách phía . Đôi mắt đen láy bàng hoàng, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, chằm chằm vô định.
Ở bàn làm việc, Lâm Ngôn trượt xuống ghế, chống tay lên mặt bàn để ngã khuỵu.
Cái giá của việc mở rộng tâm trí cưỡng ép một kẻ mạnh như Tần Tạc là quá đắt đối với thể chất tàn tạ . Một dòng m.á.u đỏ thẫm ứa từ mũi Lâm Ngôn, nhỏ từng giọt xuống chiếc áo sơ mi lụa trắng, chói mắt như những cánh hoa hồng rơi tuyết. Cậu thở dốc, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đầu đau như nứt làm đôi.
Lâm Ngôn gục ngã.
Cậu vươn mu bàn tay quệt vệt m.á.u môi, từ từ thẳng lưng lên. Trong căn phòng tĩnh mịch, chủ động cất bước, tiến về phía dã thú đang chìm trong khủng hoảng sinh tồn.
Lâm Ngôn đến mặt Tần Tạc. Cậu vươn vòng tay gầy gò của , ôm lấy vòng eo rắn chắc của , nhẹ nhàng ngả đầu áp tai lồng n.g.ự.c trái của Tần Tạc. Tiếng tim đập thịch... thịch dồn dập truyền đến, chân thật và mạnh mẽ vô cùng.
"Anh là con cờ của ." Lâm Ngôn ngước mắt lên. Lớp vỏ bọc giảo hoạt, lười biếng thường ngày rơi xuống, chỉ còn sự chân thật đến tàn nhẫn.
"Tôi thuộc về thế giới . Tôi đến đây, vốn dĩ chỉ như một xem kịch, để chứng kiến c.h.ế.t như một kẻ phản diện tồi tệ nhất theo đúng những gì cuốn sách ."
Bàn tay Lâm Ngôn siết chặt lấy vạt áo quân phục của Tần Tạc, giọng run rẩy nhưng kiên định cắm thẳng linh hồn : " Tần Tạc... Cảm giác nhiệt độ của là thật. Nhịp tim là thật. Và sự điên cuồng của ... cũng là thật."
Cậu nhắm mắt , một giọt nước mắt sinh lý do vỡ mạch m.á.u mũi trào nơi khóe mi, lăn dài hòa cùng vết máu: "Giờ đây sống. Tôi dùng cái mạng , xé nát cái cuốn sách khốn khiếp đó vì ."
Toàn Tần Tạc chấn động.
Sự dằn vặt giằng xé nội tâm . Cảm giác hư vô vì phát hiện chỉ là một nét mực nhạt nhòa, xen lẫn với sự thật rằng kẻ duy nhất thấu hiểu đến từ một chiều gian thể chạm tới. Hắn nên g.i.ế.c kẻ ngoại lai quá nhiều , giữ linh hồn duy nhất dám dùng tính mạng để đ.á.n.h cược vì ?
Khung cảnh im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Và , bản năng chiếm hữu nguyên thủy trỗi dậy, nghiền nát lý trí, đập nát cái định mệnh mang tên "Tiểu thuyết".
"Choang!"
Tần Tạc vung tay, gạt sạch bộ đồ đạc, bình hoa kệ sách rơi vỡ loảng xoảng. Hắn gầm lên một tiếng rống của dã thú thương nhưng chịu khuất phục. Hai tay tóm chặt lấy eo Lâm Ngôn, dùng sức ôm thốc lên, siết chặt cơ thể đến mức tưởng chừng như khảm từng đốt xương, từng giọt m.á.u của trong lồng n.g.ự.c .
"Em nghĩ quan tâm cái thế giới c.h.ế.t tiệt là sách là rác ?!" Tần Tạc gào lên, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt lấy Lâm Ngôn. Dòng điện sấm sét bạo động nhưng cẩn thận vòng tránh khỏi làn da . "Tôi mặc kệ định mệnh như thế nào! Bất kể em là ác quỷ từ đến, thế giới chỉ là một ảo ảnh khốn khiếp... Trói cũng trói em thế giới ! Mạng của là do quyết định, còn em... cũng là của !"
Không để Lâm Ngôn kịp trả lời, Tần Tạc cúi phắt đầu xuống. Hắn chiếm lấy đôi môi dính m.á.u của bằng một nụ hôn bạo liệt, điên cuồng và sâu thẳm nhất. Hắn c.ắ.n mút, nuốt trọn vị tanh ngọt từ m.á.u mũi khoang miệng , xác nhận sự tồn tại chân thực của trong n.g.ự.c bằng cách cưỡng đoạt dưỡng khí của đối phương. Lâm Ngôn vòng tay ôm chặt lấy cổ , điên cuồng đáp , mặc kệ mùi m.á.u và nước mắt hòa quyện.
Họ hôn như hai kẻ vô gia cư tìm thấy mảnh ghép duy nhất để tạo nên một vương quốc của riêng . Sự thật về thế giới còn quan trọng. Chỉ cần hai kẻ điên còn thở, luật lệ đều quỳ chân họ.
ngay tại khoảnh khắc sự dung hợp linh hồn đạt đến tột độ, thì bóng tối tĩnh lặng của Căn cứ Eden xé toạc.
Uuu... Uuu... Uuu...!
Còi báo động phòng cấp SSS — cấp độ cao nhất chỉ dành cho t.h.ả.m họa diệt vong — đột ngột ré lên chói lọi, vang vọng khắp bầu trời đêm. Toàn bộ đèn điện ngoài cửa sổ vụt tắt, đó là hệ thống đèn nhấp nháy đỏ rực như máu.
Tiếng loa phát thanh từng đưa tin về virus giờ đây đang hoảng loạn gào thét, kèm theo tiếng tĩnh điện rè rè:
"Cảnh báo Căn cứ! Cảnh báo! Triều cường đột biến cấp Thảm Họa đang lao đến từ phía Tây! Hơn mười vạn tang thi và sinh vật đột biến... Rè rè... Tường thành một... vỡ!"
Tần Tạc từ từ buông Lâm Ngôn . Hắn đầu ngoài cửa sổ kính. Ở đằng xa phía chân trời mây xám xịt, một đám mây bụi khổng lồ đang cuồn cuộn ập tới, mang theo tiếng gầm rú rung chuyển cả mặt đất.
Lâm Ngôn dựa , đưa tay lau sạch vệt m.á.u cằm, thở vẫn còn gấp gáp. Khóe môi nhếch lên một nụ mị hoặc, ánh mắt tĩnh lặng đến đáng sợ của bộ não chỉ huy trở .
Thời khắc để hai vị ác thần phô diễn sức mạnh, triệt để đập nát cái cốt truyện rác rưởi tới.