Dụ Dỗ Ác Thần Giữa Ngày Tận Thế - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-22 17:06:30
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa đêm về sáng, nhiệt độ bên ngoài khu vực hầm ngầm quân sự tụt xuống mức âm độ, cắt da cắt thịt. bên trong chiếc lều bạt dã chiến dành riêng cho Tần Tạc, khí nóng hầm hập như một lò thiêu.
Lâm Ngôn cuộn tròn trong chiếc chăn quân dụng thô ráp, cả cơ thể run lên bần bật.
Đây là một cơn cảm lạnh thông thường, cũng là do nhiễm virus tang thi. Từ sâu trong tủy xương, một luồng nhiệt lượng kỳ lạ đang bùng nổ, xé rách từng tế bào và tổ chức hệ thần kinh của . Đó là "Sốt thức tỉnh" — ngưỡng cửa sinh lý tàn khốc mà bất kỳ phàm nhân nào cũng vượt qua để dung nạp từ trường dị năng. Loại dị năng đang cắm rễ đại não Lâm Ngôn là "Cộng hưởng Tinh thần", vô hình, lực sát thương vật lý, nhưng là thứ vũ khí thao túng đáng sợ nhất.
Làn da vốn dĩ luôn nhợt nhạt của Lâm Ngôn lúc đỏ rực lên như tôm luộc. Lớp mồ hôi mỏng rịn , làm ướt đẫm chiếc áo sơ mi, dán sát lớp vải mỏng manh những đường cong gầy gò của cơ thể. Hơi thở đứt quãng, nóng rực, mang theo một loại "mị hương" vô hình sinh từ sóng tinh thần đang mất kiểm soát.
Vạt lều đột ngột vén lên. Một luồng gió lạnh buốt lùa , kéo theo sát khí quen thuộc.
Tần Tạc bước , vẫn còn vương mùi m.á.u tanh từ việc tuần tra vành đai. Hắn cau mày khi cảm nhận nhiệt độ bất thường trong lều. Ánh mắt dã thú khóa chặt lấy cuộn chăn đang rên rỉ góc giường. Kẻ đa nghi như Tần Tạc lập tức nghĩ đến việc Lâm Ngôn nhiễm virus và đang trong quá trình biến đổi thành tang thi. Hắn ngần ngại bước tới, bàn tay to lớn vươn , định xách cổ Lâm Ngôn ném thẳng ngoài bìa rừng.
ngay khoảnh khắc những ngón tay đầy vết chai sần của Tần Tạc chạm làn da nóng rực ở gáy Lâm Ngôn, một dòng điện sinh lý kỳ lạ giật nảy xẹt qua đại não .
Lâm Ngôn trong cơn mê sảng tột độ theo bản năng tìm kiếm nguồn tản nhiệt. Dị năng sấm sét mang theo thuộc tính lạnh lẽo của Tần Tạc đối với lúc giống như một dòng suối mát lành giữa sa mạc. Không đợi Tần Tạc dùng lực, Lâm Ngôn đột ngột vươn cả hai cánh tay nóng hổi , ôm ghì lấy cẳng tay gân guốc của .
Cậu rướn lên, cọ xát gò má ửng đỏ, ướt đẫm mồ hôi của mu bàn tay Tần Tạc như một con mèo nhỏ đang phát tình, khao khát sự xoa dịu. Vết c.ắ.n rỉ m.á.u vành tai từ cuộc đụng độ lúc chập tối cọ tay , truyền đến một cảm giác ngứa ngáy điên rồ.
Toàn Tần Tạc cứng đờ.
Mùi hương thanh lãnh đặc trưng của Lâm Ngôn, giờ đây nhiệt độ cơ thể nung nóng, bốc lên thành một thứ pheromone vô hình xâm nhập thẳng hệ thần kinh của . Nó mang theo sát khí, nó chỉ mang theo sự ỷ tuyệt đối và d.ụ.c vọng nguyên thủy.
Yết hầu Tần Tạc khô khốc trượt lên xuống. Sát ý vứt bỏ tên phế vật ngoài cho ch.ó ăn bốc , đó là một loại khát vọng tăm tối x.é to.ạc lớp áo sơ mi vướng víu , nghiền nát và nuốt chửng kẻ đang rên rỉ bụng. Dị năng sấm sét của mất kiểm soát, những tia lửa điện nhỏ nổ lách tách trong khí, nhưng vì giật c.h.ế.t Lâm Ngôn, chúng ma sát với làn da , tạo những vệt đỏ ái .
"Đừng khiêu khích tao..." Tần Tạc cúi đầu, áp sát môi vành tai nhạy cảm của Lâm Ngôn, giọng khàn đặc, đè nén sự cuồng bạo đến mức vỡ nát. "Nếu tao sẽ làm mày ngay tại đây, mặc kệ mày c.h.ế.t vì sốt ."
Lâm Ngôn nhíu mày, mơ màng rên lên một tiếng nhỏ xíu trong cổ họng, đôi môi hé mở phả thở nóng bỏng lướt qua yết hầu Tần Tạc.
Ngay khi giới hạn lý trí của ma vương chuẩn đứt phựt, thì từ phía ngoài khu trại, tiếng còi báo động phòng ngự ré lên chói lọi.
Uuu... Uuu... Uuu...
"Báo cáo lão đại! Có dấu hiệu tập kích của tang thi cấp cao ở hướng Nam!" Tiếng la hét hoảng loạn vang lên cắt ngang bầu khí bức bối.
Tần Tạc nghiến răng kèn kẹt. Hắn thô bạo rút tay khỏi cái ôm của Lâm Ngôn, nhặt thanh Đường đao lên, lao khỏi lều với một luồng lệ khí đủ để băm vằm bất cứ kẻ nào ngáng đường.
Căn lều chìm bóng tối.
chỉ vài phút , vạt lều một nữa vén lên. Lần Tần Tạc. Một bóng đen lén lút lẻn , tay cầm một chiếc ống nghiệm bằng thủy tinh chứa chất lỏng màu vàng đục. Đó là Lý Lôi – gã phó đội trưởng mang lòng đố kỵ ngút trời.
Lý Lôi bước đến cạnh giường, Lâm Ngôn đang lịm trong cơn sốt, khóe môi gã nhếch lên một nụ tàn độc.
"Đồ điếm lẳng lơ, mày nghĩ bám lão đại thì thể sống yên ?" Gã lẩm bẩm. Bàn tay gã mở nắp ống nghiệm, cẩn thận vẩy thứ chất lỏng hôi thối đó lên chiếc áo khoác cỡ lớn mà Lâm Ngôn đang đắp .
Đó là chiết xuất từ tủy của thú đột biến – thứ chất dẫn dụ (pheromone) khả năng kích thích cơn đói của tang thi lên mức điên cuồng nhất. Gã định bôi thứ lên Lâm Ngôn, đó lấy cớ di tản khẩn cấp để ném ngoài hàng rào phòng ngự. Cậu sẽ hàng trăm con tang thi xé xác mà ai thể kết tội gã.
Lý Lôi vẩy xong chất lỏng, lưng để kiểm tra tình hình bên ngoài khi thực hiện bước tiếp theo.
Gã hề rằng, ngay khoảnh khắc gã lưng , đôi mắt của đang giường đột ngột mở trừng.
Không còn bất kỳ lớp sương mù mê sảng nào của cơn sốt. Nhờ sự tiếp xúc với nhiệt độ lạnh lẽo từ dị năng sấm sét của Tần Tạc ban nãy, cơn sốt thức tỉnh của Lâm Ngôn cưỡng chế hạ nhiệt. Đôi mắt lúc ráo hoảnh, tĩnh lặng và lạnh lẽo như một lưỡi d.a.o mổ.
Lâm Ngôn lập tức ngửi thấy mùi tủy thú hôi thối xộc lên từ chiếc áo khoác. Khóe môi nhợt nhạt của từ từ nhếch lên một đường cung khát máu. Cậu chống tay dậy, âm thầm cởi bỏ chiếc áo khoác tẩm độc , ném xuống nền đất.
Dị năng "Cộng hưởng Tinh thần" thức tỉnh đang trôi dạt trong huyết quản, cho rằng: Cơ thể lúc , chính là một miếng mồi ngon tuyệt đỉnh. Máu của một mang dị năng thức tỉnh sức hấp dẫn trí mạng gấp trăm thứ tủy thú rẻ tiền .
Cậu nhặt một mảnh kính vỡ từ chiếc gương tay rớt sàn, một chút do dự, nắm chặt mảnh kính trong lòng bàn tay kéo mạnh.
Xoẹt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/du-do-ac-than-giua-ngay-tan-the/chuong-4.html.]
Lưỡi kính sắc bén cắt phăng qua lớp da thịt, rạch một đường dài sâu hoắm trong lòng bàn tay. Máu đỏ tươi ồ ạt trào . Lâm Ngôn chỉ nhíu mày, ngay lập tức vò chặt chiếc áo khoác tẩm độc của Lý Lôi tay, để m.á.u của thấm đẫm lớp vải, hòa quyện thứ mị hương tinh thần vô hình chất dẫn dụ tang thi.
Lý Lôi bước lều định xách Lâm Ngôn , nhưng gã sững sờ khi thấy giường trống .
Chưa kịp phản ứng, một vật thể mềm oặt bất ngờ từ góc tối bay tới, đập thẳng mặt gã. Đó chính là chiếc áo khoác vấy m.á.u của Lâm Ngôn. Mùi hôi thối của tủy thú và mùi m.á.u ngọt ngào xộc thẳng mũi Lý Lôi khiến gã buồn nôn. Gã hoảng hốt hất chiếc áo , nhưng những giọt m.á.u kịp bôi trét lên đồng phục và mặt mũi gã.
"Mày... thằng ranh con!" Lý Lôi điên tiết gầm lên, rút khẩu s.ú.n.g ngắn ngang hông định b.ắ.n bừa góc tối.
một tiếng gầm rú kinh hoàng từ bên ngoài cắt đứt hành động của gã.
Hàng rào thép gai của khu cắm trại bầy tang thi xuyên thủng. Và điều kỳ lạ là, hàng trăm con quái vật thối rữa đó bỏ qua những tên lính đ.á.n.h thuê đang nã đạn cản đường. Đôi mắt trắng dã của chúng đồng loạt hướng về phía căn lều của Tần Tạc, chính xác hơn, là hướng về cái mùi hương đang bốc lên từ Lý Lôi.
"Rút lui! Rút lên chỗ canh!"
Lý Lôi sợ vỡ mật, gã ôm đầu chạy thục mạng khỏi lều, trèo lên chiếc chòi canh bằng gỗ cao bốn mét ở góc trại. Gã đinh ninh rằng độ cao sẽ an .
gã nhầm.
Hương vị từ m.á.u của Lâm Ngôn khiến bầy tang thi phát điên. Chúng dẫm đạp lên , tạo thành một biển xác thịt nhầy nhụa, điên cuồng lao về phía chòi canh. Những móng tay đen ngòm, gãy nát cào xé lên các cột gỗ. Những con phía trèo lên lưng những con phía , tạo thành một bậc thang bằng xác c.h.ế.t cao dần lên.
Lý Lôi kinh hoàng tột độ, gã xả sạch băng đạn s.ú.n.g ngắn, vớ lấy khẩu Shotgun b.ắ.n liên tiếp những cái đầu đang nhô lên. Máu đen b.ắ.n tung tóe, nhưng lượng quá đông. Gã lùi , tay nắm lấy lan can chòi canh định nhảy sang mái nhà bên cạnh.
Ngay khi tay gã chạm thanh lan can, một cảm giác trơn trượt lạnh lẽo truyền đến. Dưới ánh sáng của đèn pha, gã kinh hãi nhận , thanh lan can bôi đầy một vết m.á.u đỏ tươi còn mới nguyên. Là Lâm Ngôn! Thằng ác quỷ đó lẻn đây và trát m.á.u lên đường lui duy nhất của gã!
"Không! Cứu! Lão đại cứu..."
Tiếng thét t.h.ả.m thiết của Lý Lôi bóp nghẹt khi một con tang thi cấp cao nhảy vọt lên, hàm răng sắc nhọn cắm ngập bắp chân gã, kéo mạnh xuống. Gã ngã nhào giữa biển xác thối. Hàng trăm cánh tay khô khốc vươn x.é to.ạc đồng phục của gã.
Tiếng xương sườn gãy nát, tiếng thịt xé rách vang lên rợn hòa cùng âm thanh nhai nuốt sột soạt. Máu thịt nhầy nhụa văng tung tóe lên mặt kính của đèn pha, nhuộm đỏ cả một góc trời. Một cái kết t.h.ả.m khốc và tàn bạo nhất dành cho kẻ phản bội.
Từ trong góc tối an một chiếc xe tải bọc thép, Lâm Ngôn chậm rãi bước .
Cậu điềm nhiên giẫm lên vũng m.á.u và xác của những con tang thi đồng loại giẫm nát để lao về phía Lý Lôi. Bàn tay rạch sâu vẫn đang rỉ máu, từng giọt nhỏ xuống nền đất xi măng lạnh lẽo. Áo sơ mi trắng nhăn nhúm, tóc mái xõa tung, nhưng đôi môi nhợt nhạt nở một nụ rực rỡ, ma mị và tàn nhẫn đến nghẹt thở. Cậu đó, như một đóa hoa quỳnh đẫm m.á.u bừng nở giữa địa ngục.
Đột nhiên, một con tang thi mất phương hướng ngoắt , nhe nanh lao về phía Lâm Ngôn.
kỳ lạ , khi chỉ còn cách Lâm Ngôn đầy nửa mét, con quái vật đột ngột khựng . Dị năng sóng tinh thần phát từ cơ thể Lâm Ngôn tạo thành một rào cản vô hình, đ.á.n.h lừa bộ não thối rữa của tang thi, khiến nó thể xác định sự hiện diện của . Con quái vật gầm gừ bối rối đầu lao về phía đống thịt nát của Lý Lôi.
Đoàng!
Một tia sét tím đen khổng lồ từ trời giáng xuống, chẻ đôi con tang thi mặt Lâm Ngôn thành tro bụi.
Tần Tạc phá vỡ vòng vây, tay cầm Đường đao dính đầy m.á.u đen xông tới. Hắn dùng dị năng quét sạch một khu vực, hô hấp phần hỗn loạn. khi ngẩng lên, cử động của ma vương lập tức khựng .
Cảnh tượng mắt đ.á.n.h thẳng thị giác và đại não .
Lâm Ngôn giữa bối cảnh địa ngục hoang tàn, xung quanh là đống xác c.h.ế.t đang xâu xé , m.á.u chảy thành sông. tĩnh lặng, sạch sẽ và đẽ một cách tà ác. Đôi mắt ướt át , nụ câu dẫn như từng chuyện gì xảy , vươn bàn tay đầy m.á.u mặt .
Lồng n.g.ự.c Tần Tạc siết chặt.
Lần đầu tiên trong đời, kẻ g.i.ế.c chớp mắt cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình trỗi dậy. Hắn sợ hãi bầy quái vật, sợ hãi sự điên cuồng và xinh . Hắn sợ một ngày nào đó, con ác quỷ mang lớp vỏ bọc thỏ trắng sẽ vụt khỏi tay , ở một nơi mà thể với tới.
Tần Tạc lao đến, ném phăng thanh Đường đao sang một bên, hai tay tóm chặt lấy vai Lâm Ngôn, thô bạo kéo bĩng lồng n.g.ự.c . Hắn ôm siết lấy , ghim chặt đến mức khảm cả xương thịt cơ thể , mặc kệ m.á.u từ tay Lâm Ngôn làm bẩn lớp áo giáp của .
"Em..." Tần Tạc gầm lên, giọng khàn đục run rẩy chứa đầy sự chiếm hữu cuồng loạn, vùi mặt hõm cổ Lâm Ngôn. "Rốt cuộc em là thứ quái quỷ gì hả?"
Lâm Ngôn để mặc cho ôm, cằm tựa lên bờ vai rộng lớn của Tần Tạc. Dưới bầu trời mạt thế đỏ ối, khép hờ đôi mắt, vươn đầu lưỡi l.i.ế.m vệt m.á.u b.ắ.n gò má , khẽ thì thầm bằng chất giọng ma mị:
"Tôi là thứ... mà cả đời thể nào cai nghiện ."