Dụ Dỗ Ác Thần Giữa Ngày Tận Thế - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-22 17:04:22
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khu vực ngoại ô Thành phố B chìm trong một màu xám xịt của tro bụi và tàn tích. Nơi từng là trung tâm quân sự trọng yếu khi mạt thế giáng lâm, giờ đây chỉ còn những khối bê tông cốt thép khổng lồ rễ cây đột biến vặn vẹo xuyên thủng.
Theo sự dẫn đường của Lâm Ngôn, đội lính đ.á.n.h thuê của Tần Tạc cẩn thận tiến một hầm ngầm quân sự vùi lấp lớp đất đá.
Không gian bên trong tối tăm, ngột ngạt và nặc mùi rỉ sét pha lẫn mùi nấm mốc lưu cữu. Ánh đèn pin chiến thuật quét qua những dãy hành lang dài hun hút, thỉnh thoảng bắt gặp vài bộ xương khô mặc quân phục rải rác sàn nhà.
Lâm Ngôn ở giữa đội hình, hai tay đút túi chiếc áo khoác rộng thùng thình, dáng vẻ lười biếng nhưng đôi mắt liên tục ghi nhận các điểm mốc. Dựa những mảnh ghép ký ức từ cuốn tiểu thuyết nguyên tác, lách qua các bẫy rập cơ học một cách hảo.
"Rẽ trái. Đừng giẫm lên hàng gạch màu xám." Lâm Ngôn nhàn nhạt lệnh, hất cằm về phía một ngã rẽ.
Lý Lôi trừng mắt , hừ lạnh: "Mày nhất là đừng giở trò. Nếu phía kho đạn nào, tao sẽ băm mày ngay tại chỗ."
Lâm Ngôn thậm chí thèm liếc gã, chỉ để một nụ nửa miệng đầy mỉa mai. Sự phớt lờ đó càng khiến Lý Lôi tức điên, nhưng mặt Tần Tạc, gã dám manh động.
Cuối cùng, cả đội cũng đến khu vực lõi. Chắn ngang mặt họ là một cánh cửa hợp kim Titan khổng lồ, dày cả mét, ổ khóa vật lý mà chỉ một bảng mạch điện t.ử bám đầy bụi.
"Đến nơi ." Lâm Ngôn bước tới bảng điều khiển. Cậu phủi lớp bụi dày, ngón tay thon dài gõ lách cách lên bàn phím ảo một chuỗi mật mã mà thuộc lòng từ thế giới thực.
mục đích của là mở cửa.
Nếu cánh cửa thực sự mở , bên trong hàng vạn khẩu s.ú.n.g như c.h.é.m gió. Nó chỉ là một kho dự trữ năng lượng rỗng tuếch. Tần Tạc chỉ cần bước kiểm tra là lời dối sẽ lập tức vạch trần. Để câu giờ, Lâm Ngôn buộc tạo một "hiện trường giả" hảo.
Cậu lén gạt một công tắc chìm ở góc bảng mạch.
Bíp! Bíp! Bíp!
Còi báo động chói tai đột ngột vang lên x.é to.ạc gian tĩnh lặng của hầm ngầm. Đèn cảnh báo chuyển sang màu đỏ rực, xoay tít. Từ các khe hở trần nhà, những tia laser cắt lớp màu đỏ đan chéo giăng kín lối hẹp. Cùng lúc đó, những vòi phun tự động bắt đầu xịt một loại khí độc màu xanh nhạt.
Đám lính đ.á.n.h thuê hoảng hốt lùi , vội vã đưa s.ú.n.g lên tư thế phòng ngự, kéo kín mặt nạ phòng độc.
"Mẹ kiếp! Mày làm cái trò quỷ gì ?!" Lý Lôi gào lên, chĩa thẳng họng s.ú.n.g Shotgun đầu Lâm Ngôn.
Lâm Ngôn ung dung lùi nửa bước để tránh một tia laser xẹt qua sát mũi. Cậu phủi bụi tay, nhún vai tỏ vẻ vô tội: "Chìa khóa thì ở trong não , nhưng phần cứng của cái hầm kẹt . Hệ thống phòng ngự chống xâm nhập tự kích hoạt. Muốn lấy súng, cần đợi bẻ khóa mã hóa của hệ thống , ... vài ngày." Cậu cố tình kéo dài âm cuối, nhắm thẳng sự thiếu kiên nhẫn của đám lính.
"Thằng chó, mày dám lừa bọn tao!" Lý Lôi nghiến răng lên đạn.
"Đủ ."
Một giọng trầm khàn, lạnh lẽo vang lên. Tần Tạc bước lên từ phía . Áp lực vô hình từ dị năng sấm sét của tỏa khiến bộ đám lính đ.á.n.h thuê im bặt, ngay cả khí cũng dường như đặc quánh . Hắn hất cằm hiệu cho bầy thuộc hạ: "Ra ngoài cửa hầm canh gác. Không lệnh của tao, cấm kẻ nào bước ."
" lão đại, thằng ranh ..."
Tần Tạc lạnh lùng liếc Lý Lôi. Ánh mắt như dã thú chuẩn c.ắ.n xé con mồi khiến gã phó đội trưởng lạnh sống lưng, vội vã nuốt nghẹn câu họng, dẫn đám lính lui ngoài.
Chỉ còn hai ở khu vực lõi.
Không rằng, Tần Tạc sải bước tới, thô bạo túm lấy cổ áo khoác của Lâm Ngôn. Lực tay của ma vương cực lớn, gần như nhấc bổng lên khỏi mặt đất. Hắn tung một cú đá văng cánh cửa sắt của phòng điều khiển an ninh chật hẹp ngay bên cạnh, ném Lâm Ngôn trong bước theo, đóng sầm cửa .
Rầm!
Không gian rộng đầy bốn mét vuông lập tức chìm bóng tối, chỉ ánh sáng đỏ nhập nhoạng từ bên ngoài hắt qua ô kính nhỏ xíu cửa. Không khí ngột ngạt, bụi bặm và sặc sụa mùi rỉ sét.
Lưng Lâm Ngôn đập mạnh vách kim loại lạnh toát. Chưa kịp định thần, Tần Tạc ép sát tới. Một bàn tay lớn, thô ráp bóp chặt lấy cổ , ghim chặt tường. Bàn tay còn của chống lên vách thép ngay sát đầu Lâm Ngôn, triệt để phong tỏa đường lui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/du-do-ac-than-giua-ngay-tan-the/chuong-3.html.]
"Mày đang chơi trò câu giờ." Tần Tạc cúi đầu sát mặt , giọng trầm thấp mang theo sát khí thực chất. Những tia lửa điện màu tím đen nhỏ xíu bắt đầu nổ lách tách đầu ngón tay , ma sát với làn da nhạy cảm ở cổ Lâm Ngôn gây cảm giác tê rần. "Mày nghĩ tao ngu đến mức mày cố tình kích hoạt cái bẫy đó ? Hay mày nghĩ tao dám bẻ gãy cổ mày ngay tại đây?"
Trong gian chật hẹp, sự chênh lệch về thể lực càng trở nên tuyệt đối. Lâm Ngôn giống như một con mồi yếu ớt khóa chặt trong vuốt của con ác thú.
Lâm Ngôn vùng vẫy.
Cậu dựa hẳn lưng vách tường kim loại buốt giá, trong khi phía , lồng n.g.ự.c gồ ghề, rắn chắc của Tần Tạc đang áp sát nóng hầm hập như thiêu đốt. Sự tương phản nhiệt độ kịch liệt khiến các đầu dây thần kinh của như bừng tỉnh. Mùi m.á.u tanh thoang thoảng từ những trận chiến mạt thế hòa trộn cùng thứ hoóc-môn nam tính bức bối tỏa từ Tần Tạc tạo thành một áp lực ngột ngạt.
Lâm Ngôn ngửa cổ lên để hô hấp dễ dàng hơn, vô tình để lộ yết hầu đang trượt lên xuống nhịp nhàng. Trong bóng tối, đôi mắt hề lấy một tia sợ hãi, ngược , nó lấp lánh một sự khiêu khích điên rồ.
Cậu vươn tay. Những ngón tay thon dài, lạnh lẽo chạm nhẹ mu bàn tay đang bóp cổ của Tần Tạc. Đầu ngón tay cái của Lâm Ngôn chậm rãi vuốt ve, miết nhẹ lên vệt sẹo dài ngoằn ngoèo, thô ráp tay .
Nhịp tim của Tần Tạc lớp da thịt khẽ giật nảy.
Hắn nhíu mày, định siết mạnh tay hơn để nghiền nát sự tự tin của kẻ đối diện. ngay khoảnh khắc đó, Lâm Ngôn chủ động rướn lên.
Khoảng cách giữa hai chóp mũi chỉ còn tính bằng milimet. Hơi thở thanh lãnh, xen lẫn chút ma mị của phả thẳng bờ môi đang mím chặt của Tần Tạc. Lâm Ngôn nghiêng đầu, đôi môi nhợt nhạt hé mở. Cậu vươn đầu lưỡi mềm mại, ẩm ướt của , chậm rãi l.i.ế.m dọc theo vết sẹo thô ráp mu bàn tay Tần Tạc đang đặt ở cổ .
Đồng t.ử Tần Tạc đột ngột co rút cực hạn.
Cảm giác ướt át, mềm mại lướt qua lớp da sần sùi mang theo một dòng điện sinh lý giật thẳng lên vỏ não , mãnh liệt và sắc bén hơn bất kỳ luồng dị năng sấm sét nào từng sử dụng. Mọi cơ bắp ma vương cứng đờ. Lực tay đang bóp cổ Lâm Ngôn vô thức buông lỏng, nhưng ngay đó trượt xuống, ôm siết lấy vòng eo gầy gò của , thô bạo ép chặt cơ thể dán sát .
Phản ứng sinh lý nguyên thủy của dã thú đ.á.n.h thức kịch liệt. Sự bài xích ban đầu nhanh chóng thiêu rụi bởi ngọn lửa d.ụ.c vọng tăm tối đang lan tràn trong huyết quản.
Lâm Ngôn ép sát đến mức n.g.ự.c dán ngực, cảm nhận rõ ràng lồng n.g.ự.c Tần Tạc đang phập phồng dữ dội và nhịp tim đập loạn nhịp của . Đôi mắt từ ngước lên . Ánh sáng đỏ từ ô cửa kính hắt , in bóng lên đôi mắt ướt át, lả lơi nhưng sâu thẳm bên trong là sự kiểm soát, thao túng tuyệt đối.
Cậu khẽ . Một nụ rung lên từ lồng ngực, ma sát qua lớp quần áo mỏng manh truyền thẳng sang Tần Tạc.
Lâm Ngôn kề sát miệng tai , cất giọng khàn khàn, mang theo sự chế giễu nhưng câu dẫn đến nghẹt thở:
"Anh g.i.ế.c ... là vì nỡ, là... vì đang sợ hãi việc bắt đầu nghiện , đại ma vương?"
Câu như một giọt nước lạnh rơi chảo dầu đang sôi. Dây thần kinh lý trí cuối cùng của Tần Tạc đứt phựt.
Những tia lửa điện tím sẫm bạo động trong phòng điều khiển, đ.á.n.h lách tách các bảng mạch gây những tiếng nổ nhỏ. Tần Tạc gầm gừ một tiếng trầm đục trong cổ họng như một con thú hoang dồn đến đường cùng của sự kìm nén. Hắn cúi đầu, há miệng c.ắ.n mạnh lên vành tai trắng ngần của Lâm Ngôn.
Không là một nụ hôn lãng mạn. Đó là một cú c.ắ.n xé mang đầy tính trừng phạt và chiếm hữu bạo liệt.
Răng nanh cắm xuyên qua lớp da mỏng, vị m.á.u tanh ngọt rỉ ngay lập tức lan tỏa trong khoang miệng Tần Tạc. Lâm Ngôn hít một ngụm khí lạnh vì đau, mười ngón tay cấu chặt bả vai rộng lớn của Tần Tạc, nhưng tuyệt nhiên hề kêu la phản kháng. Cậu nhắm mắt , cảm nhận sự đau đớn hòa quyện cùng khoái cảm vặn vẹo đang chạy dọc cơ thể.
Hắn đang đ.á.n.h dấu . Bằng máu, bằng d.ụ.c vọng, và bằng sự khuất phục mà chính cũng nhận .
Tần Tạc buông vành tai rỉ m.á.u của , thở nặng nề, hỗn loạn phả cổ Lâm Ngôn. Hắn chằm chằm vệt m.á.u đỏ chói tương phản với làn da nhợt nhạt, ánh mắt vẩn đục d.ụ.c vọng tăm tối. Hắn hất mạnh Lâm Ngôn , lùi hai bước như thể bỏng.
Không thêm một lời, Tần Tạc xoay , đạp tung cửa phòng điều khiển bước ngoắt ngoài bóng tối của dãy hành lang.
Trong căn phòng chật hẹp, Lâm Ngôn trượt lưng dọc theo vách kim loại, lười biếng thả lỏng. Cậu đưa ngón tay lên khẽ quệt vệt m.á.u mỏng vành tai , khóe môi nhếch lên một nụ mãn nguyện. Ván cược tâm lý , thắng. Con dã thú hung hãn nhất mạt thế cuối cùng cũng c.ắ.n câu, nuốt trọn thứ mồi nhử mang tên bụng.
Bên ngoài hành lang tối tăm, Lý Lôi nãy giờ vẫn lén lút nấp một cột trụ bê tông để theo dõi động tĩnh. Khi cánh cửa phòng điều khiển mở , ánh sáng đỏ xẹt qua, gã vô tình thấy tất cả.
Gã thấy Lâm Ngôn áo quần xộc xệch, khóe môi vương ý câu dẫn, vành tai rỉ máu. Và gã thấy ánh mắt vẩn đục, nhịp thở nặng nề chứa đầy d.ụ.c vọng chiếm hữu của Tần Tạc – mà nay luôn coi mạng như cỏ rác, từng để ai chạm vạt áo .
Một ngọn lửa đố kỵ, khinh bỉ và sát ý tột độ bùng lên trong mắt Lý Lôi. Gã siết chặt báng s.ú.n.g trong tay, nghiến răng kèn kẹt. Một tên pháo hôi bán rẻ tiền, dựa thể khống chế vị vua của đội ngũ ? Gã g.i.ế.c thằng ranh đó. Phải để nó hàng ngàn con tang thi xé xác khi nó kịp biến lão đại thành một kẻ mất trí. Trong mạt thế , kẻ yếu ớt, giảo hoạt như Lâm Ngôn... tư cách để tồn tại.