Dụ Dỗ Ác Thần Giữa Ngày Tận Thế - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-22 17:00:27
Lượt xem: 27
Mùi thịt thối rữa hòa cùng nấm mốc ẩm ướt xộc thẳng xoang mũi, dồn dập và buồn nôn đến mức đ.á.n.h thức hệ thần kinh đang c.h.ế.t lâm sàng.
Lâm Ngôn choàng mở mắt.
Cơn đau xé rách màng nhĩ ập đến, kéo theo là hàng vạn mảnh vỡ ký ức xa lạ găm thẳng đại não. Tầm của mờ trong vài giây khi từ từ lấy tiêu cự. Bối cảnh xung quanh là một nhà kho bỏ hoang tồi tàn, tối om, ánh sáng duy nhất lọt là những tia trăng đỏ quạch như m.á.u rỉ qua khe hở của tấm rèm cửa rách nát.
Bên ngoài, tiếng gầm rú khò khè của hàng chục con tang thi đang điên cuồng cào xé lớp cửa cuốn bằng kim loại vang lên rợn .
Lâm Ngôn dựa lưng bức tường xi măng lạnh buốt, cúi đầu đ.á.n.h giá tình trạng hiện tại của bản . Một chiếc áo sơ mi trắng nhăn nhúm, nhuốm đầy bùn đất và m.á.u khô. Cổ chân sưng tấy vì trẹo khớp. Trên cánh tay trái là một vết xước sâu hoắm do gai sắt xẹt qua, m.á.u tươi vẫn đang rỉ từng giọt, hòa lớp vải rách tơi tả.
Cậu xuyên sách.
Xui xẻo , rơi đúng xác của một tên "pháo hôi" vô dụng, lẳng lơ, chính đội ngũ sinh tồn của đạp xuống xe làm mồi nhử để câu giờ chạy trốn. Theo đúng cốt truyện nguyên tác, chỉ năm phút nữa, lớp cửa cuốn sẽ đổ sập, và cái cơ thể yếu ớt sẽ bầy tang thi c.ắ.n xé thành hàng trăm mảnh thịt nát.
Thịch... Thịch... Thịch...
Nhịp tim trong lồng n.g.ự.c cỗ thể đang đập điên cuồng ở mức 140 nhịp/phút vì hoảng loạn tột độ. Lỗ chân lông thi đổ mồ hôi lạnh. Phản xạ sinh lý của nguyên chủ đang gào thét đòi lóc, cầu xin một phép màu viển vông.
linh hồn bên trong giờ đây đổi chủ.
Lâm Ngôn nhắm mắt , hít một thật sâu. Không khí lẫn mùi m.á.u tanh tràn phổi. Cậu đếm thầm trong đầu: Ba... Hai... Một.
Chỉ mất đúng ba giây, nhịp thở đang dồn dập bỗng chốc phẳng lặng như mặt hồ tĩnh mịch. Nhịp tim ép giảm xuống mức độ của một bình thường đang uống . Bàn tay đang run rẩy siết chặt thành nắm đấm, kìm hãm cơn đau vật lý. Khi Lâm Ngôn mở mắt nữa, sự hoảng loạn, nhu nhược của tên pháo hôi xóa sổ còn một mảnh. Thay đó là ánh mắt tĩnh lặng, lạnh lẽo và sắc bén của một con thú săn mồi sành sỏi đang đ.á.n.h giá ván cờ sinh tử.
Cậu thử cử động cổ chân, nhíu mày. Thể lực quá kém, chạy trốn là điều thể. Vũ khí .
Ngay khi Lâm Ngôn đang tính toán xem thể dùng thanh sắt rỉ sét góc tường găm thái dương bao nhiêu con tang thi khi kiệt sức, thì biến cố xảy .
Bên ngoài nhà kho, tiếng cào xé và gầm rú của bầy xác thối đột ngột im bặt.
Sự im lặng mang đến cảm giác an , mà nó giống như tiếng thét câm lặng của cái c.h.ế.t. Nó là bản năng phục tùng tuyệt đối của những sinh vật cấp thấp khi cảm nhận sự giáng lâm của một kẻ săn mồi ở đẳng cấp t.h.ả.m họa.
Không khí bên trong nhà kho đột ngột đặc quánh . Khí áp giảm mạnh khiến cảm giác nghẹt thở. Lâm Ngôn cúi đầu, phát hiện những sợi lông tơ cánh tay trần của đang từ từ dựng lên. Không vì sợ hãi, mà vì từ trường trong gian đang ma sát kịch liệt, tạo tĩnh điện bủa vây ngóc ngách.
Đoàng!
Một tia sét màu tím đen đặc x.é to.ạc màn đêm đỏ ối bên ngoài, giáng thẳng xuống ngay cửa nhà kho.
Giây tiếp theo, tấm cửa cuốn bằng sắt dày hàng chục phân—thứ mà bầy tang thi cào xé mãi xê dịch—bất ngờ nổ tung từ bên ngoài. Lực chấn động hất văng những mảng kim loại nặng nề bay vút trung. Khối sắt thép méo mó, rực đỏ lên vì nhiệt độ cực cao, nóng chảy thành từng giọt rơi xèo xèo xuống nền đất ẩm ướt.
Bụi mù mịt bay lên, hòa cùng khí ngập ngụa mùi khét lẹt của ozone và thịt cháy.
Xuyên qua màn khói bụi đặc quánh đó, một bóng cao lớn chậm rãi bước .
Bước chân của trầm , nện xuống nền xi măng như gõ màng nhĩ . Trong tay là một thanh Đường đao dài nhuốm đầy m.á.u đen. Mũi đao ma sát với mặt đất, kéo lê tạo những vệt tia lửa điện lép bép màu tím sẫm. Mỗi bước , vũng m.á.u chân bốc , lệ khí và sát tâm nặng nề chèn ép bộ dưỡng khí trong căn phòng.
Lâm Ngôn thu trong góc tối, hô hấp khẽ ngưng .
Dáng cao lớn, dị năng sấm sét mang tính hủy diệt, thanh Đường đao vấy máu, và thứ sát khí điên cuồng coi mạng như cỏ rác ... Chỉ một kẻ duy nhất trong cái thế giới mạt thế sở hữu.
Trùm cuối của nguyên tác. Kẻ đáng lẽ ở giữa truyện mới xuất hiện để tàn sát nhân loại — Tần Tạc.
Tại ở đây? Vào ngay lúc ?
Sự sai lệch của cốt truyện khiến đại não Lâm Ngôn cuồng tính toán. thời gian để tìm đáp án. Bởi vì ngay khoảnh khắc thở của Lâm Ngôn d.a.o động, ánh mắt như dã thú của Tần Tạc xuyên qua bóng tối, khóa chặt lấy góc phòng.
Bị phát hiện .
Chưa đầy một cái chớp mắt, bóng dáng Tần Tạc biến mất tại chỗ. Chỉ để một vệt dư ảnh từ tia sét tím.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/du-do-ac-than-giua-ngay-tan-the/chuong-1.html.]
Xoẹt!
Một luồng gió sắc lẹm ập thẳng mặt. Lâm Ngôn thậm chí kịp chớp mắt, mũi đao lạnh toát, nồng nặc mùi tanh tưởi của xác c.h.ế.t dán sát động mạch cảnh của . Lưỡi đao sắt bén đến mức chỉ cần nuốt nước bọt, da thịt sẽ lập tức cắt đứt.
Khoảng cách giữa hai lúc gần trong gang tấc. Nhiệt độ cơ thể của Tần Tạc tỏa rừng rực như một lò lửa đang bạo động, đối lập với lưỡi đao lạnh lẽo đang kề cổ.
"Một con chuột nhắt trốn chui trốn lủi." Tần Tạc cất giọng. Âm sắc trầm khàn, lạnh lẽo, mang theo sự tàn nhẫn khát m.á.u kịp cọ rửa cuộc tàn sát bên ngoài. "Mày ba giây để lý do tao nên băm mày cho ch.ó ăn."
Nếu là nguyên chủ của cỗ thể , hoặc bất kỳ kẻ bình thường nào khác đối diện với Tần Tạc lúc , họ sẽ lóc t.h.ả.m thiết, quỳ lạy van xin hoặc sợ hãi đến mức tè quần. Đó là phản ứng sinh lý tự nhiên khi khí tràng của Ma vương chèn ép.
Lâm Ngôn thì .
Không một chút nao núng. Không một cái chớp mắt sợ hãi.
Cậu dựa lưng tường, ngửa cổ lên để giảm bớt áp lực từ lưỡi đao. Dưới ánh trăng đỏ mờ ảo, khóe môi nhợt nhạt của Lâm Ngôn từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ lười biếng đến cực điểm.
Cậu nâng bàn tay đang dính đầy bùn đất và m.á.u tươi của lên. Tần Tạc nhíu mày, tia sét lưỡi đao kêu lách tách, sẵn sàng cắt phăng cánh tay đó nếu ý định phản kháng. Lâm Ngôn tấn công. Ngón tay móc cổ áo sơ mi vốn rách nát của , lẳng lặng dùng lực.
Xoạc.
Tiếng vải vóc x.é to.ạc vang lên rõ mồn một trong gian tĩnh lặng.
Lâm Ngôn trực tiếp xé rách vạt áo ngực, phơi bày bộ vùng cổ yếu ớt, xương quai xanh tinh xảo và làn da trắng bệch đến mức gần như trong suốt đập thẳng mắt kẻ đối diện. Sự tương phản kịch liệt giữa làn da nhợt nhạt yếu ớt, vệt m.á.u đỏ chói vương sườn mặt, và đôi mắt ướt át nhưng sắc như d.a.o cạo tạo nên một vẻ mị hoặc, tàn nhẫn và điên rồ.
Cậu chủ động rướn lên một phân, để mặc cho lưỡi đao cứa nhẹ da cổ, rỉ một vệt m.á.u đỏ tươi.
"G.i.ế.c thì dễ lắm, đại ma vương." Lâm Ngôn khẽ mở môi, giọng mang theo âm mũi xước, lả lơi khiêu khích vững vàng như đinh đóng cột. Cậu thẳng đôi mắt đỏ ngầu của Tần Tạc, nhả từng chữ một: " nếu lưỡi đao hạ xuống, sẽ vĩnh viễn mất chiếc chìa khóa duy nhất mở kho vũ khí ngầm ở thành phố B."
Không gian như đóng băng.
Lưỡi đao của Tần Tạc khựng giữa trung. Những tia sét tím đang vờn quanh mũi đao đột ngột ngừng d.a.o động.
Con ngươi đen láy của Tần Tạc co rút mạnh, ghim chặt lấy khuôn mặt của kẻ đang tự đưa cổ chỗ c.h.ế.t mặt . Hắn tìm kiếm sự dối, sự hoảng loạn, bất kỳ dấu hiệu nao núng nào từ con thỏ trắng nhuốm m.á.u .
gì cả.
Mạch đập lưỡi đao của Lâm Ngôn đập đều đặn đến mức sai trái. Đôi mắt tĩnh lặng như một vực sâu đáy, đang phản chiếu chính hình ảnh điên cuồng của . Hắn đến cái nhà kho khỉ ho cò gáy đúng là để tìm một tấm bản đồ lưu trữ tọa độ kho vũ khí khi mạt thế nổ . Bí mật , ngoài , một ai thế giới phép . Vậy mà tên phế vật trông như bình hoa di động thể thốt một cách nhẹ bẫng.
Sát ý ngút ngàn trong lồng n.g.ự.c Tần Tạc hề giảm , nhưng nó một thứ cảm xúc khác dị biệt hơn lấn át: Sự hứng thú độc ác.
Đã lâu lắm , kẻ nào dám thẳng mắt khi đao kề tận cổ. Lại càng kẻ nào dám dùng cái mạng quèn của để cò kè mặc cả với bằng một nụ quyến rũ đến c.h.ế.t như .
Trong khoảnh khắc giao mắt, một luồng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng Tần Tạc. Nó đến từ dị năng sấm sét của , mà là một cảm giác gai , quen thuộc đến mức vô lý. Cứ như thể, sâu thẳm trong linh hồn, từng đôi mắt tĩnh lặng thấu từ hàng ngàn năm .
Xoảng.
Tần Tạc vung tay. Thanh Đường đao sắc lẹm cắm phập xuống nền xi măng ngay sát chân Lâm Ngôn, làm nứt toác cả một mảng đá.
Hắn vươn bàn tay thô ráp, bọc đầy những vết chai sần và tàn dư của nhiệt độ sấm sét, bóp chặt lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của Lâm Ngôn. Lực đạo mạnh đến mức bóp nát xương hàm , ép Lâm Ngôn ngẩng cao đầu đối diện với .
"Thành phố B?" Tần Tạc gầm gừ trong cổ họng, cúi ép sát khuôn mặt khuôn mặt của . Hơi nóng và mùi m.á.u từ phả thẳng mũi Lâm Ngôn. Hắn nhếch môi, nụ của một ác quỷ tìm thấy món đồ chơi mới. "Tốt. Mày tạm thời giữ cái mạng ch.ó ."
Hắn buông cằm , lực vung tay khiến Lâm Ngôn nghiêng , lưng cọ xát bức tường lạnh giá. Tần Tạc rút đao lên, lưng , giọng lạnh băng như phán quyết của t.ử thần vang lên trong nhà kho đổ nát:
" cho kỹ đây, con thỏ nhỏ. Nếu đường , tao phát hiện mày dám dối, hoặc dám kéo chân tao dù chỉ một bước... Tao sẽ tự tay lột da mày, chặt đứt từng khúc xương của mày cho đám tang thi ngoài nhai nuốt. Hiểu ?"
Tần Tạc đầu , đôi mắt hẹp dài liếc : "Đứng dậy. Đi!"
Lâm Ngôn tựa tường, đưa ngón tay cái lên khẽ quệt vệt m.á.u rỉ từ cổ . Cậu đưa đầu ngón tay dính m.á.u lên môi, vươn chóp lưỡi l.i.ế.m nhẹ một cái, nuốt trọn vị tanh ngọt họng. Dưới bóng tối, nụ mị hoặc của đóa hoa m.á.u một nữa nở rộ.
Trò chơi sinh tồn với kẻ điên ... xem cũng chán lắm. Cậu chống tay lên bức tường lạnh lẽo, nén cơn đau từ cổ chân, lảo đảo dậy và chậm rãi bước theo gót chân của vị ác thần.