(Đồng nhân Tây Du Ký) Ta Ở Tây Du Làm Ma Vương - Chương 83: Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân Bị Đấu Giá, Thi Tranh Nổi Giận
Cập nhật lúc: 2026-02-06 07:40:56
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thi Tranh và Viên Trì Dự khỏi Dao Trì tiên cảnh, cả hai tự nhiên buông lỏng tay đối phương, một về phía khác, một sửa sang cổ áo, giảm bớt sự hổ giữa hai .
Thi Tranh mở miệng , “Chúng thể về ?”
“Về .”
Hai đang định nhích bay đến Nam Thiên Môn, bỗng nhiên từ phía gọi , “Các ngươi chờ một chút.”
Quay đầu thấy là Linh Bảo Thiên Tôn, Thi Tranh và Viên Trì Dự quả thật ít nghi vấn, đều đón lên.
Viên Trì Dự chằm chằm Linh Bảo Thiên Tôn, “…… Không ngờ ngài chân chính phận là Thượng Thanh.”
“Ta vẫn là câu đó, giấu kỹ, là các ngươi hiểu tự suy nghĩ, cho rằng sớm lộ tẩy. Nghĩ thầm dù ngươi , bằng làm cái sư phụ mưu một ít phúc lợi cho ngươi, kêu ngươi lên trời tham gia Bàn Đào Yến. Kết quả, náo loạn nửa ngày, hóa bại lộ, sớm như , liền mời ngươi tới.” Linh Bảo Thiên Tôn .
Thi Tranh thầm nghĩ, Thượng Thanh chạy đến mặt đất mở lớp học bổ túc phi pháp, Tôn Ngộ Không, Viên Trì Dự, đây là truyền thừa cái tinh thần tạo phản gì .
Thi Tranh khổ : “Chúng thể đoán ngài là ai.”
Bất quá, quả thật là ngoài ý liệu, trong tình lý.
Linh Bảo Thiên Tôn đ.á.n.h giá Thi Tranh, xem đồ của , nheo mắt : “Các ngươi khi nào ở bên , liền một ngày như .”
Lúc Viên Trì Dự bái sư, liền từng tiến thức hải của , nhận thấy đối với sư t.ử tinh tình cảm d.a.o động bình thường.
Thi Tranh Viên Trì Dự, sư phụ ngươi ngoài, ngươi giải thích ?
Nếu giải thích, ngươi thật sự, đối với ……
Nghĩ đến đây, Thi Tranh đột nhiên căng thẳng.
Nếu đầu tiên hoài nghi Viên Trì Dự thích là một loại hoảng loạn, thấp thỏm và căng thẳng lẫn lộn. Vậy hiện tại, những cảm xúc cũng đều còn đó, chỉ là gia nhập “hưng phấn”, và chiếm tỷ lệ lớn.
Viên Trì Dự nhớ tới cuộc đối thoại đó với Thi Tranh, vẫn luôn chất vấn vì giải thích với ngoài.
Được , giải thích, “Sư phụ, chúng loại quan hệ đó.”
Thi Tranh và Linh Bảo Thiên Tôn đều sửng sốt.
Thi Tranh nhanh chóng ngáp một cái, che giấu tâm trạng đang chùng xuống của , đó nhún nhún vai, “Ngài đều thấy .”
Bất quá, Viên Trì Dự bác bỏ tin đồn, y vui chứ.
“……” Linh Bảo Thiên Tôn trầm mặc một lát, “Ta rõ. Bất quá, các ngươi cũng cần thiết giải thích.”
Viên Trì Dự : “Sẽ giải thích, như quá lãng phí thời gian của ngài.”
Linh Bảo Thiên Tôn : “So với việc riêng của đồ , nghiệp lớn tu luyện của đồ mới là điều vi sư nên quan tâm, bất quá, ngươi rời khỏi vi sư , tự tu luyện, cũng là tiến bộ vượt bậc a, thật làm vi sư bằng con mắt khác.”
Nụ của chút cứng đờ, đồ chút quá mạnh, vượt xa dự đoán của .
Quả nhiên, ngay cả Linh Bảo Thiên Tôn ngài cũng cảm thấy như ?! Thi Tranh tự giác đồng tình gật đầu, “Vừa pháp lực của Như Lai mất hiệu lực ?”
Linh Bảo Thiên Tôn mà , đáp án cũng hiểu.
Thi Tranh : “Không cường đại thì bắt nạt, ít nhất Viên Trì Dự hiện tại bắt nạt khác, cũng tham lam hương khói của khác.”
“Hắn còn lời nào , ngươi mà bảo vệ .” Linh Bảo Thiên Tôn : “Ai, hóa các ngươi loại quan hệ đó, vốn còn tưởng, dạy ngươi một bộ công pháp thải bổ trong phòng. Suối nguồn như Trì Dự mà dùng, chẳng lãng phí .”
Loại lời thể công khai ở Thiên Đình ? Thi Tranh nhếch miệng : “Sao thể như ?!”
Linh Bảo Thiên Tôn : “Không cần kích động, đây chính là biện pháp tu luyện đắn, Đạo môn Phật môn đều tu luyện môn .”
Thi Tranh đầu lắc như trống bỏi, “Đây là chiếm tiện nghi của khác .”
“Ai? Tai ngươi đỏ?”
Thi Tranh hổ và giận dữ c.ắ.n răng, “Đâu ?!”
“Yên tâm , ngươi vắt khô .” Linh Bảo Thiên Tôn .
Có thể đừng những lời hổ lang nữa , Thi Tranh nội tâm hô to.
Viên Trì Dự vẫn luôn trầm mặc, bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi: “Sư phụ, ngươi hối hận dạy ?”
“Tất cả vận mệnh chú định tự định , dạy ngươi, mà là Thiên Đạo an bài ngươi làm đồ của . Ngươi khẳng định vận mệnh thuộc về ngươi, cần gấp, ngươi sẽ chờ .”
Đột nhiên đề tài trở nên nghiêm túc như , Thi Tranh biểu cảm cũng đắn lên, ngưng mắt Viên Trì Dự, thầm nghĩ, trời đất dựng d.ụ.c , khẳng định là nguyên nhân, sẽ là gì đây?
Viên Trì Dự : “Ta chỉ giúp Thi Tranh làm Đỡ Yêu Tướng Quân, chuyện khác, cũng nguyện nhiều liên lụy.”
“Vậy ngươi làm chuyện .” Linh Bảo Thiên Tôn : “Nếu ngươi thấy thế giới , trùng kiến trật tự, mới gọi là phiền toái đó.”
Viên Trì Dự : “Sư phụ, ngài quá xem trọng , làm chứ.”
Linh Bảo Thiên Tôn vuốt râu đạm , mắt đầy mong chờ, “Vi sư tin tưởng con nhất định sẽ cử chỉ kinh . Thôi, chậm trễ thời gian của các ngươi, xuống hạ giới thôi. Vi sư rảnh sẽ đến thăm con.”
Thi Tranh và Viên Trì Dự mới định .
“Chờ một chút, vi sư tặng các ngươi hai cái pháp bảo .” Linh Bảo Thiên Tôn .
Vừa pháp bảo, Thi Tranh lòng tràn đầy vui mừng, “Là cái gì?”
Linh Bảo Thiên Tôn từ trong tay áo lấy hai mảnh lá vàng, “Cái gọi là ‘Chướng Mục’, chờ khi biến , giấu trong , mặc kệ đối phương tu vi thế nào, đều thấu biến hóa của các ngươi. Bất quá, đối với Trì Dự mà , pháp bảo , khi khác dùng, dù cũng là pháp bảo hậu thiên, vẫn thể liếc mắt một cái thấu, nhưng chính dùng, khác thể thấu .”
Thi Tranh vui vẻ : “Thật là pháp bảo lợi hại, thật sự tặng cho chúng ?” Ngoài miệng do dự, hành động thì dứt khoát nhận lấy lá cây.
Linh Bảo Thiên Tôn : “Cầm thôi.” Đặt lòng bàn tay Thi Tranh.
Thi Tranh và Viên Trì Dự liền bái biệt Linh Bảo Thiên Tôn, từ Nam Thiên Môn ngoài, hướng hạ giới bay.
Mới đến trung đại lục, liền cảm thấy một luồng gió lạnh hiên ngang tạt mặt, lúc bọn mới là đầu mùa xuân, hiện tại cuối mùa thu.
Ruộng lúa mạch quanh Vọng Hà Thành, ánh mặt trời, những bông lúa trĩu hạt rũ đầu.
Các La Sát và nhân loại đang thu hoạch lúa mạch đồng, thấy Thi Tranh và bọn , đều dậy, vẫy lưỡi hái, kích động : “Là thành chủ trở về thành chủ tham gia xong Bàn Đào Yến trở về ”
Ruộng lúa mạch hai bên thành trì của Thi Tranh mùa, vườn trái cây thành quả lớn chất đống, động vật nuôi béo mập.
Quả nhiên, thu hoạch là điều vui vẻ nhất, những chuyện sốt ruột ở Thiên Đình đều vứt đầu.
“Thúc thúc mang gì về cho thúc thúc ?” Thi Tranh ở ven ruộng thấy Cửu Linh Nguyên Thánh, về đến vương cung liền khắp nơi tìm .
Sài Cẩu Tinh và các nhân viên làm việc khác, thấy Thi Tranh và bọn , đầu tiên là vui mừng, xông lên phía , nhưng ngay đó, dường như nhớ điều gì, dừng bước chân, yên tại chỗ, nụ cũng tắt.
“Sao ?” Thi Tranh thấy bộ dạng , liền là xảy chuyện gì, thấy thúc thúc, lo lắng hỏi: “Chẳng lẽ thúc thúc xảy chuyện gì?”
Sài Cẩu Tinh và bọn đều ấp úng, Thi Tranh tâm lập tức thắt , “Mau !”
“…… Cái .”
Thi Tranh dự cảm , “Rốt cuộc ?” Trong tay áo y còn giấu bàn đào chuẩn cho thúc thúc mà.
“Hắn……”
“Ta ở đây.” Lúc , phía truyền đến giọng Cửu Linh Nguyên Thánh.
Thi Tranh xoay , xác định đúng là thúc thúc đang về phía , khỏi oán trách Sài Cẩu Tinh và bọn , “Các ngươi làm gì cái bộ dạng thôi đó?”
Ngay đó, Cửu Linh Nguyên Thánh liền đưa đáp án, cũng ấp úng, “Hiền chất a, con đừng giận thúc thúc, thúc thúc làm mất đồ vật con giao cho .”
“……” Thi Tranh ngơ ngẩn, nếu nhớ lầm, y giao bộ gia cho thúc thúc trông nom.
Khó trách Sài Cẩu Tinh và bọn ai nấy dám nhắc đến Cửu Linh Nguyên Thánh, hóa là làm mất đồ vật.
“Mất?” Thi Tranh ở Thiên Đình vây khốn, cũng cảm giác tâm tắc như .
Bị vây công, cùng lắm thì giặc đến thì đánh, nước lên thì nâng nền, cùng lắm thì 36 kế chạy là thượng sách.
trộm, ngoài đau lòng , còn âm ỉ một loại cảm giác nghẹn khuất.
“Dám trộm đầu , sống nữa ? Ai làm, manh mối gì ?”
Cửu Linh Nguyên Thánh vẻ mặt đau khổ : “Ta đem chúng nó đều đặt ở hầm phòng , mỗi ngày khi ngủ, đều kiểm tra một chút. Mười ngày đêm qua, phát hiện chúng nó đều thấy. Mấy ngày nay vội việc khác, phái trong ngoài lật tìm vài lượt.”
Thi Tranh nuốt nước bọt, “Toàn bộ? Bao gồm roi của , hộp gấm và Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân?”
Tầm quan trọng của binh khí thì cần nhấn mạnh, hộp gấm đó đựng bộ gia của y, nào là gạch vàng, kim sa châu báu ngọc khí đều ở bên trong.
Còn Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân, đó chính là biểu tượng phận thần tiên của y.
Hơn nữa nó cũng là một pháp bảo, bây giờ mất , lệnh cấm đối với các La Sát, còn hiệu lực ?
Nếu Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân trộm, dẫn đến quy định cấm ăn thịt mất hiệu lực, trong thành còn nhiều cư dân nhân loại như , chẳng nguy hiểm .
Rất bất hạnh, Cửu Linh Nguyên Thánh đưa đáp án khẳng định, “…… . Bất quá, con đừng lo lắng, nhất định thể tìm về.”
Đã mười ngày , nếu như yêu quái trộm , thì chạy đến tận cùng thế giới .
Sài Cẩu Tinh sợ đến run bần bật, dù là thị vệ trưởng, mất đồ vật, chịu trách nhiệm, “Ta, mỗi ngày đều đúng hạn tuần tra, thật thấy nhân viên khả nghi nào, mấy ngày nay cũng đang tìm, cũng phát hiện gì…… Manh mối. Cũng ngửi thấy khí vị sống.”
Các tiểu yêu khác cũng dám hé răng, bởi vì giống như Sài Cẩu Tinh , hề manh mối.
Thi Tranh vươn tay, quát to một tiếng: “Phá Hồng! Tới!”
Đợi mười tiếng đếm, một mảnh yên tĩnh, bất kỳ dấu hiệu pháp bảo tự bay về.
Thi Tranh về phía Viên Trì Dự, “Ngươi cảm nhận một chút xem?” Cây roi đó là tháo từ Viên Trì Dự, thể cảm ứng ?
Viên Trì Dự lắc đầu, “Không cảm nhận , cách quá xa.”
Cửu Linh Nguyên Thánh tự trách đến hận thể tự tát mấy cái, “Ta thật là vô dụng, xem chút đồ vật cũng xem , để trộm mất.”
Thi Tranh khuyên nhủ: “Thúc thúc cũng cố ý, nữa, chỉ cần đồ vật còn ở trong Tam Giới, sớm muộn gì cũng tìm . Trước mang xem hiện trường vụ án , chừng thể thu hoạch.”
Cửu Linh Nguyên Thánh vội dẫn Thi Tranh và Viên Trì Dự đến phòng ngủ của , lật tấm gạch giữa nền, lộ một cái hầm lớn bằng bàn bát tiên.
Bên trong hầm dán gạch tường, bốn vách tường trơn bóng chỉnh tề, thấm nước chống côn trùng.
Lúc , bên trong trống rỗng.
“Đồ vật của , ngày thường cũng đặt ở đây, cũng đều mất .”
Thi Tranh bò mặt đất ở lối hầm, trong, kỳ thật cũng chẳng gì , trừ bốn vách tường trơn bóng , gì cả.
“Chờ một chút, về phòng xem.” Viên Trì Dự khi trở về, còn về phòng ngủ của , thấy chỗ Cửu Linh Nguyên Thánh mất sạch, liền trở về nhà kiểm tra.
Rất nhanh, trở , mang về một tin tức , “Kiếm của cũng còn.”
“Ngươi đặt ở ?” Thi Tranh hỏi.
“Treo tường.” Viên Trì Dự : “Đã thấy.”
Thi Tranh sửng sốt, dường như nghĩ tới điều gì, lập tức chạy về phòng , dường như chỉnh tề, khác gì lúc y , nhưng kỹ, đồ vật đều dịch chuyển nhỏ.
“Trong phòng ngươi, từ khi ngươi , ai tới.” Cửu Linh Nguyên Thánh theo , “Kiếm của Viên Trì Dự cũng mất, nghi ngờ là yêu quái nào đó biến thành bộ dạng trong cung, tiến trộm đồ vật.”
Thi Tranh cũng cho rằng tình huống Sài Cẩu Tinh tuần tra, yêu tinh dám nghênh ngang trong vương cung từng nhà trộm cướp.
Dù ngay cả Cửu Linh Nguyên Thánh, cũng sẽ tùy tiện phòng bọn .
Kẻ trộm chỉ cần biến thành bộ dạng y và Viên Trì Dự, liền thể tùy ý phòng bọn .
Mà bọn ở Vọng Hà Thành, hiển nhiên kẻ trộm cũng , nếu sẽ nhân cơ hội hành trộm.
Y nghĩ tới một khả năng.
Kiếp xem qua nhiều phim trộm bảo cho y , kẻ trộm thường từ cửa chính tiến , là từ phía hoặc phía két sắt đào .
Chẳng lẽ…… Y cũng gặp tình huống như ?
Thi Tranh thúc giục thần thông, nhanh, tầm mắt xuyên thấu gạch, rõ tình huống lòng đất.
“Có đường hầm!” Thi Tranh : “Phòng cũng tới, chỉ là tìm đồ vật, tay mà . Sau đó đào đến chỗ thúc thúc, thắng lợi trở về.”
Y lật một tấm gạch nền lên, đào một đống đất đá phía nó, chốc lát, một lối đường hầm thô bằng lu nước lộ mặt .
Hiển nhiên là đào động tiến , chờ khi rời , đặt gạch về vị trí cũ, và lấp bùn đất ở cửa động.
Mọi đường hầm tối om, “Cái thể thông đến hang ổ của tên trộm ?”
Viên Trì Dự lập tức biến thành một con chuột đồng, nhảy đường hầm, đ.á.n.h đội quân tiền tiêu.
Thi Tranh thấy thế, thì biến thành một con chuột chũi, chui đường hầm, mập mạp nhanh nhẹn chạy.
Cửu Linh Nguyên Thánh do dự một chút, xuống, thủ ở đây tương đối , tránh cho xảy ngoài ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dong-nhan-tay-du-ky-ta-o-tay-du-lam-ma-vuong/chuong-83-an-do-yeu-tuong-quan-bi-dau-gia-thi-tranh-noi-gian.html.]
Viên Trì Dự ở phía , Thi Tranh ở phía , chạy một lúc, y cảm thấy chiều dài hẳn là sắp khỏi thành trì, quả nhiên, nhanh cảm thấy sườn dốc đường hầm từ từ tăng lên, bao lâu, liền thấy ánh sáng đỉnh đầu.
Y đội vật che đậy lên, từ bên cạnh một gốc cây lê chui ,
Đây là một bãi đất trống phía thành trì, dùng để trồng cây ăn quả, ngày thường trừ làm vườn , ai đến.
Xem yêu tinh chọn nơi đây, từ đây đào động chui thành.
Chuột chũi Thi Tranh mới ló đầu chui , Viên Trì Dự khôi phục nhân ấn xuống, tiếp theo hai tay bế lên, “Ngươi biến thành cái gì? Hạn Thát?” Bởi vì ở cùng Thi Tranh vui vẻ ở Thiên Đình, lá gan của Viên Trì Dự lớn hơn.
Không quan hệ thu nhỏ , từ góc độ hiện tại của Thi Tranh Viên Trì Dự, bộ tầm mắt đều là mặt , so với ngày thường lực đ.á.n.h nhiều hơn, ngay cả thở của y cũng rõ hơn.
“Là Hạn Thát, trông ho chứ?” Thi Tranh : “Thôi, mau thả xuống.”
Kêu y biến trở về, liền thể ôm lòng như , Viên Trì Dự chỉ một nhúm lông trắng mặt đất : “Cùng khí vị trong động giống , hẳn là lông của tên trộm.”
Thi Tranh móng vuốt ấn mu bàn tay Viên Trì Dự, vươn đầu , “Ngươi thể là động vật gì ?”
“Không thể, quen chủ nhân của lông. Nếu là của ngươi, khẳng định thể.”
Thi Tranh : “Ta rụng lông.”
Nhìn nhúm lông đó, trong lòng , yêu rụng lông, là chú ý đến cành cây, cào trúng , là nó đến trộm đồ vật, áp lực tâm lý quá lớn, dẫn đến rụng lông?
Thi Tranh tránh khỏi cánh tay Viên Trì Dự nhảy xuống, chuyển phía , “Không đầu .”
Viên Trì Dự ứng tiếng, “Được.” Đợi hai ba thở, thấy Thi Tranh khôi phục nhân , mặc chỉnh tề một nữa tới mặt .
“Chúng tìm chủ nhân của nhúm lông trắng đó .”
Hai dùng khăn bọc manh mối duy nhất, trở về Vọng Hà Thành.
Một đám yêu tinh vây quanh nhúm lông nghiên cứu.
Hổ Lộc Dương ba vị Đại Tiên, Trúc Tiết Sơn bảy sư, cùng bốn yêu Vọng Hà đều tụ cùng , cùng thương thảo.
Thi Tranh vì chải vuốt ý nghĩ, “Yêu tinh lông trắng thuần khiết vẫn hiếm thấy, gan lớn đến dám đến Vọng Hà Thành trộm đại ấn, càng sẽ quá nhiều. Nghĩ kỹ , thấy qua yêu tinh như .”
“A!” Lão hổ tinh bừng tỉnh đại ngộ, “Là Ngưu Ma Vương, là lông trắng, còn nhận thức tướng quân ngài.”
Dương Lực Đại Tiên thần bí : “Ta gần đây , vợ Ngưu Ma Vương là Thiết Phiến Công Chúa cùng náo loạn chia tay, mang theo quạt ba tiêu rời nhà ngoài.”
Ngưu Ma Vương quả thật là một con lão ngưu lông trắng, nhưng Thi Tranh cảm thấy là làm, cũng là Cửu Đầu Trùng, sẽ vì sống , mà tay độc ác với sống .
Cửu Linh Nguyên Thánh vẫn luôn im lặng, vê nổi mấy sợi lông trắng, ngửi ngửi mũi, như suy tư gì, “Ta hình như gặp ở đó……”
Mọi im lặng, đều lên tiếng, để Cửu Linh Nguyên Thánh đủ thời gian suy nghĩ.
“Ở Thiên Đình……” Cửu Linh Nguyên Thánh nhíu chặt mày, cố gắng hồi ức, “Ta nâng Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn chỗ Thác Tháp Lý Thiên Vương làm khách, gặp một con kim tị bạch lão thử tinh, hình như chính là mùi , nàng dường như là con gái nuôi của Thiên Vương.”
Vì nhớ rõ ràng như , gần đây, đó là tọa kỵ, nhưng cùng là yêu tinh bạch lão thử tinh là con gái nuôi của Lý Tịnh, ghen ghét thì thể , nhưng trong lòng hụt hẫng là khẳng định, bởi ấn tượng khắc sâu.
Thứ hai, bạch lão thử tinh , chỉ vì cẩn thận đụng nàng, nàng châm chọc một hồi, “Ngươi cùng những tên hòa thượng trọc đó giống , thấy cô nãi nãi hoa dung nguyệt mạo, liền nổi ?”
Tuy rằng nàng cùng các hòa thượng xảy chuyện gì, nhưng Cửu Linh Nguyên Thánh còn kịp giải thích, sư nô dắt , vì vẫn luôn nghẹn khuất, đến bây giờ đều nhớ rõ bạch mao chuột tinh .
Thi Tranh kim tị bạch lão thử, lập tức loại cảm giác bừng tỉnh đại ngộ, con chuột tự xưng Địa Dũng Phu Nhân, ở tại Động Không Đáy, giỏi đào động như , đào một đường hầm ngầm tiến Vọng Hà Thành, cũng thông.
Y một khắc cũng chậm trễ, “Tìm Thác Tháp Thiên Vương Lý Tịnh !”
Hắn thế , con trai ruột quản , con gái nuôi cũng quản .
Dù lão thử tinh làm, nhưng nàng ở hạ giới ăn thịt hòa thượng, cha nuôi nàng nên quản .
Thi Tranh nhấc chân định bay lên trời, bỗng nhiên nhớ điều gì, nhíu mày hỏi Viên Trì Dự, “Trên trời bây giờ còn đang khai Bàn Đào Hội chứ?”
Viên Trì Dự gật đầu, “Phụ t.ử Thác Tháp Thiên Vương, chúng ở hiện trường Bàn Đào Hội còn gặp qua, bây giờ hẳn là cũng rời .”
Không gì bất ngờ, thời gian mặt đất một, hai tháng nữa tìm bọn là .
Thi Tranh hận : “Ta tìm con bạch lão thử đó?!” Y chỉ nhớ rõ bạch lão thử tên Địa Dũng Phu Nhân, ở tại Động Không Đáy, nhưng cụ thể ở ngọn núi nào, nhớ rõ, “Chẳng lẽ Tây Ngưu Hạ Châu từng quốc gia hỏi thăm ?”
Y hiện tại phận, hẳn là thể bắt đầu dùng bản đồ địa lý hướng dẫn nhân công để giải quyết .
“Ta cùng ngươi cùng hỏi thăm.” Viên Trì Dự : “Tổng thể tìm yêu tinh , đó cướp đồ vật thì .”
Với mà , sự việc đơn giản vẫn đơn giản.
Phát hiện yêu tinh, đ.á.n.h bại yêu tinh, lấy về đồ vật, chỉ ba bước.
Cửu Linh Nguyên Thánh : “Các ngươi mới từ Bàn Đào Yến trở về, nghỉ ngơi một chút, ngày mai .”
Từ góc độ của Cửu Linh Nguyên Thánh mà xem, bọn tham gia yến hội non nửa năm, tuy rằng cũng trời đất sự chênh lệch thời gian, kỳ thật bao lâu, vẫn kêu bọn nghỉ một chút.
Nhắc đến Bàn Đào Yến, Thi Tranh nhớ tới bàn đào trong tay áo, lấy đưa cho thúc thúc, “Quả đào ăn tăng thọ, cố ý giữ cho thúc thúc.” Lại về phía các yêu quái khác, “Đừng nóng vội, đây còn một quả, các ngươi thể chia ăn.”
Các yêu quái khác đều sửng sốt, đầu tiên là hưng phấn, đó khỏi hổ thẹn.
Không làm việc, mặt mũi ăn bàn đào.
“Thúc thúc, thúc thúc ăn .” Thi Tranh đưa quả đào , liền cảm thấy một giọt nước mắt nóng bỏng rơi xuống mu bàn tay y, ngẩng đầu, thấy Cửu Linh Nguyên Thánh mặt đầy nước mắt, “Ta làm mất đồ vật của các ngươi, các ngươi còn mang bàn đào về cho ……”
Thúc thúc là làm từ nước, tình cảm cũng dạt dào, Thi Tranh : “Thúc thúc cũng cố ý, giống như Viên Trì Dự , chúng lát nữa tìm yêu quái ở , đ.á.n.h bại nàng thì , chuyện nhỏ thôi. Tranh thủ quả đào còn tươi, mau ăn .”
Trong ký ức của Thi Tranh, kim tị bạch lão thử ngay cả pháp bảo cũng , dễ đối phó.
Cửu Linh Nguyên Thánh rưng rưng tiếp nhận quả đào, “…… Chờ các ngươi đem đồ vật tìm về, ăn.”
“Được , hai quả bàn đào , thúc thúc cứ giữ, chờ chúng tìm về đồ vật liền ăn chúng nó để chúc mừng.”
Thi Tranh cùng Viên Trì Dự liền bay khỏi thành trì.
—
Bạch mao lão thử tinh quỳ mặt đất, cúi đầu, nàng rõ ràng thấy mồ hôi của từng giọt rơi xuống mặt đất bụi bặm, để từng chấm đen nhỏ.
“Ngươi ? Sợ hãi ?” Kỳ Lân nửa năm điều dưỡng, thể khang phục như lúc ban đầu, lúc khí định thần nhàn : “Ngươi sợ cái gì? Sợ ăn ngươi ?”
Lão thử tinh ngay từ đầu, đối phương là ai, cũng thần thông gì, tuy rằng sợ hãi, nhưng cũng chỉ là sự sợ hãi bình thường đối với kẻ mạnh hơn , nhưng từ khi nàng làm ít chuyện, cũng dần dần hiểu hành động của , khỏi sợ đến tận xương tủy.
Hắn nhất định sẽ g.i.ế.c nàng diệt khẩu.
“Ngươi làm xong nhiều việc. Ví dụ như ở Sư Quốc đào hầm ngầm, Vọng Hà Thành trộm nhiều bảo vật. Ngươi chính là một đại công thần, lý nên hảo hảo khen thưởng ngươi, cho nên, ngươi đang sợ cái gì ? Cảm thấy sẽ lấy oán trả ơn ?”
Kim Mao Hống bên cạnh chỉ chỉ : “Vũ khí của Thi Tranh là roi, còn một thúc thúc loại tình báo , chính là thu thập . Ta cũng là công thần nha, ngài khen thưởng ?”
Bạch lão thử tinh đào tới phòng ngủ của Thi Tranh, kết quả thu hoạch gì, nếu một thúc thúc, đào đến phòng thúc thúc , thể trộm binh khí của , càng miễn bàn thu hoạch ngoài ý , Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân.
, còn cái hộp gấm, bên trong đều là các loại bảo vật.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tiền luyện d.ư.ợ.c của lão tổ đều .
Kỳ Lân mắt Kim Mao Hống, đối với bạch lão thử tinh : “Ngươi xem, đều sợ, ngươi sợ cái gì?”
Bởi vì ngu xuẩn a, căn bản sự nghiêm trọng của sự việc, trộm Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân, đối phương thiện bãi cam hưu.
Còn chuyện ở Sư Quốc…… Ngay cả nàng cũng chỉ là ăn một ít hòa thượng lục căn tịnh, nhưng Kỳ Lân chọn trẻ con tay.
Chuột bạch tinh lắc đầu, bài trừ nụ , “Ta thể vì ngài cống hiến sức lực, là kiếp làm chuyện , tu luyện phúc phận.”
“Ngẩng đầu.”
Bạch lão thử tinh cố gắng , ngẩng đầu.
“A, ngươi lớn lên tồi .”
Bạch lão thử tinh sửng sốt, rõ ý đồ của đối phương, chẳng lẽ hiệu lực nhiều ngày như , mới phát hiện nàng lớn lên xinh ?
“Hương vị cũng nhất định tồi.” Kỳ Lân nâng cằm nàng, nắm chặt, nhẹ nhàng hít khí.
Bạch lão thử tinh run giọng : “Không, ……” Nước mắt chảy xuống, còn kịp chảy đến má, liền thành một giọt lệ đá ngưng mặt.
Kỳ Lân thần thanh khí sảng, với Kim Mao Hống: “Tùy tiện đem nàng dọn đó, vô dụng .”
“Đáng tiếc a, yêu tinh xinh như còn, Phật môn khẳng định nhiều thương tâm.” Kim Mao Hống với Kỳ Lân: “Lão tổ, ngài sẽ đối với như ?”
“Hẳn là sẽ .”
“Vì ?”
“Bởi vì ngươi tương đối ngốc.”
“……” Kim Mao Hống cũng nên tức giận nên vui mừng, lặng lẽ dọn tượng đá bạch lão thử tinh rời .
Kỳ Lân thì trở giường đá, lấy Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân rực rỡ lung linh thưởng thức.
Ánh sáng chiếu khuôn mặt như ngọc của , hứng thú : “Ngươi đáng giá bao nhiêu cái mạng đây?”
—
Thi Tranh và Viên Trì Dự khỏi thành xa, đối diện đụng một đang bay tới, chính là Khổng Trạch.
Khổng Trạch thấy Thi Tranh, sự kinh ngạc trong mắt rõ ràng thể thấy , “Ngươi cuối cùng trở về, ngươi đây là ngoài? Ngươi ngươi cũng tin tức ?”
Thi Tranh từ lời của Khổng Trạch, thể suy đoán đó khẳng định tìm , cho nên mới câu “ngươi cuối cùng trở về” .
câu “ tin tức” , y hiểu, “Tin tức gì?”
“ ngươi khỏi thành ? Không tin tức, ngươi làm gì?”
Thi Tranh làm mất bộ gia, “Tìm .”
Viên Trì Dự kiên nhẫn : “Ngươi rốt cuộc gì? Có chuyện cứ việc thẳng.”
Thi Tranh khỏi nghiêng đầu Viên Trì Dự, y coi như , Viên Trì Dự hẳn là đặc biệt chán ghét Khổng Trạch, đối với khác đều là một bộ lạnh lùng đáp lời, duy độc đối với Khổng Trạch sự kiên nhẫn đều mặt, hận thể một quyền đ.á.n.h bay, cho xuất hiện.
Bất quá, bây giờ lúc nghĩ chuyện .
Khổng Trạch nhướng mày, “Ta , đang bán đấu giá Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân, cảm thấy liên quan đến ngươi, liền nhanh chóng chạy tới. Thế nào, ngươi ? Hoặc là, là ngọc tỷ giả mạo, liên quan đến ngươi?”
Thi Tranh phun một ngụm lão huyết, yêu tinh, ngươi gan nhỏ, dám bán đấu giá Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân của lão tử, ngươi chờ đó cho !
Y vẻ trấn định : “Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân của quả thật thấy, hừ, tên trộm gan đủ lớn, dám công nhiên bán đấu giá, cũng , đỡ tìm. Địa điểm bán đấu giá ở ?”
“Tối mai, ở Trạc Cấu Tuyền cách Bàn Ti Lĩnh ba dặm, triệu khai hội đ.á.n.h giá ngọc tỷ, sẽ bán đấu giá Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân.” Khổng Trạch : “Tin tức cũng mới , bất quá, các yêu quái uy tín danh dự, bây giờ cũng đều nên hiểu , tối mai chắc chắn tề tụ Bàn Ti Lĩnh.”
Các yêu quái cần dự trữ thời gian lên đường, nhận tin tức một ngày, kịp.
“Các yêu quái khác cũng sẽ nhận thông tri ?” Thi Tranh hỏi.
“Sẽ chứ.” Khổng Trạch từ trong tay áo lấy một tấm thiệp mời dát vàng, “Thiệp thời gian địa điểm công việc, ném lên ngự giai Khổng Tước Thành, những nơi khác, cũng nên đều nhận .”
“Ví dụ như chỗ thúc thúc ngươi?” Đại Bàng và hai ma khác của Sư Đà Quốc, những yêu quái quan trọng như thể trong danh sách.
“Hắn tất tham dự.” Khổng Trạch vài phần lo lắng : “Đó là Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân của ngươi, những yêu quái khác đoạt , đối với Thiên Đình công đạo chứ.”
Ngọc Đế hẳn là đang lo cớ để chỉnh bọn , làm quan, làm mất đại ấn, ngay cả Linh Bảo Thiên Tôn cũng ngượng ngùng bảo , phỏng chừng mất chức là thoát .
Huống hồ, chuyện Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân liên quan đến sự định và hòa bình lâu dài của Vọng Hà Thành, gì cũng lấy về.
Khổng Trạch tiếp tục : “ , thiệp mời , Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân là ngọc tỷ truyền quốc của Yêu Giới, ai ai chính là Yêu Giới chi chủ.”
Thi Tranh gượng, “Khi ở trong tay , tác dụng lớn như ?”
Bất quá, thể tạo trận thế lớn như , hẳn là bút tích của một yêu quái chuột bạch tinh, phía nhất định chống lưng.
Khổng Trạch : “Ngươi, hiện tại tính toán thế nào?”
Thi Tranh mắt Viên Trì Dự, y cũng vì , đại khái vô hình trung nhận sự ủng hộ của , “Cũng kém ngày , ngày mai trực tiếp Trạc Cấu Tuyền đem Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân cướp về.”
Viên Trì Dự gật đầu, “Trước mặt tất cả yêu quái, tay đoạt Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân, nhất chiến thành danh, chắc một chuyện .”
Thi Tranh thầm nghĩ, đ.á.n.h rắn động cỏ, xem xem lưng là ai đang phá rối.
Y hiện tại trừ Viên Trì Dự , ai cũng tin, Khổng Trạch tự nhiên cũng trong danh sách nghi ngờ, “Ngươi thì , ngươi tính toán tham dự ?”
“Đương nhiên.” Khổng Trạch c.ắ.n răng : “Đại sự như , Kỳ Lân tư chừng cũng sẽ xuất hiện.”
Thi Tranh suýt chút nữa quên mất Kỳ Lân, nhanh chóng thêm danh sách nghi ngờ, và hàng đầu tiên, “Vậy , cùng .”
Viên Trì Dự lạnh lùng : “Chúng tự là chứ.”
Khổng Trạch mỉm : “Dù đến đó, cũng sẽ gặp , bằng cùng lên đường, ngày mai giờ Tuất, ở chỗ chờ các ngươi.” Cũng cố ý an ủi Thi Tranh, “Ngươi yên tâm, nhất định sẽ giúp ngươi đoạt đại ấn.”
Viên Trì Dự khinh thường , tuy rằng thẳng, nhưng “Dùng đến ngươi ?” năm chữ rõ ràng trắng biên mặt.