(Đồng nhân Tây Du Ký) Ta Ở Tây Du Làm Ma Vương - Chương 79: Thu Nhận Di Dân, Đặt Tên Cho "đường Tăng"
Cập nhật lúc: 2026-02-06 07:40:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thi Tranh và Viên Trì Dự đón ánh ban mai, bay về phía Tế Tái Quốc.
Trên đường , Thi Tranh chợt nhớ vì Đường Tăng Hoàng Mi g.i.ế.c c.h.ế.t, dẫn đến đoàn thỉnh kinh căn bản tới Tế Tái Quốc, mà dù tới thì cũng chẳng còn trắc trở nào chờ bọn họ giải quyết nữa.
Bởi vì Cửu Đầu Trùng – kẻ trộm Phật bảo – y giải quyết từ sớm .
Nhắc tới kết bái Cửu Đầu Trùng , Thi Tranh khỏi nhớ tới sáu vị Đại Thánh còn .
Ngoại trừ Bằng Ma Vương và Di Hầu Vương , y đều gặp qua cả.
Y vẫn luôn nghi ngờ Bằng Ma Vương chính là Đại Bàng, còn Di Hầu Vương chính là Lục Nhĩ Mi Hầu, nhưng y bằng chứng.
Dù thì lúc Lục Nhĩ Mi Hầu ngụy trang thành Tôn Ngộ Không cũng chẳng bao giờ trưng phận Di Hầu Vương của cả.
Giờ đây Di Hầu Vương biến thành đá, Thất Đại Thánh mất một vị.
“Ngươi đang nghĩ gì ?” Viên Trì Dự thấy Thi Tranh im lặng, dường như đang suy tư điều gì.
“Viên xá lợi giúp ích gì cho ngươi ?”
“Rất hữu dụng.”
Thi Tranh liền thích câu : “Giúp ngươi là .”
“…… Ngươi lúc nào cũng đối xử với .”
Hoặc thể , Thi Tranh là đầu tiên trong thế giới đối xử với như .
Thi Tranh ánh nắng ban mai chiếu rọi, gương mặt ửng hồng như ráng chiều: “Thật là, giúp đỡ lẫn thôi mà.” Nói đoạn, y chìa tay về phía Viên Trì Dự: “Bắt tay cái nào, tiếp tục sát cánh chiến đấu nhé.”
Ban đầu là y cố ý né tránh Viên Trì Dự, hạn chế tiếp xúc thể, giờ lý nên do y chủ động phá vỡ bầu khí đó.
Viên Trì Dự ngẩn , nhưng lập tức nắm lấy tay Thi Tranh.
Thi Tranh nhân đà tiến tới, dùng vai của huých nhẹ vai trái Viên Trì Dự, : “Được , chúng thôi.” Nói xong, y giả vờ tự nhiên buông tay .
Nắm tay một cái, huých vai một cái, Viên Trì Dự thể cảm nhận đây là nghi thức hòa giải, gật đầu: “Ân.”
Thi Tranh thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, nỗi phiền muộn mấy ngày nay tiêu tan đến chín phần, chỉ còn một phần.
Y hiện tại phát hiện , vấn đề quan trọng nhất là Viên Trì Dự thích y .
Mà là... tại chỉ vì giận dỗi với Viên Trì Dự mấy ngày mà y trở nên lo lo mất, chẳng còn giống chính nữa...
Hơn nữa, loại rối rắm cũng làm y thấy thống khổ, thậm chí đôi khi tâm tình thấp thỏm còn mang theo vài phần vui sướng.
Tóm là kỳ quái.
Cho nên, loại cảm xúc khó tả y thể với ai, chỉ thể tự chậm rãi tiêu hóa.
Tốc độ bay nhanh, chẳng mấy chốc tới Kim Quang tự ở Tế Tái Quốc, đám hòa thượng mới thức dậy, múc nước, kẻ ôm củi, thứ vẫn bình thường, gì dị dạng.
Thi Tranh và Viên Trì Dự dùng ẩn pháp, lẻn đỉnh tháp nơi cất giữ Phật bảo, trả nó về chỗ cũ.
Tổng cộng thời gian đầy mười lăm phút.
Thi Tranh và Viên Trì Dự đỉnh tháp, viên Phật bảo lấp lánh kim quang, chẳng ai lời nào.
Thời gian dạo còn lâu hơn thế , Thi Tranh về sớm như : “Dù cũng tới , chúng ăn sáng ở Tế Tái Quốc hãy về.”
“Ân.” Viên Trì Dự vô cùng tán thành, cùng Thi Tranh đáp xuống đường phố.
Các tiểu thương bày hàng phố bắt đầu buôn bán từ sớm, tiếng rao hàng vang lên ngớt.
Thi Tranh khỏi cảm khái: “Thành của bao giờ mới thể phồn vinh như thế nhỉ.”
Viên Trì Dự : “Mười năm, một trăm năm, thì hai vạn năm.”
Thi Tranh ăn Nhân Sâm Quả, theo lý thể sống hơn hai vạn năm, y nhịn : “Cũng may hậu đại, nếu để bọn họ chờ đến c.h.ế.t cũng chẳng kế thừa di sản của .”
“Cho nên, ngươi cân nhắc vấn đề hậu đại ?”
“Hoàn cân nhắc.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Khóe môi Viên Trì Dự nhếch lên, lấn tới hỏi: “Hậu cung cũng cân nhắc luôn?”
“……” Thi Tranh dùng dư quang liếc : “Vạn nhất lập hậu cung, ngươi định dọn ngoài ?”
“Không dọn.”
Thi Tranh hỏi: “Dựa cái gì?”
“Dựa việc là đến .”
Hai ngang qua một dãy kiến trúc.
Thi Tranh vốn qua , đột nhiên khựng bước, lùi mấy bước, thấy đây là một tòa miếu Ngọc Đế khí thế to lớn.
“Không chứ?” Thi Tranh giật , y cứ tưởng đời chỉ y là fan của Ngọc Đế thôi chứ, ở Tế Tái Quốc cũng ủng hộ Ngọc Đế ?
Bỗng nhiên, y nhớ chuyện gì đó.
À, hình như tòa miếu Ngọc Đế ở Tế Tái Quốc liên quan đến y.
Lúc y đoạt Phật bảo xá lợi từ tay Cửu Đầu Trùng mang trả cho Tế Tái Quốc, quốc vương hỏi y gì, y trả lời là xây một tòa miếu Ngọc Đế là .
Sau đó y còn thu phục Vạn Thánh Công Chúa giả trang vương phi, cứu quốc vương một mạng.
Lúc y rời , quốc vương hỏi y khi nào .
Y hình như trả lời là bảo quốc vương cứ tiếp tục xây thêm miếu Ngọc Đế.
Thi Tranh một dự cảm, y dắt Viên Trì Dự chạy nhanh qua mấy con phố, phát hiện trong đô thành Tế Tái Quốc năm tòa miếu Ngọc Đế lớn nhỏ.
“Làm ? Ngươi rốt cuộc đang cái gì?”
“Mấy năm tới Tế Tái Quốc trả Phật bảo, dường như vô tình dẫn dắt quốc vương sùng bái Ngọc Đế.”
Viên Trì Dự : “Chuyện chẳng , cũng dẫn dắt sùng bái tà thần. Tuy nơi cung phụng Phật bảo, vốn dĩ là một quốc gia sùng Phật, nhưng ngươi bảo Ngọc Đế chia một chén canh, chắc chắn sẽ vui mừng thôi.”
Thi Tranh thầm nghĩ, lượng miếu thờ ít ỏi của Ngọc Đế, do y xây thì cũng là do y vô tình bảo khác xây.
Ngọc Đế hình như vẫn luôn cho rằng y là của , chẳng lẽ đây chính là nguồn cơn của sự ảo tưởng đó?
“Ngươi đúng, tổng vẫn hơn là để Ngọc Đế hận .” Thi Tranh .
Phát hiện khúc nhạc dạo nhỏ về miếu Ngọc Đế , Thi Tranh nhanh chóng quên bẵng trong hương thơm của đồ ăn sáng, y cùng Viên Trì Dự ăn liền mấy sạp hàng, mới thỏa mãn bay về.
Khi bay qua đại lục Bắc Câu Lô Châu, Thi Tranh bỗng thấy bên cánh đồng hoang vu một tảng đá sừng sững, y thốt lên: “Đó Lục Nhĩ Mi Hầu ?”
“Không .” Viên Trì Dự chỉ về hướng đông bắc: “Ở bên kìa. Sao thế, ngươi hứng thú với tượng đá Lục Nhĩ Mi Hầu ?”
Thi Tranh : “Đêm qua cứ suy nghĩ mãi, Kỳ Lân thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t Lục Nhĩ Mi Hầu, khiến ngươi thương, quả thực lợi hại. Đặc biệt là năng lực thôn phệ linh khí của khác, thật sự đáng sợ. Cho nên định mang tượng đá Lục Nhĩ Mi Hầu về nghiên cứu thử xem, vạn nhất tìm cách phục hồi như cũ thì sẽ sợ Kỳ Lân nữa.”
Kỳ Lân là tổ của tẩu thú, Thi Tranh y là Đỡ Yêu Tướng quân do Thiên Đình sắc phong, cũng là một con tẩu thú.
Hai bên quan hệ cạnh tranh, Viên Trì Dự giờ kết oán với gã, chừng ngày nào đó Kỳ Lân sẽ đ.á.n.h tới, dù hút khô y thành tượng đá thì biến đám tiểu yêu thành tượng đá cũng xong.
Viên Trì Dự khen ngợi: “Vẫn là ngươi nghĩ chu đáo. Chúng cùng qua đó .”
Gương mặt Thi Tranh rạng rỡ nụ , tâm tình xán lạn như ánh mặt trời đang tỏa xuống đại lục , y cùng Viên Trì Dự tìm thấy tượng đá Lục Nhĩ Mi Hầu.
Nhìn từ cao xuống, pho tượng trông như một con khỉ đá nhỏ màu trắng, đến khi đáp xuống mặt mới thấy tượng Mi hầu cao chừng một trưởng thành.
“ là một con đại Mi hầu nha.” nghĩ , hồ nhân tạo trong vương cung của y chỗ trống, đặt ở đó làm vật trang trí cũng .
Chỉ là biểu cảm của tượng đá Lục Nhĩ Mi Hầu thật sự cho lắm, kinh hãi, hoảng loạn, thể tin nổi... đủ loại cảm xúc đều ngưng đọng mặt khoảnh khắc cái c.h.ế.t ập đến.
Sau khi thành tượng đá thì bảo tồn nguyên vẹn.
Thi Tranh lấy một chiếc hộp gấm dùng để thu nạp từ trong tay áo, úp lên tượng đá thu nó trong, với Viên Trì Dự: “Chúng thôi.”
Hai trở Vọng Hà thành, Thi Tranh đặt tượng đá Lục Nhĩ Mi Hầu bên bờ hồ.
Hành động thu hút ít tới vây xem.
Lão Hổ Tinh bình phẩm: “Con khỉ tạc tinh xảo thật, chỉ là biểu cảm , trông cứ như kẻ cuối cùng ăn cơm mà phát hiện hết sạch cơm thừa , sợ đến ngây .” Nói xong còn bắt chước một cái, khiến những khác ha hả.
Thi Tranh dám thật lai lịch vì sợ bọn họ hoảng loạn: “Không thấy sinh động ?”
Bạch Lộ Tinh ngang qua, liếc pho tượng đại Mi hầu , khỏi lắc đầu, Đại vương thẩm mỹ của đám Sài Cẩu Tinh đồng hóa mất , xem mua cái thứ gì về kìa, bảo mua chứ?
Mọi đều khen tay nghề của sư phụ điêu khắc tinh vi, tạc như thật .
Đợi xem náo nhiệt xong, ai về việc nấy.
Thi Tranh và Viên Trì Dự bắt đầu kiểm tra tượng đá, nhưng dù thế nào thì đây cũng chỉ là một pho tượng đá mà thôi.
Viên Trì Dự : “Hay là đập nát xem yêu đan thế nào, chừng rót linh khí yêu đan thì tượng đá thể phục hồi.”
“Cũng khả năng đó. Chỉ là bổ tượng đá tương đương với việc phanh thây, chẳng sẽ c.h.ế.t triệt để hơn .” Thi Tranh tượng đá: “Đương nhiên, là hiện giờ c.h.ế.t hẳn.”
Viên Trì Dự ngưng tụ linh khí nơi đầu ngón tay, rót trán tượng đá, kết quả linh khí chỉ lượn quanh tượng đá một vòng dần dần tan biến, rõ ràng là hấp thụ .
Thi Tranh lắc đầu: “Chẳng lẽ thật sự c.h.ế.t , cách nào khôi phục ?”
“Cam lộ trong Tịnh Bình của Quan Âm chừng thể.” Viên Trì Dự , nhưng chắc chắn sẽ vì Lục Nhĩ Mi Hầu mà tìm Quan Âm.
Thi Tranh thở dài: “Tuy tại Lục Nhĩ Mi Hầu cướp Kim Thiền Tử, nhưng cúc cung tận tụy như , Phật môn cũng nên nhận sự tồn tại của chứ, gì cũng phái Quan Âm tới thử cứu một phen. Kết quả để chỏng chơ giữa cánh đồng hoang, nếu chúng nhặt về, chừng yêu quái nào đó nhặt xây hố xí .”
Hai nghiên cứu thêm một hồi, cuối cùng Thi Tranh gõ nhẹ tượng đá phát tiếng kêu thanh thúy, lắc đầu : “Hôm nay tới đây thôi, mai tính tiếp.” Rồi y bỏ .
Đừng mà... đừng ...
Một chút ý thức còn sót của Lục Nhĩ Mi Hầu phát tiếng gào thét lời, nhưng vì yêu đan thạch hóa nên giữ linh khí.
Lượng linh khí vờn quanh tượng đá nhanh chóng tan biến thiên địa.
Ý thức của dần trở nên yếu ớt, chìm giấc ngủ sâu.
Thi Tranh nghiên cứu Lục Nhĩ Mi Hầu tiến triển gì nên tạm thời gác , cứ để bên bờ hồ, ít nhất còn hơn là yêu quái khác nhặt đập nát làm bàn đá ghế đá.
Thấm thoát mấy ngày trôi qua, Thi Tranh phán đoán đoàn từ thôn của cha Kim Thiền T.ử sắp tới Vọng Hà thành, bởi y sớm chuẩn .
Cũng may gần đây thời tiết tệ, y cần đích bảo vệ, chỉ cần ở trong thành chờ bọn họ tới cửa là .
Một ngày nọ, Thi Tranh xử lý xong sự vụ trong thành thì tuần tra La Sát tới báo: “Thành chủ, ngoài thành nhiều nhân loại kéo tới, là đến nương nhờ.”
Nếu là , đám La Sát nhất định sẽ vui mừng hớn hở, ở nhà rửa nồi nhóm lửa, chuẩn gia vị chờ ăn đại tiệc.
Giờ thì chẳng ai dám ý nghĩ đó nữa.
Cuối cùng cũng tới . Thi Tranh với thúc thúc và Viên Trì Dự: “Chúng cùng tiếp đón một chút.”
Là đợt di dân nhân loại đầu tiên của Vọng Hà thành, Thi Tranh thể hiện thái độ coi trọng, khiến bọn họ cảm thấy ấm áp như ở nhà, đợi tiếng lành đồn xa sẽ thu hút thêm nhiều Nhân tộc và những Yêu tộc thích tranh đấu tới nương nhờ.
Thôn trưởng thôn Tín Nghĩa thấp thỏm lo âu cổng thành, phía là ánh mắt đầy mong đợi của các thôn dân.
Thời gian chờ đợi là dày vò nhất.
Cũng may, tin tức từ trong thành nhanh chóng truyền tới.
Hai tên La Sát da đen mở cổng thành: “Tướng quân tới ”
Thôn trưởng thấy hán t.ử mặt tròn từng tiếp đãi , cùng hai trẻ tuổi khác .
Ba vị , một cách khiếm nhã thì đều là “nhân mô nhân dạng”, ít nhất thấy đáng sợ.
Thôn trưởng dẫn đầu bày tỏ ý định: “Thôn dân chúng tìm một nơi nương tựa, tướng quân là chính thần do Ngọc Đế sắc phong, thôn chúng tư cách thành sống những ngày tháng yên . Tôi dám cam đoan, chúng đều là những thành thật bổn phận, tuyệt đối làm điều gì vi phạm pháp lệnh.”
Thi Tranh : “Ta Thừa tướng , thời gian tới tìm con, y khuyên nhủ một phen hy vọng đối phương di cư tới đây, chắc hẳn chính là các vị . Hoan nghênh hoan nghênh, Vọng Hà thành chúng tuân thủ lý niệm ‘Nhân tộc và Yêu tộc chung sống hòa bình’, hy vọng các vị sống ở đây vui vẻ. À, quên tự giới thiệu, chính là Đỡ Yêu Tướng quân, cũng là thành chủ nơi .”
Y giới thiệu Cửu Linh Nguyên Thánh và Viên Trì Dự một chút.
Thôn trưởng : “Ai da, dám phiền tướng quân đích thành đón tiếp, thật là tổn thọ cho chúng quá.”
Thi Tranh thầm nghĩ, đương nhiên là vì các là đợt di dân đầu tiên , di dân đông lên chắc chắn y thể đợt nào cũng đích trông nom .
“Mau thành . Ta sẽ sắp xếp nhân viên tiếp đãi các vị.” Thi Tranh : “Có việc gì các vị cứ với thúc thúc , hoặc là với ……”
Y gọi Bạch Lộ Tinh tới giới thiệu với thôn trưởng: “Đây là Bạch Lộ, Hộ bộ Thượng thư, việc đăng ký hộ tịch cứ tìm là .”
Dặn dò xong, y để các thôn dân thành.
Suốt dọc đường màn trời chiếu đất, các thôn dân ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng trong sự mệt mỏi đó cũng ánh lên niềm vui sướng hướng tới cuộc sống mới.
Nhìn những bức tường thành cao lớn xây bằng đá, ít thầm nghĩ, tường thành cao thế ít nhất thể ngăn mãnh thú và tiểu yêu quái bên ngoài, đêm xuống chắc hẳn sẽ an hơn nhiều.
Nhà trống ở Vọng Hà thành còn nhiều, ai đến , chứa hơn một ngàn hộ nhân loại vẫn còn dư dả.
Bất quá tâm lý đề phòng của nhân loại vẫn khá mạnh, bọn họ tụ tập sống ở phía tây nam thành, hiện tại vẫn dám sống xen kẽ với đám La Sát.
Thi Tranh quan trọng chuyện đó, chỉ cần gây sự, yên tâm sinh sống là .
Tuy nhiên, y vẫn lưu tâm đến tình hình của cha Kim Thiền Tử.
Hiện tại xem bọn họ cũng giống như các thôn dân khác, phân nhà đá thì vui vẻ, hăng hái sửa sang nhà cửa và ngừng tích trữ củi lửa qua mùa đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dong-nhan-tay-du-ky-ta-o-tay-du-lam-ma-vuong/chuong-79-thu-nhan-di-dan-dat-ten-cho-duong-tang.html.]
Đến nỗi Kim Thiền T.ử và Hoàng Mi đồng tử, hai đứa trẻ sơ sinh đầy trăm ngày tuổi, ngoài ăn sữa thì chỉ ngủ hoặc nháo.
Mọi sự xô bồ náo nhiệt bên ngoài đều chẳng liên quan gì đến chúng.
Nghĩ đến việc Kim Thiền T.ử và Hoàng Mi đều là cư dân mới của Vọng Hà thành.
Thi Tranh tràn đầy mong đợi những chuyện sẽ xảy trong tương lai.
Phật môn và Thiên Đình liệu cứ thế mà mặc kệ ?
Nếu , bọn họ sẽ nghĩ thủ đoạn gì đây?
—
Kim Mao Hống nấp lùm cây trong hoa viên vương cung Chu T.ử Quốc rình rập, lâu một mỹ nhân tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành dẫn theo đám cung nữ dạo tới.
Kim Mao Hống mà tim đập loạn nhịp, nữ t.ử chính là Kim Thánh Cung nương nương, sủng hậu của quốc vương.
Mấy ngày , tới Kỳ Lân Sơn ở Chu T.ử Quốc tìm lão tổ, tình cờ thấy Kim Thánh Cung nương nương cùng quốc vương ngoài, từ “nhất kiến chung tình” chắc chắn là dành cho .
Đợi đến khi Kim Thánh Cung nương nương dạo xong về, Kim Mao Hống mới lưu luyến rời khỏi hoa viên, bay về Kỳ Lân Sơn.
Nói cũng , từ một tháng , lão tổ đột nhiên đầy m.á.u thương trở về, liền rời khỏi Kỳ Lân Sơn nửa bước, luôn dưỡng thương.
Hắn luôn túc trực hầu hạ bên cạnh, mãi đến mấy ngày nay lão tổ thấy khỏe hơn một chút, mới thời gian rảnh ngoài rình coi mỹ nhân.
thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi, về bên cạnh lão tổ làm việc.
Hắn sơn động, thấy lão tổ đang giường đá đả tọa, quanh bao phủ bởi một tầng bạch quang chói mắt, tiếng bước chân của , lão tổ thu hồi linh khí, mở mắt : “Bảo ngươi tìm con chuột trắng tìm thấy ? Mà cứ chạy ngoài chơi suốt thế.”
“Đã manh mối , ả hiện giờ tự xưng là Địa Dũng phu nhân, đang nhờ vả quan hệ cũ ở Phật môn, bảo Sáu Ngà Voi Trắng dùng danh hiệu Địa Dũng phu nhân tìm giúp đấy. Nói là mấy ngày nữa sẽ hồi âm.”
Kỳ Lân nhếch môi : “Ta ngươi đang mơ tưởng Kim Thánh Cung nương nương của Chu T.ử Quốc, nếu ngươi mang con chuột trắng đó về cho , sẽ dạy ngươi cách chiếm trái tim mỹ nhân.”
“Thật ?”
“Ta cần gì lừa ngươi.” Kỳ Lân xong nhắm mắt đả tọa.
Kim Mao Hống tràn đầy mong đợi, ghi tạc trong lòng. Ngày hôm , Sáu Ngà Voi Trắng ở Sư Đà Quốc phái tới báo cho : “Con chuột đó đang ở động Không Đáy tại núi Hãm Không, động đúng như tên, rắc rối phức tạp, sâu thấy đáy, ngươi cẩn thận một chút, đừng vì tham chút sắc d.ụ.c mà mất mạng đáng .”
Hóa Sáu Ngà Voi Trắng tưởng vì sắc mới tìm con chuột tinh đó.
Kim Mao Hống định giải thích rằng hiện giờ trong lòng , vị trí của chuột tinh trong lòng tụt xuống một bậc.
Việc nên chậm trễ, dùng tốc độ nhanh nhất lao tới động Không Đáy ở núi Hãm Không, nhảy ùm một cái trong.
Sau đó liền lạc đường.
Thật tối, thật ám, thật khúc khuỷu.
Đừng là bắt yêu tinh, lúc mà yêu tinh bắt thì chỉ nước khoanh tay chịu trói.
Cũng may mũi thính, đ.á.n.h theo mùi vị để , vất vả lắm mới tìm đường cũ .
Thấy ánh sáng đỉnh đầu, thấy mặt trời lâu gặp, khỏi rơi nước mắt vì xúc động.
Cái động Không Đáy hiểm nguy trùng trùng, làm mới bắt chuột tinh đây?
Bỗng nhiên, đầu óc lóe lên một tia sáng: “Ta đúng là quá thông minh mà.”
Hắn tháo T.ử Kim Linh của xuống, hướng về phía cửa động lắc lắc, một luồng hỏa diễm liền thiêu trong động.
Hắn ha ha , lắc lắc thêm cái nữa, khói mù từ trong lục lạc tuôn , tất cả đều chui trong huyệt động.
Khói mù cuồn cuộn ngừng rót hầm ngầm, đợi một hồi lâu, liền bên trong truyền đến từng trận tiếng ho khan.
Chẳng lẽ lão tổ thực sớm bảo bối thể phát huy tác dụng nên mới bảo tới bắt chuột trắng tinh?
Mấy con tiểu yêu chạy cũng chẳng buồn quan tâm, mặc kệ cho chúng chạy thoát.
Cuối cùng, một ảnh mảnh mai xinh xắn ho chui , nước mắt nước mũi giàn giụa, còn sức chống cự.
Hắn một tay ấn nữ t.ử xuống đất, : “Muội , lâu gặp.”
Chuột tinh thấy bộ dạng của Kim Mao Hống, bi thống che mặt: “Biết ngay đám lừa trọc các đều nhớ thương mà, ngay cả tọa kỵ của lừa trọc cũng buông tha , sinh xinh thế đúng là của .”
“……” Kim Mao Hống chớp chớp mắt: “Ta trong lòng , còn nữa, là lão tổ nhà gặp ngươi.”
“Lão tổ nhà ngươi là ai?”
“…… Ta cũng nữa.” Kim Mao Hống gãi gãi gáy.
Bạch Mao Chuột trong lòng hận thầm, ngu xuẩn, đại ngu xuẩn! Mình xinh như hoa, trong đám yêu tinh xuất từ Linh Sơn thì tư sắc hàng thứ nhất, rơi tay cái đồ ngốc chứ, đúng là hồng nhan bạc mệnh.
Kim Mao Hống áp giải chuột tinh về Kỳ Lân Sơn, ném tới mặt Kỳ Lân: “Lão tổ, bắt .”
Chuột tinh nam t.ử , dung mạo thật trẻ trung, mái tóc bạc tùy ý xõa xuống, gương mặt đầy vẻ lạnh lùng: “Vốn dĩ chỉ cần ngươi làm một việc, nhưng chút ngoài ý xảy nên yêu cầu ngươi làm hai việc.”
Chuột tinh dõng dạc: “Ta chỉ thích hòa thượng thôi, hầu hạ ngươi thì đừng hòng.”
“Ngươi yên tâm, hứng thú với thể ngươi. Ta chỉ cần năng lực của ngươi thôi.”
“Năng lực của ?”
“Đào động. Đầu tiên, một mê cung ngầm khổng lồ.”
Bạch Mao Chuột lộ vẻ mê mang, yêu quái càng năng lực thì càng thích ở nơi ánh sáng đầy đủ, phong cảnh hữu tình, ai ở hầm ngầm âm u ẩm ướt chứ.
“Cha nuôi của là Thác Tháp Thiên Vương Lý Tịnh, nuôi là Na Tra đấy.”
“Ha ha, , hai tên phế vật.”
Đột nhiên, Bạch Mao Chuột thấy đối phương giơ tay cách múa may vài cái, nàng bỗng thấy lạnh toát, ngay là đối phương hạ linh phù.
Đối phương lẩm nhẩm chú ngữ thử nghiệm, nàng lập tức thấy tim co thắt , như ngừng đập, vội vàng xin tha: “Tiên quân, dừng tay, theo ngài hết.”
Kỳ Lân chậm rãi : “Từ hôm nay trở hãy làm việc cho .”
Bạch Mao Chuột hỏi: “Là đào động ở đây ?”
“Không .” Nam t.ử hướng về phía thạch động bên cạnh : “Các ngươi đây .”
Nghe lệnh gã, một nam một nữ bước , nam tóc hạc da mồi, nữ tuổi xuân xinh .
“Ba các ngươi cùng Sư Đà Quốc, chuột trắng, ngươi phụ trách đào động. Còn hai các ngươi, cứ theo dặn dò đó của mà làm việc.”
“Rõ.”
Bạch Mao Chuột dám phản kháng, theo hai rời .
Đợi bọn họ , Kim Mao Hống tiến gần hỏi: “Lão tổ, ngài hứa là dạy cách chiếm trái tim Kim Thánh Cung mà.”
“Chuyện đó gì khó, ngươi g.i.ế.c quách tên quốc vương , biến thành bộ dạng của , chẳng làm gì thì làm .”
“Cũng là một cách. Kim Thánh Cung nương nương thích là quốc vương, đó là .” Kim Mao Hống xong, thấy lão tổ hình như đảo mắt khinh bỉ một cái, ảo giác của .
“……” Kỳ Lân : “Ngươi đừng mơ tưởng những thứ thuộc về nữa. Đi Bắc Câu Lô Châu thu thập tin tức về một tên là Viên Trì Dự cho .”
“Ta , lợi hại lắm, đ.á.n.h cả Văn Thù và Phổ Hiền……” Thấy sắc mặt lão tổ vui, liền sửa lời: “Chắc cũng chẳng lợi hại đến thế , hù dọa thôi. Ta thu thập tin tức đây. Ngài cứ nghỉ ngơi cho .” Rồi bay khỏi Kỳ Lân Sơn.
—
Mùa đông là mùa học tập, cũng là mùa làm việc.
Thi Tranh gần đây bận rộn soạn thảo pháp luật, thực hẳn là soạn thảo mà là dựa “Đại Đường Luật”, tham khảo tình hình thực tế trong nước để sửa đổi và bổ sung.
Ngày nào y cũng thảo luận với các “đại thần” của đến tận đêm khuya, thức khuya dậy sớm.
Khi giữa đông, ngày tháng càng thêm thái bình, trận tinh phong huyết vũ tranh đoạt Kim Thiền T.ử đó rốt cuộc còn xuất hiện nữa.
Thi Tranh hề lơ là cảnh giác, dựa theo cách hành sự của Phật môn và Thiên Đình, chắc chắn bọn họ đang ấp ủ chiêu trò mới.
Gần đến cuối năm, Thi Tranh mang theo lương thực thịt thà, thăm hỏi một cư dân, ví dụ như tặng chút ấm áp cho những La Sát và Nhân tộc cao tuổi.
Còn những gia đình đông con, ví dụ như nhà Kim Thiền T.ử tới bốn đứa trẻ.
Ngày hôm đó tuyết rơi lất phất, Thi Tranh cùng thúc thúc và Viên Trì Dự tới thăm nhà Võ Đức Hữu.
Vừa tới cửa thấy hai đứa trẻ bảy tám tuổi đang nô đùa, để tâm đến những bông tuyết đang bay.
“Cha, nương, đại nhân tới ” Thấy bọn họ, hai đứa nhỏ đẩy cửa chạy gọi .
Rất nhanh, nam chủ nhân Võ Đức Hữu : “Ai thế?” Thấy là thành chủ và , khỏi ngẩn , vội vàng mời : “Ba vị tới đây, mau nhà, mau nhà.”
Thi Tranh thấy sân nhỏ dọn dẹp sạch sẽ, góc tường cư nhiên hai cái khóa đá lớn, chừng bốn năm chục cân, thứ là tạ tay dùng để luyện lực cánh tay thời cổ đại.
Chắc là Võ Đức Hữu dùng để tập võ hàng ngày.
Nghĩ đến việc Kim Thiền T.ử và Hoàng Mi lớn lên chừng cũng sẽ nhấc cái thứ , Thi Tranh bỗng thấy nghẹt thở mong đợi.
“Sắp Tết , mang cho gia đình chút đồ Tết.” Thi Tranh lấy từ hộp gấm hai bao lúa mạch, một ít thịt lợn và kẹo mà trẻ con thích.
Võ Đức Hữu cũng là thật thà, một miệng : “Sao thế .” Một tay thì vác đồ lên vai, dẫn Thi Tranh và nhà chính, mang vật tư xuống bếp.
Vợ Võ Đức Hữu đang giường đất, đung đưa hai cái nôi treo xà nhà.
Thấy khách tới, nàng vội xuống giường đất.
Thi Tranh liếc , thấy hai đứa nhỏ đang ngủ say, hỏi: “Ở đây vẫn thái bình chứ? Ta các ngươi từng mất con, đó tìm , gần đây xảy chuyện gì chứ?”
Võ Đức Hữu và vợ .
Cái ánh mắt Thi Tranh cái là chuyện: “Làm ?”
“Thành chủ, chuyện với ngài hình như hợp lắm, nhưng ngài là thần tiên, với khác thì ai tư vấn .” Võ Đức Hữu : “Gần đây, và vợ cứ mơ cùng một giấc mơ, trong mơ một vị Kim Thân La Hán bảo chúng dọn khỏi Bắc Câu Lô Châu, dọn đến nước Đại Đường ở Nam Thiệm Bộ Châu, tới đó sẽ phát tài.”
Thi Tranh tức khắc hiểu chuyện gì, chắc chắn là bút tích của Như Lai hoặc Quan Âm, âm thầm dẫn dụ vợ chồng Võ Đức Hữu rời khỏi đây để đến Đại Đường, cho Kim Thiền T.ử một cái quốc tịch Đại Đường.
Thế mà dám đào góc tường dân cư của y! Thi Tranh hỏi: “Nga? Ngươi nghĩ thế nào?”
“Tôi mắng cho một trận !” Vợ Võ Đức Hữu : “Ai là yêu quái phương nào, cứ thần thần bí bí, đêm nào cũng hiện trong mơ, thật sự phiền phức. Với hỏi các thôn dân khác thì chỉ nhà mơ thấy thôi, càng quỷ dị hơn.”
Võ Đức Hữu : “Lúc chạy khỏi Tùy Quốc, tuy lúc đó còn nhỏ nhưng cảnh chiến loạn thật sự khủng khiếp. Dù ở đây hàng ngày đ.á.n.h với yêu ma, nhưng vẫn hơn là về c.h.é.m g.i.ế.c lẫn giữa với .”
“Ngươi nghĩ tới , lẽ giờ Nam Thiệm Bộ Châu triều đổi đại, thiên hạ thái bình ?”
“Thế thì cũng , ở đây , đợi con cái lớn lên tính.” Vợ Võ Đức Hữu : “Thành chủ, ngài thấy vị Kim Thân La Hán trong mơ là yêu tà biến hóa ? Nhà bốn đứa con, chắc chắn nhắm chúng . Ở trong thành nên mới dụ dỗ chúng ngoài.”
Thi Tranh gật đầu: “Ngươi nghĩ lý.”
Không Phật môn sẽ nghĩ khi phái một vị La Hán đàng hoàng báo mộng mà coi là yêu tà.
Võ Đức Hữu : “Tôi càng nghĩ càng thấy đúng, nếu La Hán là thật, nếu đến Đại Đường sẽ phát tài, là dựa bản phát tài, dựa vị La Hán báo mộng giúp đỡ lưng? Nếu là vế , cuộc đời chẳng thao túng ? Hắn mục đích gì? Vợ chồng chẳng tài sản gì, chỉ bốn đứa con, chẳng lẽ con tu làm hòa thượng?”
“Ngươi cũng nghĩ sâu xa đấy!” Thi Tranh cũng khen ngợi Võ Đức Hữu: “Thực trong lòng ngươi đáp án , cũng cần hỏi nữa.”
Võ Đức Hữu gật đầu suy tư, đột nhiên : “ , hai đứa nhỏ vẫn tên, ngài đặt tên cho chúng .”
Thi Tranh kinh hỉ: “Thật , thể chứ?”
Dù Kim Thiền T.ử và Hoàng Mi tu thì cái tên tục gia vẫn sẽ theo bọn họ cả đời, đời tiểu sử về bọn họ cũng ghi tên tục gia .
Thi Tranh đặt cái tên chính là chuyện trọng đại, vì thế y cân nhắc một chút, sự chú ý của vợ chồng Võ Đức Hữu, Viên Trì Dự, Cửu Linh Nguyên Thánh và hai đứa trẻ, y : “Vậy gọi là Thế Kiệt và Thế Tán , hy vọng chúng sẽ thành tựu lớn lao.”
Vợ Võ Đức Hữu đung đưa nôi : “Hai đứa bình an lớn lên, gây dựng sự nghiệp, phụ cái tên mà thành chủ đặt cho nhé.”
Cửu Linh Nguyên Thánh bên cạnh hai đứa trẻ vô cùng đáng yêu, sở thích nhận cháu nuôi trỗi dậy: “Thật là những đứa trẻ đáng yêu, tiếc là con cháu ruột……”
Đám cháu nuôi y nhận đều lớn tuổi, còn con cái của chúng tuy nhỏ nhưng đều ở hình thái sư tử, vối bối hình thái nhân loại thì y từng “nhận nuôi” bao giờ.
Võ Đức Hữu ý định của Cửu Linh Nguyên Thánh, sảng khoái : “Nếu ngài chê, cứ để chúng nhận ngài làm cha nuôi.”
Hắn ấn tượng với Cửu Linh Nguyên Thánh, đầu gặp mặt vị Thừa tướng dùng thần thông đưa bọn họ về thôn, miễn cho nỗi khổ mệt nhọc.
Hơn nữa khi con cái lớn lên, một cha nuôi như cũng là chỗ dựa lớn.
Thi Tranh ngẩn , ngay đó liền , Kim Thiền T.ử nhận Cửu Linh Nguyên Thánh làm cha nuôi, dại nếu Cửu Linh Nguyên Thánh Thái Ất Thiên Tôn bắt , bọn y cứu thì Kim Thiền T.ử cũng cứu.
Cửu Linh Nguyên Thánh giật , y rõ phận của Kim Thiền Tử: “Có... thể ?”
“Có gì mà thể chứ? Chỉ sợ ngài chê thôi.” Vợ Võ Đức Hữu , bế hai đứa trẻ khỏi nôi, nàng và trượng phu mỗi bế một đứa tới mặt Cửu Linh Nguyên Thánh: “Ngài bế thử xem.”
Cửu Linh Nguyên Thánh đầu óc nóng lên, hai tay mỗi bên bế một đứa trẻ: “Vậy sẽ làm cha nuôi của chúng.”
Thi Tranh thấy cảnh quá thú vị, khoanh tay ngực, nghiêng đầu quan sát.
Đột nhiên đầu y chạm thứ gì đó, liếc mắt sang thì thấy là vai của Viên Trì Dự, và chủ nhân của cái vai đó đang y.
Thi Tranh do dự một chút, nhướng mày hỏi: “Để ý ?”
“Ngươi xem?”
Thi Tranh cố ý : “Để ý.”
Y đang định đầu thì Viên Trì Dự giữ lấy, bắt y tựa đầu vai .
Thi Tranh mím chặt môi, để khác thấy nụ của .
Kỳ lạ thật, tại tâm trạng đến thế nhỉ.