(Đồng nhân Tây Du Ký) Ta Ở Tây Du Làm Ma Vương - Chương 48: Bạc Đồng Tử Ly Gián Đạo Tâm, Đường Tam Tạng Nghi Ngờ Thân Thế
Cập nhật lúc: 2026-02-06 07:39:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Tăng chỉ nhát gan, mà còn là kiểu tai mềm, hễ Trư Bát Giới khích bác là lung lay. Sau một hồi Bạc Đồng T.ử phân tích, sợ đến mức lưng toát một tầng mồ hôi lạnh.
Rõ ràng sự nghi ngờ đ.â.m chồi nảy lộc trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn thừa nhận: “Sẽ , sẽ . Các đồ của đều là Kim Thiền Tử.”
“Trưởng lão, ngài đừng quá lời. Đám yêu quái tin rằng ăn thịt ngài thể trường sinh bất lão nên mới bắt ngài để ăn. Thế nhưng chính ngài cũng sinh bệnh, già , ăn một như thật sự thể trường sinh ?”
Khi còn là Bạc Giác, cũng tin sái cổ, nhưng hiện tại, trong quá trình khuyên bảo Đường Tăng, chính cũng cảm thấy d.a.o động.
Nói cũng , lúc tại cho rằng ăn thịt Đường Tăng thể trường sinh bất lão?
, là Kim Đồng T.ử cho , mà Kim Đồng T.ử tự xưng là khác . Nghe ai cơ chứ?
Đường Tăng khuôn mặt đối phương, lắp bắp: “Chuyện ... chuyện ...”
Suốt dọc đường , tuy mắc bệnh gì quá nặng, nhưng đau ốm vặt vãnh thì vẫn . Huống hồ sống đời hơn ba mươi năm, bản sinh bệnh già , là rõ nhất. Giống như đại đồ Tôn Ngộ Không , chỉ là một xác phàm thai.
Một như , liệu thật sự là nhị đồ Kim Thiền T.ử của Như Lai chuyển thế ?
Bạc Đồng T.ử đúng lúc dẫn dắt: “Nếu ngài , chẳng lẽ bọn họ đang lừa ngài ? Lừa ngài trải qua muôn vàn trắc trở, cuối cùng là làm áo cưới cho kẻ khác!”
Môi Đường Tăng run rẩy: “Đừng nữa, chuyện thể là giả ?”
“Thế nhưng, ngài ngài là Kim Thiền Tử, chẳng qua cũng chỉ là từ miệng yêu quái và vài câu bâng quơ của đồ . Phật Tổ và Bồ Tát từng đích mặt ngài mà! Đến lúc đó, nếu ngài chỉ là kẻ thế cho khác, Phật Tổ và các vị Bồ Tát đều thể thoái thác rằng từng với ngài điều đó. Ngài kiện đến mặt Ngọc Đế cũng chẳng chỗ nào mà lý !”
“Phật Tổ phái ba đồ hộ tống sang Tây Thiên, còn để hộ giáo Già Lam cùng ba mươi chín vị thần tiên ở trời bảo vệ .”
Bạc Đồng T.ử giả vờ kinh ngạc: “Trên trời thật sự ba mươi chín vị thần tiên chằm chằm ngài ? Chẳng là một chút tự do cũng ? Ngài chẳng khác nào đang sống trong một cái ngục giam di động, một đám cai ngục canh giữ.”
Ngươi là bảo vệ ngươi? Ta là giám thị ngươi đấy.
Đầu óc Đường Tăng rối bời, tìm manh mối: “Ngươi là t.ử Phật môn, thể hoài nghi Phật Tổ và Bồ Tát...”
Hắn cũng là t.ử Phật môn, cho nên thể hoài nghi.
Bạc Đồng T.ử thầm bĩu môi, suýt chút nữa vì quá khích mà quên mất phận thật sự. Hắn tạm thời ngậm miệng, rút khăn tay đưa cho Đường Tăng: “Ngài lau mồ hôi .”
Đường Tăng nhận, chỉ dùng ống tay áo thấm mồ hôi trán: “Ta... cảm thấy chuyện chắc chắn là ngươi hiểu lầm , chân tướng sự thật như .”
Không , gặp Bồ Tát, nhất định hỏi cho rõ ràng.
nếu thật sự là Kim Thiền Tử, mà mở miệng hỏi như , liệu Bồ Tát nghĩ rằng tâm cầu kinh của thành khẩn? Nếu Bồ Tát với Phật Tổ, liệu ấn tượng của Phật Tổ về ?
Trong Ngũ Độc tâm của nhà Phật: tham, sân, si, mạn, nghi, phạm chữ “Nghi”.
Sao lòng thể kiên định như thế chứ?!
Thế nhưng, lời hứa của Bồ Tát nhất định là thật ? Lúc Bồ Tát còn bảo lừa Tôn Ngộ Không đeo Khẩn Cô Chú cơ mà.
Bạc Đồng T.ử nhẹ nhàng hỏi: “Ngài cảm thấy hiểu lầm, là chính ngài d.a.o động ?” Hắn ghé sát Đường Tăng, cúi đầu lên: “Ngài là Kim Thiền T.ử thì đương nhiên , rằng chuyến là để thành Phật, sẽ hằng ngày tụng kinh chúc phúc cho ngài. nếu ngài Kim Thiền Tử, sợ ngài mà ngày về. Ta cần nhị đồ của Phật Tổ quy vị, chỉ cần sư phụ ngài sống...”
Đường Tăng trố mắt Tĩnh Trần, thấy trong mắt nàng tràn đầy sự quan tâm nồng nhiệt, bất giác sống mũi cay cay.
Người để ý là Kim Thiền Tử, mà là con Đường Huyền Trang .
Các đồ chẳng qua chỉ hộ tống Kim Thiền T.ử thỉnh kinh để kiếm công quả, chỉ tiểu ni cô là tính toán gì, duy nhất vướng bận cái xác phàm của .
“Ngài... ngài rơi lệ ...” Bạc Đồng T.ử đưa khăn tay lên khóe mắt Đường Tăng, “Đừng , cũng sẽ đau lòng vì ngài...”
Dọa ? Thật là chịu nổi dọa mà.
Tuy nhiên, kiểu phân tích đúng là tàn khốc, nếu hôm qua Thi Tranh , cũng chẳng nghĩ tới điểm . Tuy vẻ kỳ quặc, nhưng thể loại trừ khả năng đó, Kim Thiền T.ử thật sự đang ở đó chờ để “ mận đổi đào”.
Đường Tăng rưng rưng nước mắt, đột nhiên nắm lấy tay Bạc Đồng Tử, hai mắt đỏ hoe: “... Kẻ thỉnh kinh là ai? Đến Tây Thiên sẽ biến thành ai?”
Bạc Đồng T.ử hiện tại đang đóng vai một ni cô tự hủy một mắt, đoạn tuyệt trần duyên, lúc đương nhiên thề c.h.ế.t phản kháng. Hắn giãy giụa một chút, c.ắ.n môi đỏ : “Như tiện, mau buông ...”
Đường Tăng như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, hổ thẹn thôi, vội vàng buông Bạc Đồng T.ử , gần như là bò dậy, một tay giữ mũ, một tay nắm chặt tràng hạt, chạy trối c.h.ế.t.
Các vị thần tiên giám thị Đường Tăng trời thấy Đường Tăng đầu tiên là siêu độ cho của ni cô, đó hai trò chuyện vui vẻ. Ban đầu đến đây, họ nhíu mày, cảm thấy Đường Tăng phần lả lướt. Không ngờ đang chuyện, Đường Tăng đột nhiên như trúng gió, lúc thì mặt trắng bệch, lúc thì đỏ bừng, cuối cùng còn nắm tay ni cô chật vật chạy trốn.
Hộ giáo Già Lam ở quá xa, vốn dĩ chỉ thấy hình ảnh chứ âm thanh, nội dung đối thoại cụ thể, nhưng tình cảnh , ai cũng đại sự .
Tôn Ngộ Không bỏ , tạm thời mặc kệ cũng . tình hình của Đường Tăng mà quản thì sẽ xảy chuyện lớn. Thiên Đình và Tây Thiên phái họ giám thị kẻ thỉnh kinh chính là để ngăn chặn những tình huống như thế .
“Chuyện ... tình hình ... nhất định bẩm báo...” Mấy vị trong Tứ Trị Công Tào lập tức bay về Thiên Đình hướng Ngọc Đế bẩm báo.
Hộ giáo Già Lam cũng thể yên, đây vốn là đại nghiệp thỉnh kinh của Tây Thiên, trong nháy mắt ba vị thần tiên bay về Linh Sơn.
Đường Tăng lảo đảo khỏi am Tịch Thanh, leo lên xe ngựa, chân thấp chân cao bước dịch quán. Đẩy cửa thấy Bát Giới, chỉ Sa Tăng, khàn giọng hỏi: “Bát Giới ?”
“Đi ngoài lấy điểm tâm .” Sa Tăng thật thà đáp, thấy sắc mặt và thần thái của Đường Tăng cực kỳ tệ, liền hỏi: “Sư phụ, ngài ? Có bệnh ?”
Đường Tăng hình cường tráng của Sa Tăng, khổ: “ , các ngươi đều bệnh, chỉ sư phụ là bệnh thôi.”
Sa Tăng thầm nghĩ, lời âm dương quái khí thế nhỉ, chẳng lẽ con khỉ và Bát Giới ở đây nên bắt đầu trút giận lên đầu ? “Đồ chỉ là quan tâm thôi, trông ngài thật sự . Có gặp đám ? Sau hôm đó, chúng con bảo theo ngài, nhưng ngài cho.”
“Cũng ai tìm gây phiền phức cả.” Đường Tăng đến ghế, tháo mũ Tỳ Lư xuống, đỡ trán hít sâu liên tục, “Ngộ Tịnh ...”
“Sư phụ, con đây, ngài gì dặn dò?”
“Các ngươi vì cùng vi sư thỉnh kinh?”
Sa Tăng đáp: “Con phạm thiên điều đày xuống hạ giới, Bồ Tát điểm hóa, bảo con hộ tống ngài sang Tây Thiên thỉnh kinh, lập công chuộc tội, cầu lấy chính quả.”
“Bồ Tát điểm hóa... sai...” Quả nhiên đều là vì Bồ Tát điểm hóa, Đường Tăng thở dài: “Chỉ cần thể cầu lấy chính quả, các ngươi bảo vệ Trần Huyền Trang, Đường Huyền Trang, là Lý Huyền Trang thì cũng chẳng gì khác biệt đúng ?”
Sa Tăng thầm nghĩ, đó là đương nhiên, nhưng lời trong lòng thể thẳng : “Sư phụ, ngài chính là Kim Thiền T.ử chuyển thế, phận tôn quý, bảo vệ ngài thì còn bảo vệ ai? Ngài xuống thế gian chính là vì ngày hôm nay cầu lấy chân kinh.”
Đường Tăng định hỏi: Ngươi tự xưng ăn thịt chín kẻ thỉnh kinh, đó chính là kiếp của ? lời đến cửa miệng, nghĩ đến chín cái đầu lâu từng Sa Tăng treo cổ làm vòng cổ thưởng ngoạn, đủ can đảm, dám mở lời.
Lúc Trư Bát Giới , bưng nhiều điểm tâm, hớn hở như chẳng chuyện gì sầu muộn. dù , cũng nhận sắc mặt Đường Tăng , giống như trải qua một trận bạo bệnh. Hắn đặt điểm tâm xuống, bước tới mặt Đường Tăng: “Ngài khỏe ? Có đói bụng ? Ngài ăn chút điểm tâm , vị ngon lắm.”
Đường Tăng định hỏi Trư Bát Giới: Tại ngươi đầu t.h.a.i chuyển thế mà vẫn giữ ký ức kiếp ? Tại ?
“Ta , chỉ là khó chịu chút thôi.” Đường Tăng , “Hiện giờ Tôn Ngộ Không , chỉ còn ba thầy trò , liệu đến Linh Sơn ? Trên đường yêu quái trùng trùng, đứa nào cũng ăn thịt . Liệu khi nào yêu quái ăn thịt xong, biến thành hình dáng của cùng các ngươi thỉnh kinh, mà các ngươi cũng phân biệt ?”
Trư Bát Giới : “Bọn chúng nào dám chứ. Cho dù ngài phân biệt , chẳng lẽ Phật Tổ cũng ? Sao thể giao kinh thư cho nó .”
nếu là giả, kẻ thế mới là thật, thì Phật Tổ phân biệt kiểu gì?
Trong lòng Đường Tăng đắng chát, giọng khàn đặc: “Vi sư mệt , nghỉ ngơi một lát, các ngươi đừng làm ồn.”
Trư Bát Giới thấy trạng thái của sư phụ đúng, dường như mất niềm tin tiền đồ thỉnh kinh. Nghĩ đến cuộc đối thoại với Lý tiểu thư đó, cảm thấy đây là cơ hội ngàn năm một. Hắn ghé sát Đường Tăng: “Sư phụ, nếu ngài nữa thì thực cũng chẳng . Bảy tai tám nạn , bao nhiêu suýt chút nữa là ngài viên tịch . Đừng là đám hộ giáo Già Lam trời bảo vệ chúng , ngài xem, con gặp nguy hiểm, bọn họ hiện . Vả , cẩn thận mấy cũng sai sót, chúng gặp nhiều trắc trở như , sơ suất cũng là chuyện bình thường, vạn nhất sơ suất, ngài mất mạng thì . Hay là chúng chia hành lý, ai đường nấy. Con về Cao Lão Trang, sư phụ ngài hoặc là về Đại Đường, hoặc là ở đây chấn hưng Phật giáo, biến Xa Trì Quốc thành một trọng trấn Phật giáo giữa Đại Đường và Linh Sơn.”
Nếu là , cho dù Tôn hầu t.ử mắng, sư phụ cũng sẽ mắng một trận. Cho nên khi Trư Bát Giới lời , chuẩn tâm lý Đường Tăng quở trách.
Ai ngờ, Đường Tăng hỏi: “Vậy ngươi chia món hành lý nào?”
Trư Bát Giới mừng rỡ: “Sư phụ, ngài thật ? Lão Trư cái áo cà sa Cẩm Lan của ngài.”
Sa Tăng bên cạnh im lặng nãy giờ, lập tức ngăn cản: “Sư phụ, lời thể với nhị sư !”
Không chứ, chẳng lẽ Đường Tăng d.a.o động thật? Không thỉnh kinh nữa? Chuyện . Bình thường trong đội ngũ thỉnh kinh sức, theo hưởng sái thì , nhưng nếu đội ngũ thỉnh kinh tan rã thì tuyệt đối xong.
Là chỉ định tham gia đại nghiệp thỉnh kinh, danh ngạch hạn, thể giành một vị trí đồ , chẳng vì là của Ngọc Đế ? Bồ Tát chẳng qua là nể mặt Ngọc Đế mà thôi.
Đánh vỡ chén lưu ly mà đày xuống hạ giới? Loại chuyện lông gà vỏ tỏi đó thể là nguyên nhân thật sự. Hắn vốn là Cuốn Mành đại tướng, là tùy tùng cận của Ngọc Đế. Ngọc Đế ủng hộ việc thỉnh kinh, thể cài cắm của .
Hắn chính là nhà của Ngọc Đế. Ngọc Đế dùng khổ nhục kế, cố ý tìm cớ đày xuống hạ giới, ở sông Lưu Sa chờ thỉnh kinh để cùng Tây Thiên, đến Linh Sơn chiếm một vị trí trong Phật giáo để làm nội ứng. Có tầng quan hệ của Ngọc Đế, dù sức thì kết quả cuối cùng cũng tệ.
Cho nên luôn sống kiểu hưởng sái, nên im lặng thì im lặng. nếu Đường Tăng thỉnh kinh nữa thì tuyệt đối , vì việc thỉnh kinh, vì thành sứ mệnh của Ngọc Đế trả giá quá nhiều. Nếu thỉnh kinh thành, thể về Thiên Đình, là trở thành vật hy sinh.
Không ngờ Đường Tăng nhăn mặt thở dài: “Ngộ Tịnh , ngươi món hành lý nào? Bây giờ luôn , lỡ như ngày vi sư còn nữa, các ngươi cứ theo thỏa thuận hiện giờ mà chia.”
Sa Tăng : “Sư phụ, ngài đầy trời thần Phật bảo vệ, sẽ , đừng lời xui xẻo như .” Hắn cũng cứng rắn chất vấn: “Chẳng lẽ ngài nảy sinh ý định thoái lui, thật sự định ở Xa Trì Quốc, tiếp nữa ? Chuyện !”
Lúc mấu chốt thể mập mờ, nên hỏi thì hỏi.
“Vi sư nào dám chứ.” Đường Tăng khổ, nụ còn khó coi hơn cả .
Nếu là Kim Thiền Tử, Phật Tổ an bài cho thỉnh kinh để quy vị, dám . Nếu Kim Thiền Tử, mà Kim Thiền T.ử thật đang ở đó chờ , thì mỗi bước của kẻ thế như đều an bài sẵn. Nếu tuân theo, giữ cũng vô dụng, lẽ chẳng bao lâu nữa họ sẽ an bài cho c.h.ế.t , để Kim Thiền T.ử tiến hành chuyển thế thứ mười một, tìm một kẻ xui xẻo khác làm thế thỉnh kinh.
Hắn làm cũng thấy bất do kỷ. để sống thêm ngày nào ngày nấy, thể trì hoãn, cố gắng kéo dài thời gian đến Linh Sơn. Nếu thật sự là Kim Thiền T.ử chuyển thế, cũng chẳng thiếu gì vài mươi năm ở nhân gian . Nếu , thứ nhất là sống thêm vài năm, thứ hai là thể chậm rãi quan sát, xem tìm cách phá cục .
Sa Tăng bỗng nhiên trở nên tích cực: “Sư phụ, là để con mời đại sư về nhé.”
Trư Bát Giới lập tức kêu lên: “Ngươi cũng thấy hôm con khỉ bỏ nó nổi trận lôi đình thế nào đấy. Giờ ngươi mà , nó đ.á.n.h gãy mấy khúc xương thì nó nguôi giận .”
Sa Tăng thì bình tĩnh , đổi ý: “Vậy để qua một thời gian nữa hãy mời, chỉ cần còn thỉnh kinh thì thể thiếu đại sư .”
Đường Tăng uể oải : “Có thì gì khác biệt ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dong-nhan-tay-du-ky-ta-o-tay-du-lam-ma-vuong/chuong-48-bac-dong-tu-ly-gian-dao-tam-duong-tam-tang-nghi-ngo-than-the.html.]
Có con khỉ đó , thì liên quan gì đến việc Đường Tăng rốt cuộc là ai chứ? Thậm chí nếu con khỉ đó ở đây, nó sẽ tích cực thỉnh kinh, thật nhanh, ngược càng làm thể trì hoãn thời gian đến Linh Sơn.
“ đấy, cứ chia hành lý .” Trư Bát Giới , “Sư phụ, ngài đấy nhé, Sa sư cũng thấy , nếu tan rã, áo cà sa Cẩm Lan thuộc về con. Theo con thấy, thỉnh kinh chịu khổ cực như để làm gì. Chẳng thà tìm một tri tâm, thương , sống những ngày tháng vài năm hơn .”
Con khỉ còn ở đây, xem ngươi bản lĩnh thế nào, cái gì cũng dám . Sa Tăng lạnh lùng Trư Bát Giới. Điều khiến lo lắng hơn là đây nhị sư năng như , sư phụ kiểu gì cũng quở trách, thái độ khác thường, mặc kệ cho bậy. Không phía Như Lai tình hình , nghĩ cách phá cục thôi.
—
Thi Tranh xong báo cáo của Bạc Đồng Tử, thể cảm nhận Đường Tăng đúng là dọa sợ , còn sợ đến mức nào thì chỉ bản .
“Bước tiếp theo làm thế nào?” Bạc Đồng T.ử hỏi, “Hôm qua còn nắm tay đấy, thấy cứ tiếp tục khích bác vài ngày nữa, dù phá giới thì cũng hận thể ở Xa Trì Quốc mười năm tám năm.”
“Chỉ sợ Đường Tăng trì hoãn mà đám thần tiên trời cho.” Thi Tranh , “Đường Tăng bọn họ ở đây hơn hai tháng, cực kỳ khác thường, sớm gây sự chú ý . Hôm qua Đường Tăng nắm tay các ngươi, đều Lục Đinh Lục Giáp, hộ giáo Già Lam thấy hết, giờ chắc đang về bẩm báo với chủ t.ử của .”
Không gì bất ngờ, Như Lai và Ngọc Đế sẽ sớm thầy trò Đường Tăng đang gặp nguy cơ ở Xa Trì Quốc. Tôn Ngộ Không bỏ , Đường Tăng động phàm tâm. thật lòng, chuyện trách y . Y chỉ nhỏ nhẹ bảo Bạc Đồng T.ử biến thành nữ ni cô quyến rũ Đường Tăng một chút, kết quả là hòa thượng kiềm chế . Bản Thi Tranh y còn hề động thủ, Ngọc Đế bệ hạ ngài xem, y quá đáng ? Không quá đáng chút nào.
Huống chi, cho dù Ngọc Đế lý lẽ, trách tội y, y cũng hậu chiêu. Bởi vì y đại khái thể dự đoán Thiên Đình và Tây Thiên sẽ dùng thủ đoạn gì để phá cục.
Bạc Đồng T.ử hừ một tiếng: “Cứ về bẩm báo , về về mất bao lâu .”
“Đó là Thiên Đình, còn Linh Sơn thì ở trời, chênh lệch thời gian.” Thi Tranh với Bạc Đồng Tử: “Gần đây ngươi cẩn thận một chút, dự cảm lành.”
Bạc Đồng T.ử hừ mũi: “Xì, yêu quái , ăn thịt Đường Tăng cũng chẳng cần nguyên dương của , vẻ ngoài trông chỉ là một con bình thường, bọn họ làm gì ?”
“Bản bọn họ sẽ làm gì ngươi, nhưng chắc chắn sẽ tìm viện binh.”
Bạc Đồng T.ử rùng : “... Chuyện ...”
Không ngờ lúc , Kim Đồng T.ử nãy giờ vẫn im lặng lắng bỗng lên tiếng: “Từ hôm nay trở , để ngươi tiếp xúc với Đường Tăng. Dù quan hệ với cũng chẳng còn gì để tiến triển thêm nữa, những gì cần đều hết .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Đột ngột đổi , nhất định sẽ phát hiện .” Bạc Đồng T.ử lo lắng.
Kim Đồng T.ử khẽ : “Các ngươi tiếp xúc thế nào, hằng ngày ngươi về đều kể chi tiết, đều hết, sẽ sai sót . Tu vi của cao hơn ngươi, từ hôm nay để thế ngươi sẽ thỏa hơn.”
Bạc Đồng T.ử suy nghĩ một chút: “Được , ai bảo lúc ngươi đối xử tệ với .”
Thế là ngày hôm , Kim Đồng T.ử biến thành hình dáng Tĩnh Trần chờ đợi Đường Tăng đến. Không ngờ tin truyền đến rằng Đường triều trưởng lão bệnh, thể đến giảng kinh. Hắn chỉ thể chờ, đợi ròng rã năm ngày, bệnh của Đường Tăng mới khỏi, đến am Tịch Thanh giảng bài.
Dưới mắt Đường Tăng thâm quầng, xem mấy ngày nay dù là thể tinh thần đều giày vò, giọng cũng uể oải. Chờ tan học, Kim Đồng T.ử bước tới, giả vờ lo lắng: “Nếu ngài khỏe thì cứ tiếp tục nghỉ ngơi , chúng nhiều thời gian, thể đợi ngài bình phục.”
Sao bệnh c.h.ế.t ngươi luôn cho rảnh nợ!
Đường Tăng thấy Tĩnh Trần gì bất thường, nghĩ thầm chuyện hôm đó nàng quả nhiên để tâm, lòng nhẹ nhõm hẳn : “Chúng thể dạo một chút ?” Hiện giờ, đời chỉ tiểu ni cô từng thổ lộ tâm tình với là hiểu nhất.
Hai sóng vai con đường lát đá xanh trong viện, những khóm hoa rực rỡ, muôn màu muôn vẻ trồng dọc theo hai bức tường.
Kim Đồng T.ử quan tâm hỏi: “Ngài còn định tiếp tục Tây Thiên ?” Hắn thật sự quan tâm đến kế hoạch thỉnh kinh, cái dối.
“Haiz... Ta dám chứ...”
“Nếu như...” Kim Đồng T.ử ánh mắt đưa tình như sư , luôn cúi đầu, “Nếu như những suy đoán của chúng là thật thì ?”
trong mắt Đường Tăng, thấy Tĩnh Trần vì sợ hãi mà lộ vẻ lo lắng, nên mới luôn cúi đầu, vì thở dài: “Ta làm gì quyền lựa chọn?” chuyển lời: “ thể chọn nghỉ ngơi ở mỗi nơi đường lâu hơn một chút.”
Nói xong, hy vọng Tĩnh Trần ngẩng đầu lên để thấy ánh mắt nàng. Kim Đồng T.ử cảm nhận ánh mắt của Đường Tăng, ngẩng đầu , liền lấy khăn tay lau mắt, giả vờ sụt sùi: “... Ngài sẵn lòng ở thêm vài ngày, thật sự vui...”
Đừng chứ, vai Tĩnh Trần diễn khó thật, cả cứ thấy tự nhiên.
lúc , bỗng nhiên mặt đất nổi lên một luồng gió, luồng gió càng thổi càng mạnh, làm vạt áo hai tung bay phần phật. Đường Tăng vội vàng che chắn mặt Tĩnh Trần, nhắm mắt : “Chúng mau trong nhà .”
Không thấy Tĩnh Trần đáp , gian nan đầu , phát hiện phía còn bóng dáng Tĩnh Trần nữa. Hắn kinh hãi, nheo mắt tìm kiếm tung tích nàng khắp nơi, đột nhiên thấy tiếng Tĩnh Trần gọi: “Trưởng lão, ở đây!”
Thì Tĩnh Trần chạy một căn phòng bên cạnh, đang vẫy tay bảo tránh gió. Đường Tăng vội vàng chạy theo , cũng lạ, bước thì luồng gió phía cũng biến mất. Còn Tĩnh Trần thì mặt , chỉnh cổ áo gió thổi lệch, để lộ một đoạn cổ trắng ngần, đôi mắt lúng liếng : “Trưởng lão...”
—
Kim Đồng T.ử gió yêu ma cuốn lên trung, khi rõ phận đối thủ, vẫn giả vờ làm phàm, hét lên: “A a a a a ”. Sau đó kêu mệt quá, dứt khoát giả vờ dọa ngất, đầu ngoẹo sang một bên, nhúc nhích nữa.
Không qua bao lâu, ném mạnh xuống đất. Nếu đây là một phàm, dù c.h.ế.t thì cũng gãy vài khúc xương, đời chống gậy thì cũng liệt giường. Đợi một lúc, mới chậm rãi bò dậy, quanh bốn phía, thấy đây là một vùng ngoại ô hoang vắng, qua là nơi sài lang hổ báo lui tới. Nếu thật sự là một ni cô bình thường, ngã gãy tay chân vứt ở đây, chắc chắn là để làm mồi cho dã thú.
“Đủ tàn nhẫn đấy.” Kim Đồng T.ử hừ một tiếng, khôi phục hình dáng ban đầu, bay trở về Xa Trì Quốc.
Hắn đến am Tịch Thanh , thấy thứ vẫn bình thường, dấu vết tìm . Nghĩa là kẻ hoặc yêu quái bắt giờ tám phần là đang biến thành hình dáng Tĩnh Trần ở trong am.
Hắn đẩy mạnh cửa phòng Thi Tranh: “ như y , một luồng gió yêu ma cuốn , ném tận ngoại ô. Ta mà là phàm thì giờ tiêu đời .”
Thi Tranh đang ăn vịt , với : “Ngươi làm một miếng ?”
Kim Đồng T.ử làm gì còn tâm trạng mà ăn, lắc đầu nguầy nguậy. Lúc , Bạc Đồng T.ử từ phòng bên cạnh bước , thấy hết cuộc đối thoại, : “Cứ tưởng nguy hiểm thế nào, kết quả chỉ thôi ?”
“Ngươi còn thế nào nữa? Ta ngã ngươi đấy.”
“Chuyện nhỏ xíu mà.”
Thi Tranh ngắt lời hai bọn họ: “Nghĩa là lúc Đường Tăng thể đang ở cùng một con yêu tinh thật. Tây Thiên quả nhiên dùng chiêu , thả yêu quái từ , biến thành hình dáng Tĩnh Trần để khống chế Đường Tăng. Sau đó thể thuận lý thành chương tìm Tôn Ngộ Không về, hơn nữa nếu quốc vương Đường Tăng yêu quái nước hành hạ sắp mất mạng, để phủi sạch trách nhiệm, ông sẽ thả họ Tây Thiên.”
Nước yêu quái, chẳng lẽ nên mở lòng bao dung mà thả Đường Tăng ? Hơn nữa mỗi Đường Tăng gặp nguy hiểm đều thể khiến đoàn thỉnh kinh đoàn kết hơn.
Kim Đồng T.ử giận dữ: “Dám ném , đúng là chán sống . Cái thứ yêu tinh gì , gặp nó xem .”
Thi Tranh cực kỳ tích cực: “ , mối thù ném thể báo.”
Bạc Đồng T.ử thì : “Dám g.i.ế.c ‘Tĩnh Trần’ như , con yêu tinh khốn kiếp !”
Thi Tranh dẫn đầu , khóe miệng nhếch lên. Ngọc Đế ngài xem , đối với Đường Tăng thật sự làm thật mà, yêu tinh thật bắt , chúng còn cứu đây .
Đây là một trong những hậu chiêu của y. Y sớm đoán Tây Thiên thấy Đường Tăng kẹt ở Xa Trì Quốc, để phá cục, họ sẽ thả yêu quái . Đến lúc đó, y chủ động cứu Đường Tăng, phía Ngọc Đế cũng cái để ăn .
Ba Thi Tranh thẳng tiến am Tịch Thanh, thấy xe ngựa của Đường Tăng vẫn còn ở cửa, nghĩa là vẫn còn trong am. Đứng ngay cửa am Tịch Thanh, y dùng phép thấu thị quan sát từng gian điện và thiền phòng, quả nhiên thấy Đường Tăng và Tĩnh Trần giả đang ở trong một gian sương phòng hẻo lánh. Chỉ thấy Tĩnh Trần giả từng bước ép sát Đường Tăng, còn Đường Tăng thì ngừng lùi .
Thi Tranh mang theo Vàng Bạc Đồng T.ử lập tức xông đến cửa phòng đó, liền bên trong Đường Tăng : “Tĩnh Trần, thể , chúng thể làm chuyện như .”
“Có gì mà thể? Ngài thích ? Ta cũng thích trưởng lão, chúng lưỡng tình tương duyệt mà.”
“Không, vấn đề đó, mà là...”
“Vậy là ngài thích ?”
Nghe , Bạc Đồng T.ử nổi giận, trong lòng hận thầm: Tĩnh Trần căn bản tính cách như , con yêu tinh ngươi diễn cái thớ gì thế? Đạp đổ hình tượng ni cô Tĩnh Trần mà dày công xây dựng .
Hắn đá văng cửa: “Yêu tinh, còn mau hiện nguyên hình?!”
Thi Tranh cũng bước , với Đường Tăng đang ngây : “Sư phụ quan sát thấy am Tịch Thanh một luồng yêu khí, còn nổi lên gió yêu ma. Hắn đuổi theo thì phát hiện ni cô Tĩnh Trần con yêu tinh ném c.h.ế.t. Nghĩ rằng yêu quái vẫn còn trong am Tịch Thanh, nên đặc lệnh cho chúng tới bắt nó! Yêu nghiệt, còn mau hiện hình!”
Đường Tăng bàng hoàng, cảm giác như ném c.h.ế.t chính là , lúc chỉ thấy mật vỡ , rơi lệ: “Hóa là ... Ta cứ thấy kỳ quái... Tĩnh Trần c.h.ế.t ?”
“Hừ! Ngươi đúng là lục căn tịnh!” Tĩnh Trần giả – con yêu tinh thật sự mắng nhiếc Đường Tăng.
Kim Đồng T.ử thèm nhảm với nó, mối thù ném báo, vung kiếm đ.â.m tới. Con yêu tinh lách né tránh, thể nhưng áo tăng đ.â.m thủng, để lộ một mảng lớn da thịt. Yêu tinh thấy cổ áo tay áo vướng víu, dứt khoát x.é to.ạc vứt , để lộ hơn nửa .
Đường Tăng vội nhắm mắt : “Tội , tội .”
Yêu tinh đắc ý vẻ mặt hổ của Đường Tăng, ba mặt, thấy ba vị vẫn bình tĩnh như thường, hề né tránh vẻ ngoài của nó, liền mắng: “Phi, lũ đạo sĩ thối giả bộ làm tịch!”
Kim Đồng T.ử đ.â.m tới một kiếm, liền thấy con yêu tinh rút một cái chày bằng bạch ngọc cầm trong tay, đỡ lấy đòn tấn công. Không chỉ , theo lực nhấn của con yêu tinh, thanh kiếm của dấu hiệu chịu nổi áp lực sắp gãy. Hắn vốn bóng ma tâm lý từ Thi Tranh đ.á.n.h nát Thất Tinh Kiếm, liền lách nhảy sang một bên.
Thi Tranh thấy thế, quyết định kết thúc trận đấu, rút Phá Hồng Roi quất về phía con yêu tinh. Yêu tinh sợ, giơ chày lên đỡ. Một chuyện khiến Thi Tranh kinh ngạc xảy , roi của y cư nhiên quất gãy cái chày bạch ngọc đó. Rõ ràng là ngọc làm, trông vẻ dễ vỡ, mà gãy. Tuy nhiên, con yêu quái vẫn lực va chạm đẩy lùi vài bước, lưng đập tường.
Thi Tranh kinh ngạc hỏi: “Ngươi dùng binh khí gì ?”
Vàng Bạc Đồng T.ử cũng sửng sốt, Thất Tinh Kiếm của Lão Quân còn đ.á.n.h nát , cái chày bạch ngọc rách nát đ.á.n.h gãy, thiên lý ở ?
Yêu tinh lạnh: “Cái của là bảo bối từ thuở khai thiên lập địa, hạng như các ngươi làm hàng!”
Thi Tranh thầm nghĩ, chẳng lẽ roi của vô tác dụng với binh khí tự nhiên hình thành từ thuở khai thiên lập địa ? Lại còn con nữ yêu tinh bảo bối bậc , trong Tây Du Ký đúng là hiếm thấy, gì bất ngờ, nàng hẳn là...
Đột nhiên, yêu tinh thừa lúc Thi Tranh và đồng bọn đang ngẩn , tóm lấy Đường Tăng, phá mái nhà bay vút ngoài. Ba đuổi theo nhưng vội vã, cứ thong thả bám đuôi, thảo luận về phận con yêu tinh đó.
Kim Đồng T.ử nhíu mày: “Cái chày đó, là bảo bối khai thiên lập địa, chỉ nghĩ đến một con súc sinh thứ thôi.”
Bạc Đồng T.ử cũng đoán : “Nó ở Quảng Hàn Cung giã thuốc, chạy xuống đây làm gì?”
Thi Tranh cũng từ vũ khí mà đoán : “Là Thỏ Ngọc .” Vũ khí chính là chày giã thuốc. nàng chẳng nên xuất hiện khi đoàn thỉnh kinh sắp đến Linh Sơn ? Ném công chúa thật ngoại ô, tự giả mạo công chúa Thiên Trúc ném tú cầu, chọn Đường Tăng làm phò mã. Sao chạy đến Xa Trì Quốc giả làm Tĩnh Trần gây rối thế ? Chẳng lẽ vì nàng đang ở Thiên Trúc, gần nguồn tin Linh Sơn nên tin Đường Tăng ở Xa Trì Quốc, vì chạy đến sớm? Chắc chắn là . Gần nguồn tin thì thể chiếm tiên cơ.
Lúc , Thi Tranh thấy Thỏ Ngọc đang cắp Đường Tăng đột nhiên móc một thứ như viên t.h.u.ố.c đút cho Đường Tăng ăn, đó hét lớn với bọn Thi Tranh: “Ta cho uống độc dược, trong vòng ba ngày nếu giao nguyên dương, sẽ độc phát vong. Nếu các ngươi còn dám đuổi theo, sẽ cho uống thêm một viên độc d.ư.ợ.c c.h.ế.t ngay lập tức!”
Thi Tranh ngẩn , sang Vàng Bạc Đồng Tử. Đặc biệt là Vàng Bạc Đồng Tử, nếu đang bay thì chắc chắn nhảy dựng lên vì vui sướng, đúng là “ mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi đạt chẳng tốn công”. Còn chuyện như ?! Mau lấy nguyên dương của Đường Tăng , hoặc là để độc phát vong cũng .
Bọn họ đều dừng , đuổi theo nữa, Thỏ Ngọc bắt cóc Đường Tăng mất. Lúc , Thi Tranh thoáng thấy bóng dáng Lục Đinh Lục Giáp, Nhật Trị Công Tào, Ngũ Phương Yết Đế, Hộ giáo Già Lam ẩn hiện một đám mây. Trong đó Lục Đinh Lục Giáp và Tứ Trị Công Tào là của Thiên Đình, là tai mắt của Ngọc Đế giám sát đoàn thỉnh kinh.
Thi Tranh lập tức lớn tiếng giả vờ đau khổ: “Ái chà, Đường trưởng lão yêu tinh bắt ! Chúng nhất định cứu ngài về!”
Ngọc Đế, ngài xem, trung thành bao, những làm khó Đường Tăng, mà khi thật sự yêu tinh bắt, còn tích cực nghĩ cách cứu viện đây .