(Đồng nhân Tây Du Ký) Ta Ở Tây Du Làm Ma Vương - Chương 46: Viên Trì Dự Tái Xuất Giải Khẩn Cô, Tôn Đại Thánh Thoát Nạn Tìm Tự Do

Cập nhật lúc: 2026-02-06 07:39:31
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thi Tranh thầm nghĩ, xem Bồ Đề Tổ Sư lừa lấy chú giải vòng kim cô, sai Viên Trì Dự đến giải cứu Tôn Ngộ Không. Tuy kế hoạch dùng Phá Hồng Roi để phá hủy vòng kim cô của y thất bại, nhưng Viên Trì Dự thành công, mục đích đều đạt , y vui vẻ : “Tốt quá , Tôn Ngộ Không tự do!”

Viên Trì Dự thành nhiệm vụ hàng đầu, chút thời gian rảnh, liền tiến đến mặt Thi Tranh, chằm chằm mắt y: “Sao ngươi ở đây? Ngươi còn định về thiên đình ?”

Thi Tranh thở dài: “Nói thật với ngươi, Thái Thượng Lão Quân phái xuống để gây khó dễ cho đoàn thỉnh kinh của Đường Tăng và các đồ , đến đây cũng nửa năm . Hiện giờ tiến trình gây khó dễ một nửa, chắc cũng sắp xong . Còn ngươi thì , mà để tìm mãi thấy.”

Nghe thấy Thi Tranh tìm , khóe miệng Viên Trì Dự khẽ hiện ý : “Ta phụng mệnh sư phụ, dừng chân ở một nơi, cũng là để gây khó dễ cho thỉnh kinh.”

Thi Tranh hiểu : “Bồ Đề Tổ Sư bảo ngươi giải cứu Tôn Ngộ Không, bảo ngươi gây khó dễ cho đoàn thỉnh kinh?”

nghĩ thì cũng mâu thuẫn, gây khó dễ là gây khó dễ cho t.ử Như Lai là Kim Thiền Tử, còn cứu là cứu đồ cũ của là Tôn Ngộ Không. Con khỉ còn Khẩn Cô Chú nữa thì đúng là nhẹ nhõm cả thể xác lẫn tâm hồn. Y ngay phận của Bồ Đề lão tổ đơn giản mà, giờ thể xác nhận lão là một đại lão của Đạo môn .

“Ta thể hỏi ngươi đang chờ gây khó dễ cho bọn họ ở ?”

Viên Trì Dự lắc đầu: “Không thể , nhưng đến lúc đó nhất định sẽ cho ngươi .”

“Ngươi chắc chắn là lý do, hỏi nữa.”

Viên Trì Dự ngữ khí thản nhiên hỏi: “Làm thần tiên thoải mái ?”

Thi Tranh một tia oán trách trong giọng của , nhướng mày: “... Ta ở đó mới ba ngày phái xuống . Tốt còn kịp cảm nhận nữa.”

“Nếu thoải mái thì đừng về nữa.” Viên Trì Dự đề nghị, vẻ mặt nghiêm túc.

Thi Tranh : “Ta gan mà về. Lúc đó với Lão Quân, nếu thành nhiệm vụ gây khó dễ cho thỉnh kinh thì thể để ngươi cũng lên trời làm thần tiên , lão từ chối. Cho nên ngươi cũng cơ hội đấy.”

Viên Trì Dự biểu cảm lạnh nhạt: “Làm thần tiên thì đoạn tuyệt thất tình lục dục.”

Ta thấy cái tên tiểu t.ử ngươi cũng chẳng thất tình lục d.ụ.c gì mấy, chẳng hợp , Thi Tranh nửa đùa nửa thật : “Ta , ba năm nay ngươi ý trung nhân chứ gì?”

Nói xong, y thấy Viên Trì Dự khẽ một cái, nụ đó mang theo vài phần châm chọc. Có gì đáng chứ? Y phát hiện ba năm trôi qua, gia hỏa càng lúc càng khó đoán.

Viên Trì Dự đột nhiên hỏi: “Ba năm nay thường xuyên nhớ đến ngươi, còn ngươi thì , nghĩ đến ?”

Thi Tranh nhăn mặt: “Dưới đất ba năm, trời mới ba ngày thôi mà.”

“Vậy còn nửa năm ngươi ở nhân gian thì ?”

Thi Tranh lảng tránh: “Ba năm nay ngươi kết giao thêm bạn mới nào ?”

“Ngươi trả lời câu hỏi của .”

Y thật sự phục luôn, Thi Tranh tức giận : “Ngươi thời gian thì về Tam Tinh Động mà xem chữ để cho ngươi cửa đá ! Thật là, thầy trò các ngươi chạy mất tăm, đến đó bao nhiêu , ngoài rêu xanh chẳng thấy cái gì cả.”

Viên Trì Dự dường như lúc mới hài lòng, trả lời: “Không kết giao bạn mới, chỉ ngươi thôi.”

Quả nhiên là bạn mới, Thi Tranh thở dài: “Ngươi cũng nên thử kết giao thêm vài bạn .”

“Ta kết giao bạn mới, ngươi sẽ vui chứ?”

“Chỉ cần bạn .” Thi Tranh liếc Tôn Ngộ Không đang đất: “Hắn tính cũng là sư của ngươi đấy, chờ tỉnh , hai nhận , là thử làm bạn xem .”

“Hắn là kết bái của ngươi, chúng cũng cùng một sư môn, đúng là sâu xa. hiện tại lúc nhận .” Viên Trì Dự : “Lúc tỉnh , ngươi cứ là ngươi tháo vòng kim cô . Sư phụ lẽ vẫn luôn tìm cơ hội thích hợp để tháo vòng cho Tôn Ngộ Không mà làm lộ phận của , cuối cùng cũng chờ cơ hội mà ngươi ban cho hôm nay.”

Thi Tranh nhíu mày: “Thầy trò các ngươi rốt cuộc đang ấp ủ đại chiêu gì ?”

“Sư phụ làm gì cũng rõ, chỉ phụng mệnh hành sự thôi.” Viên Trì Dự : “Lúc xuất sư, sư phụ hứa sẽ giúp làm ba việc. Việc thứ nhất là lập kết giới phong tỏa Tam Tinh Động, việc thứ hai là tháo vòng kim cô của Tôn Ngộ Không, còn một việc là gây khó dễ cho thỉnh kinh. Hiện giờ hai việc đầu thành.”

Thi Tranh suy ngẫm một chút: “Vậy ngươi còn ở cùng Bồ Đề Tổ Sư ?”

Viên Trì Dự lắc đầu: “Không, hôm nay là lão ngàn dặm truyền âm cho .” Hắn tiến gần một bước, mặt Thi Tranh, ôm chặt lấy y: “Ta .”

Thi Tranh hiểu : “Ngươi chứ, thấy gặp thế , kiểu gì cũng làm bữa tiệc rượu ăn một bữa chứ.”

“Không , sợ ở bên cạnh ngươi, sẽ khống chế bản ...” Viên Trì Dự thấp giọng .

“Không khống chế cái gì?” Thi Tranh hỏi xong, rõ ràng cảm thấy Viên Trì Dự đang do dự, y cũng mạc danh thấy căng thẳng, tim đập thình thịch.

Một lúc lâu , Viên Trì Dự mới buông y : “Ta sợ... sẽ nhịn mà can thiệp nhiệm vụ ngươi đang làm, gây thêm phiền phức đáng cho ngươi, huống hồ bản cũng còn việc làm...”

Thi Tranh thấy cũng lý: “Ừm, cứ lo làm nhiệm vụ sư phụ giao cho . Chờ đoàn thỉnh kinh qua cửa Xa Trì Quốc , ngươi nhớ đến tìm , thể giúp ngươi bày mưu tính kế đấy.”

“Ta sẽ luôn chú ý đến động tĩnh ở Xa Trì Quốc, thời cơ đến sẽ tới tìm ngươi.”

Thi Tranh lúc thấy ngón tay Tôn Ngộ Không đất dường như khẽ động đậy: “Hắn sắp tỉnh ...”

Chưa đợi y xong, Viên Trì Dự để một câu: “Đừng chuyện của và sư phụ.” Rồi biến mất tăm.

Thi Tranh nhất thời khó mà thích ứng với tốc độ di chuyển nhanh như của , thấp giọng chậc lưỡi: “Làm cái gì , mây về gió.”

Y đỡ Tôn Ngộ Không dậy, để tựa , gọi: “Ngộ Không! Ngộ Không!” Thấy tỉnh, gọi: “Đại Thánh, Đại Thánh.”

Có phản ứng , mí mắt khẽ run. Thi Tranh thừa thắng xông lên: “Vòng kim cô của ngươi tháo .”

Vừa dứt lời, nháy mắt thấy Tôn Ngộ Không mở choàng mắt, bật dậy thẳng , sờ soạng sọ não . Tôn Ngộ Không sờ thấy cái vòng kim cô hằng ngày mang ác mộng cho nữa, trong lòng đại hỷ, xuống đất thấy vòng kim cô đó, mừng rỡ khôn xiết, kìm mà cất tiếng vang.

Cười xong, biến gậy Như Ý, múa một hồi bay vút lên đập dãy núi bên cạnh, chỉ một tiếng “ầm” vang dội, chim thú kinh hãi, thiên địa biến sắc.

“Ha ha ha ha, yêm Tề Thiên Đại Thánh trở về !”

Thi Tranh cũng mừng cho : “Thế là tự do nhé.”

Không Khẩn Cô Chú kiềm chế, dù Thi Tranh thả cho bọn họ về phía Tây thì nội bộ đoàn thỉnh kinh cũng sẽ trở nên vi diệu. Đến lúc đó Tôn Ngộ Không phục Đường Tăng quản, Đường Tăng niệm Khẩn Cô Chú, Tôn Ngộ Không cứ giả vờ đau, diễn xong màn kịch thì thích làm gì thì làm, chẳng sẽ làm Đường Tăng tức đến phát bệnh .

Tôn Ngộ Không đáp xuống mặt Thi Tranh: “Biết ngay yêm lão Tôn lầm cái mà, đa tạ ngươi! Ân tình yêm lão Tôn ghi nhớ kỹ, nhất định sẽ báo đáp! Yêm lão Tôn nợ ngươi một nguyện vọng nữa! Tổng cộng là hai cái! Chỉ cần ngươi mở miệng, lý nào đáp ứng.”

Thi Tranh ngẩn , y tuy cũng giúp Tôn Ngộ Không nhưng thất bại. Người thực sự tác dụng là Bồ Đề lão tổ lấy chú giải vòng. nếu Viên Trì Dự bảo tiết lộ chuyện của Bồ Đề Tổ Sư và , Thi Tranh cũng chỉ đành theo, vạn nhất phá hỏng kế hoạch của đại lão Bồ Đề thì y gánh nổi.

“Đây là việc nên làm, , thấy ngươi chịu khổ cũng đành lòng. Vòng kim cô của ngươi tháo , lòng cũng nhẹ nhõm. Có điều, cần báo đáp hai , một là đủ .”

“Yêm lão Tôn bảo hai là hai .” Tôn Ngộ Không lồng vòng kim cô đầu ngón tay xoay xoay nghịch ngợm: “Thứ giữ !”

“Huynh , nếu ngươi tin thì là đưa nó cho . Tránh để ngươi mang theo bên , ngày nào đó Quan Âm Bồ Tát phát hiện tròng lên đầu ngươi nữa.”

Nhắc đến chuyện , Tôn Ngộ Không : “Lúc thu phục Hồng Hài Nhi, Bồ Tát tự Như Lai đưa cho bà ba cái vòng, lượt là ‘Kim, Khẩn, Cấm’, bảo bà hỗ trợ thỉnh kinh. Kết quả vòng Khẩn thì đeo, vòng Cấm thì đưa cho Gấu Đen Tinh, Quan Âm Bồ Tát lôi về làm đại thần giữ núi. Còn một cái vòng Kim, bà ngay mặt đưa cho Hồng Hài Nhi.”

Thi Tranh hừ lạnh một tiếng: “Nếu là Như Lai đưa cho thỉnh kinh thì đáng lẽ ba đồ các ngươi mỗi một cái, Bát Giới và Sa Tăng mới là chủ nhân của vòng Cấm và vòng Kim. Bồ Tát thật quá, tự tham ô mất hai cái, đều đưa cho nhà dùng.”

Không Như Lai nghĩ thế nào về hành vi bớt xén của Quan Âm Bồ Tát nhỉ? Bảo là vật tư thỉnh kinh, kết quả tay trực tiếp thi hành tự ý giữ hai phần ba.

Tôn Ngộ Không cũng nổi giận: “Lúc đó thấy đúng ! tiện phát hỏa!”

Thi Tranh : “Nếu thì cái vòng Khẩn càng nên để chỗ . Ta cũng học chút kỹ thuật luyện đan, xem thể luyện hóa nó , để thế gian còn vòng Khẩn nữa. Như Lai chỉ đưa cho Quan Âm ba cái vòng, hai cái chủ, cái luyện hóa thì dù siết ngươi nữa cũng chẳng còn vòng mà siết. Huống hồ, tin với bản lĩnh của , tuyệt đối sẽ để Đường Tăng và Bồ Tát phát hiện vòng Khẩn của ngươi mất.”

Tôn Ngộ Không suy nghĩ một chút: “Để đúng là nguy hiểm, với sư phụ, Bát Giới, Sa sư ăn ở đều cùng , ngày nào đó cẩn thận rơi thì hỏng bét.” Hắn đưa vòng Khẩn cho Thi Tranh: “Ngươi cầm luyện hóa là nhất.” Còn quên dặn dò: “ ngàn vạn đừng đội lên đầu đấy.”

“Không đời nào, chỉ ném nó lò thôi.” Thi Tranh nhận lấy vòng Khẩn cất . Cái vòng là sản phẩm phát minh của Như Lai, mang về Đâu Suất Cung cho Lão Quân nghiên cứu một chút, cũng coi như y đ.á.n.h cắp kỹ thuật của đối phương.

Tôn Ngộ Không chỉ đầu : “Biến!” Lập tức thấy một cái vòng Khẩn xuất hiện đầu : “Thế . Mặc kệ sư phụ niệm Khẩn Cô Chú thế nào, yêm lão Tôn cũng sợ, chỉ cần mồm kêu đau để diễn kịch với là xong.”

“Ngươi còn vòng Khẩn kiềm chế nữa, vẫn theo Đường Tăng thỉnh kinh ?”

Tôn Ngộ Không : “Đã bái làm sư phụ, cũng hứa bồi thỉnh kinh thì thể nuốt lời. Chỉ cần còn chịu , yêm lão Tôn vẫn sẽ hộ tống!”

Thi Tranh thầm thở dài trong lòng, đúng là một con khỉ , mà Đường Tăng trân trọng. cũng thể hiểu cho Tôn Ngộ Không, thỉnh kinh dù cũng là một sự nghiệp, đến Tây Thiên kiểu gì cũng chính quả.

“Ta lời thẳng, dù thấy ngươi hộ tống Đường Tăng về phía Tây, dọc đường chịu thương chịu khó, thật uổng phí một lanh lợi như ngươi.”

Tôn Ngộ Không nhớ tới cuộc tranh cãi của thầy trò bọn họ, nổi giận: “Chịu thương chịu khó thì sợ, chỉ sợ động phàm tâm, chính tiếp nữa thôi.”

“Không tiếp nữa ?” Thi Tranh giả vờ kinh ngạc.

“Không nữa, về một chuyến.” Tôn Ngộ Không : “Đại ân lời nào cảm tạ hết , ân tình yêm lão Tôn ghi nhớ kỹ.”

Thi Tranh : “Giờ ngươi về thì chỉ sợ sư phụ ngươi vẫn còn đang cơn giận. Nếu là , sẽ bỏ mặc bọn họ vài ngày, để bọn họ ngươi quan trọng thế nào.”

Tôn Ngộ Không nhớ tới gặp Bạch Cốt Tinh, sư phụ làm giận bỏ , đó gặp Khuê Mộc Lang, Trư Bát Giới và Sa Tăng đ.á.n.h , về mời . Hắn thấy lời Sư Đà Vương cũng vài phần đạo lý, quyết định để Đường Tăng “phơi nắng” một ngày, ngày mai chắc chắn sẽ hết giận.

Hắn liền : “Yêm lão Tôn cũng chẳng nơi nào để .”

“Đến chỗ , phòng ốc rộng rãi lắm.” Thi Tranh nhiệt tình mời mọc, đưa Tôn Ngộ Không về chỗ ở của .

Vì Tôn Ngộ Không ăn đồ ăn mặn nên y bảo tiểu đạo đồng chuẩn chút hoa quả cho . Thi Tranh xuất phát từ sự tôn trọng tín ngưỡng của đối phương nên cũng ăn chay theo, vì hợp khẩu vị nên chỉ ăn qua loa một chút. Hai trò chuyện về những năm tháng qua, hỏi thăm tung tích của mấy khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dong-nhan-tay-du-ky-ta-o-tay-du-lam-ma-vuong/chuong-46-vien-tri-du-tai-xuat-giai-khan-co-ton-dai-thanh-thoat-nan-tim-tu-do.html.]

Thi Tranh : “Ta vẫn luôn giữ liên lạc với đại ca, sống khá , vợ con, ngày ngày giao thiệp tiệc tùng, vui vẻ bao.”

Tôn Ngộ Không gặm mấy miếng quả: “Hắn nuôi đứa con giỏi thật, tự xưng là Thánh Anh Đại Vương, thế mà ăn thịt sư phụ . Được cái tướng mạo trắng trẻo mập mạp, trông cũng phúc hậu, nên Quan Âm thu nhận làm Thiện Tài Đồng T.ử .”

Thi Tranh hỏi: “Đại ca trách ngươi chứ?”

“Ta tìm cho con trai một nơi như , cảm ơn mới đúng chứ.” Tôn Ngộ Không : “Ta cũng gặp qua Ngu Nhung Vương, cây long não dựng cái tổ, giả thần giả quỷ. Hắn giả vờ quen yêm, còn châm chọc yêm lão Tôn là con khỉ đá già nhiều năm!”

“Ha ha ha, mồm mép cũng độc thật, ngươi mắng vài câu ?”

“Hừ, mới định mở miệng thì nhấc cái tổ chim bay lên trung chạy mất !”

“Ha ha, ngươi nên mắng xong là chạy ngay.” Thi Tranh thấy thời gian còn sớm, : “Ta qua bên lò đan xem thế nào, sợ tiểu đồng trực đêm lười biếng thêm củi. Ngươi cứ ngủ ở phòng , ngủ ở cái sập nhỏ bên lò đan là .”

“Vậy lão Tôn khách sáo nữa.”

“Hai khách sáo cái gì.” Thi Tranh : “Ngươi ở bao lâu cũng .”

Tôn Ngộ Không : “Yêm lão Tôn là hòa thượng, thể ở lâu trong đạo quán . Ngày mai cũng về xem sư phụ thế nào.”

Thi Tranh : “Ta hiểu mà, sợ động phàm tâm chứ gì, ngươi cứ thong thả.”

Trò chuyện xong với Tôn Ngộ Không, Thi Tranh khỏi sân, lập tức phố tìm một khách điếm ngủ một đêm, chờ đến ngày hôm thì thấy Tôn Ngộ Không mất .

“Chắc là về gặp Đường Tăng . , niệm Khẩn Cô Chú sẽ thấy đau nữa.”

Đường Tăng ngày hôm qua đại đồ trách mắng ngay mặt đám ni cô, mất hết mặt mũi. Vốn dĩ hôm nay định , nhưng Trư Bát Giới ở bên cạnh : “Sư phụ, nếu thì chẳng là chứng thực lời Đại sư , đến lúc về bảo chột .”

Đường Tăng vốn là kẻ nhẹ , thấy cực kỳ lý: “Vi sư đúng là nên tiếp tục giảng kinh, mặc kệ lời tiếng của khác. Người xuất gia hành sự đoan chính, sợ.”

Trư Bát Giới : “Sư phụ, mang con theo với.”

Hóa mục đích là đây, Đường Tăng liếc Trư Bát Giới một cái, ngươi đúng là chứng nào tật nấy, suýt chút nữa thiến mà vẫn chừa . Nghĩ đến việc hôm qua Trư Bát Giới xuất hiện làm đám ni cô sợ đến mức hoa dung thất sắc, liền : “Tướng mạo ngươi xí thô kệch, đừng làm khác sợ hãi, cứ ở dịch quán .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đường Tăng một rời dịch quán, xe đến chùa Tịch Thanh. Đến cửa giảng đường, thấy đám ni cô đều đang ở cửa, duy chỉ thiếu Tĩnh Trần. Hình ảnh nàng con khỉ làm cho lóc hôm qua vẫn còn hiện rõ mồn một.

“Sao các vị trong?”

Một ni cô lớn tuổi : “Trưởng lão, ngài xem Tĩnh Trần , hôm qua đồ của ngài lời quá tổn thương, Tĩnh Trần nhất thời nghĩ quẩn tìm sợi dây thừng treo cổ .”

Trong lòng Đường Tăng hoảng hốt, thế mà tìm đến cái c.h.ế.t? Cái đồ đầu khỉ đáng c.h.ế.t, tạo khẩu nghiệp hại c.h.ế.t một mạng , A Di Đà Phật, điện Sâm La thêm một oan hồn kiện cáo con khỉ . Ngoài việc bực bội con khỉ , còn thấy đau buồn sâu sắc. Tuy nhiên, tự nhủ xuất gia từ bi hỉ xả, chỉ là xót thương cho một sinh mạng bình thường mà thôi.

“Đã là t.ử Phật môn, thể tự sát?”

Nữ ni : “Cũng may chúng phát hiện kịp thời nên cứu . Nàng đang nghỉ ngơi trong phòng, nhưng trạng thái vẻ , trưởng lão ngài hãy khuyên nhủ nàng .”

Hóa c.h.ế.t, thiện tai thiện tai, Đường Tăng thở phào nhẹ nhõm: “Bần tăng tin rằng nàng sẽ tự vượt qua .”

“Sao mà vượt qua nổi? Ngài đấy thôi, thế Tĩnh Trần t.h.ả.m thương lắm. Năm đó mẫu nàng m.a.n.g t.h.a.i nàng thì cường đạo bắt lên núi, mẫu nàng cứu về nhưng vì lời tiếng cay nghiệt, bà thất tiết. Sau khi sinh nàng , mẫu nàng nhảy sông tự sát. Cha nàng cũng ghét nàng, suốt ngày nhốt nàng ở hậu viện, bỏ đói bỏ rét. Năm ngoái chùa Tịch Thanh thu nhận ni cô, ông liền ép nàng quy y xuất gia...”

Lúc lão ni cô gì Đường Tăng cũng lọt tai nữa. Bởi vì từ khi chuyện mẫu Tĩnh Trần cường đạo bắt nhảy sông tự sát, đầu óc bắt đầu rối loạn. Mẹ đẻ của là Ân Ôn Kiều cũng thủy tặc chiếm đoạt, khi sự thật phơi bày, bà cũng chịu nổi miệng đời mà tự sát.

“A Di Đà Phật, A Di Đà Phật.” Đường Tăng nhắm mắt vê chuỗi hạt, khi mở mắt , với lão ni cô: “Để xem nàng.”

Lão ni cô dẫn đến một gian thiền phòng, để Đường Tăng tự . Đường Tăng thấy Tĩnh Trần mặt còn giọt m.á.u giường, nàng vốn trắng trẻo nên vết hằn tím cổ trông cực kỳ rõ rệt. Thấy Đường Tăng đến, Bạc Đồng T.ử với đôi môi nhợt nhạt nở một nụ vui mừng, đôi mắt rưng rưng dậy, kích động : “Sao ngài tới đây?”

Vẻ mặt lúc tuyệt đối là kiểu thôi thấy thương xót, luyện tập gương từ sáng sớm .

Đường Tăng giường, giọng điệu tiếc nuối: “Chúng xuất gia, duyên kiếp nhập Phật môn tu hành, ngươi trân trọng mà tự sát? Đại đồ của vốn tính mồm miệng kiêng nể, ngươi tướng mạo lời , cho nên dù gì ngươi cũng đừng để tâm.”

Bạc Đồng T.ử ngước mắt Đường Tăng, nước mắt lã chã rơi: “Lần đầu gặp ngài, nghĩ, tuy từng thấy Phật, nhưng , Phật của chắc hẳn dáng vẻ như ngài.”

Những giọt nước mắt trong suốt lăn dài má, cộng thêm câu đầy ẩn ý mập mờ khiến Đường Tăng nhất thời luống cuống, vội vàng : “Ngươi , đây.”

Bạc Đồng T.ử vội vàng nhào xuống giường, níu lấy tay áo Đường Tăng, lóc: “Cầu ngài đừng , thế gian ngài là đầu tiên quan tâm như , mất sớm, cha ghét , ép cạo tóc làm ni, cả đời thanh đăng cổ Phật.”

Đường Tăng hoảng hốt, giật tay áo , miệng vội : “Hầu hạ Phật Tổ thể gọi là khổ?”

Vừa cúi đầu thấy Tĩnh Trần như hoa lê gặp mưa, dám nữa, nhắm nghiền mắt .

“Thân phận nữ nhi khổ? Mẫu bất do kỷ cường đạo chiếm đoạt, đó là của bà ? Tại cha thể sống , còn bà tự sát để chứng minh sự trong sạch?”

Tâm trí Đường Tăng rối bời, rõ ràng Tĩnh Trần đang về mẫu nàng, nhưng mắt hiện lên hình ảnh cuối cùng của mẫu Ân Ôn Kiều, với mái tóc rối và nụ yếu ớt. Sau khi báo thù g.i.ế.c cha, trở chùa tu hành, cứ ngỡ chuyện bình yên, tin mẫu tự sát. Chẳng sống , tại tự sát? Hắn là một tăng lữ, kinh Phật thuộc làu làu, độ nổi chính mẫu . Giờ đây, thể khuyên giải Tĩnh Trần ? Bàn tay vê chuỗi hạt của đang run rẩy.

Bạc Đồng T.ử nức nở: “Lời đồ ngài thực sai, đúng là động phàm tâm, vì hổ thẹn quá mức nên mới tự sát. Ta nên giống như mẫu , để giữ danh tiết mà sạch sẽ rời khỏi thế gian .”

Đường Tăng đau lòng khôn xiết, hóa Tĩnh Trần thực sự tâm tư đó với , đáng lẽ răn dạy nàng để nàng tỉnh ngộ. hiểu lời đến cửa miệng thành: “Ngươi , đừng làm chuyện dại dột!”

Bạc Đồng T.ử kích động: “Ta ngay là mà, trưởng lão, ngài cũng đối với ...” Hắn dậy, định ôm lấy cánh tay Đường Tăng.

Đường Tăng thấy vội vung tay : “Ta... ý đó, chỉ cảm thấy ngươi kiếp nương nhờ cửa Phật là phúc phận, trân trọng cơ hội, dốc lòng tu hành.”

Bạc Đồng T.ử ngã quỵ xuống đất. Đường Tăng theo bản năng định đỡ lấy, nhưng tay đưa vội rụt về, trầm giọng : “Chúng đều là xuất gia, thể như , ngươi đừng dây dưa nữa.”

Hắn thấy Tĩnh Trần nhu nhược đáng thương bò dậy, mặt đầy nước mắt: “... sai , động phàm tâm, lãng phí cơ hội tu hành, trong mắt ngài đang chịu nỗi khổ ‘cầu ’ hành hạ, thật đáng thương hại.”

Đường Tăng tâm loạn như ma, tới lui, thể bỏ ngay, nhưng sợ khi , Tĩnh Trần tìm cách tự kết liễu.

“Ngươi đừng những lời ngu ngốc đó nữa. Ta nhất định về phía Tây thỉnh kinh, dù thỉnh kinh thì cũng nhất định làm hòa thượng, phụng thờ Phật Tổ.”

Bạc Đồng T.ử cảm thấy đến lúc dùng đến đoạn văn bản mà Thi Tranh sẵn, câu thể làm lung lay Đường Tăng nhất. Hắn nghẹn ngào một tiếng, nức nở : “Trưởng lão, ngài đối với từng một khoảnh khắc nào rung động chần chừ ? Trong đầu ngài từng nghĩ đến ‘Thế gian an đắc song pháp, bất phụ Như Lai bất phụ khanh’ (Thế gian cách vẹn cả đôi đường, phụ Như Lai chẳng phụ nàng) ?”

Đường Tăng như sét đ.á.n.h ngang tai, lùi một bước, thở dốc mấy , khuôn mặt đỏ bừng, lắp bắp : “Ngươi... ngươi thể những lời đại nghịch bất đạo như ?”

Bạc Đồng T.ử cũng Thi Tranh làm mà nghĩ câu “Bất phụ Như Lai bất phụ khanh” , đúng là quá lợi hại, xem kìa, Đường Tăng sốc đến mức nào.

Bạc Đồng T.ử dùng ánh mắt đờ đẫn Đường Tăng, nước mắt lã chã rơi, bỗng nhiên t.h.ả.m thiết: “Ta hiểu , từ nay về sẽ bao giờ động phàm tâm nữa. Xin trưởng lão hãy quên vĩnh viễn cuộc đối thoại giữa chúng . Ngày mai vẫn sẽ đến ngài giảng kinh như bình thường.”

Trong lòng Đường Tăng khó chịu, năng lộn xộn: “Ngươi nghĩ thông suốt . Ta... đây, ... giảng kinh cho những khác. Ngươi hãy tự chăm sóc cho .” Hắn bước nhanh về phía , vấp ngưỡng cửa một cái mới ngoài.

Trư Bát Giới phát hiện sư phụ từ chùa Tịch Thanh về xong chẳng làm gì cả, lập tức đả tọa nhập định. Hắn sang một bên, thầm nghĩ, sư phụ làm , cả tháng nay chẳng thấy đả tọa tích cực thế bao giờ, hôm nay chăm chỉ đột xuất. Làm gì mà tích cực làm hòa thượng thế , đúng là cái đồ mười kiếp nguyên dương tiết.

Lúc , thấy cửa động tĩnh, ngẩng đầu lên thì thấy con khỉ đẩy cửa . Trên tay còn cầm theo cơm chay: “Sư phụ, ngài chắc vẫn ăn cơm nhỉ? Yêm lão Tôn lấy cho ngài một bát đây.”

Thời gian đúng lúc Đường Tăng từ am Tịch Thanh về, chắc chắn là kịp ăn cơm. Trư Bát Giới : “Hầu ca, sư phụ vẫn hết giận , dạo phố tiếp .” Nói đoạn, vẫn đưa tay nhận lấy bát cơm chay.

Đường Tăng đang đả tọa mở mắt , mặt lạnh tanh lời nào, rõ ràng là chào đón Tôn Ngộ Không. Hôm qua dạy dỗ con khỉ đủ thì kết bái của phá ngang, con khỉ căn bản hối cải, thể coi như chuyện gì mà về .

Đường Tăng lạnh lùng : “Cái đồ đầu khỉ , ngươi chẳng , còn làm gì?”

Tôn Ngộ Không như dội gáo nước lạnh, đầy lòng mong đợi, chấp nhặt chuyện hôm qua mà về, kết quả sư phụ thái độ thế . Tôn Ngộ Không : “Sư phụ thấy ? Nếu thấy thì .”

Đường Tăng ngăn cản. Sa Ngộ Tịnh đuổi theo một bước: “Đại sư , chuyện gì thì từ từ , đòi nữa ?” Sư phụ và Nhị sư đều ngăn cản, chỉ đóng vai thôi, Đại sư thật thì lúc gặp yêu quái xông lên .

Tôn Ngộ Không lạnh: “Hôm nay là để cho sư phụ một cơ hội, sư phụ trân trọng thì thôi .”

“Cho cơ hội? Cái đồ đầu khỉ , làm sai chuyện mà hề ý hối !” Đường Tăng đột nhiên dậy mắng: “Hôm qua ngươi buông lời ác độc làm ni cô tìm đến cái c.h.ế.t, may mà khác phát hiện sớm mới gây đại họa. Trước chỉ ngươi dùng cái gậy sắt đ.á.n.h c.h.ế.t , ngờ ngươi cũng thể dùng lời ác độc để bức t.ử !”

Tôn Ngộ Không : “Là do yêm lão Tôn trúng tim đen nên nàng hổ thẹn còn mặt mũi nào gặp ai thôi, xuất gia mà lục căn tịnh.”

Đường Tăng đột nhiên cảm thấy câu như đang nhắm , mặt nóng bừng lên, trong lòng bùng lên ngọn lửa giận: “Vì ngươi mà suýt chút nữa mất một mạng , mà ngươi hề hối hận. Cái đồ khỉ quậy phá ngang bướng khó dạy bảo, ngươi Tây Thiên thì thỉnh kinh gì? Lạm sát kẻ vô tội, khẩu tạo ác nghiệp, suốt ngày làm liên lụy đến ! Ngươi mau , đồ như ngươi!”

Tôn Ngộ Không : “Liên lụy đến ngài? Chỉ sợ yêm lão Tôn, ngài chẳng đến Tây Thiên .”

“Ta ngay cả một đứa đồ kém cỏi như ngươi còn độ hóa nổi thì thỉnh kinh văn làm gì nữa! Ta thấy ngươi là để nếm mùi Khẩn Cô Chú thì !”

Tôn Ngộ Không lạnh: “Sư phụ, ngài niệm Khẩn Cô Chú ?”

“Ngươi đừng gọi là sư phụ, sư phụ ngươi!” Đường Tăng bắt đầu niệm chú, thành nốt việc hôm qua còn dang dở.

Tôn Ngộ Không đầu còn vòng kim cô nên chẳng thấy đau đớn gì, chỉ phối hợp với Đường Tăng niệm chú mà ôm đầu giả vờ đau đớn ngã lăn đất. Trên đầu đau nhưng lòng thì lạnh lẽo. Hắn một lòng một hộ tống Tây Thiên thỉnh kinh, từng nửa lời oán thán. Vậy mà sư phụ đối xử với như thế? Thật là vong ơn bội nghĩa. Hôm nay chỉ xóa bỏ hiềm khích cũ, còn vòng kim cô nữa sẽ nhẹ nhàng thỉnh kinh, ngờ sư phụ lạnh lùng tàn nhẫn đến thế, vẫn nỡ niệm Khẩn Cô Chú một nữa để hành hạ .

Nhìn Tôn Ngộ Không lăn lộn đất, Đường Tăng vẫn lặp lặp Khẩn Cô Chú mấy , hề ý định dừng . Tôn Ngộ Không đột nhiên hét lên một tiếng, bật dậy tại chỗ, rút gậy Như Ý , lộ vẻ hung ác Đường Tăng, dọa Đường Tăng ngã xuống đất, cả run rẩy, quên cả niệm chú: “Ngươi... ngươi...”

Trư Bát Giới và Sa Tăng thấy cũng sợ hãi: “Đại sư , làm bậy!”

Tôn Ngộ Không nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng để gậy rơi xuống, bay vút lên phá vỡ cửa sổ phòng, biến mất nơi chân trời. Đường Tăng Khẩn Cô Chú thể khống chế trong phạm vi bao xa, nhưng thấy Tôn Ngộ Không chạy mất, cũng niệm đủ nên mới thôi.

Sa Tăng đến bên cửa sổ, lo lắng : “Đại sư bao giờ mới ? Nếu gặp yêu quái, con với Nhị sư hộ tống nổi ngài .”

Đường Tăng tin chắc Tôn Ngộ Không dám , bình thản : “Vi sư con yêu quái nào hầm nhừ ăn thịt thì đó là mệnh của vi sư, liên quan gì đến con khỉ đó? Hơn nữa các con thấy đấy, định vung gậy đ.á.n.h vi sư, đứa đồ đại nghịch bất đạo như , vi sư đuổi gì sai ?”

Trư Bát Giới cũng chẳng sợ hãi gì: “Hắn chứ, chẳng qua là về cái núi khỉ của thôi. Ở đó chán về mà.” Dù nếu gặp yêu quái thì cứ mời con khỉ đó về, vài câu ngon ngọt là ngay. Hắn trái thích tận hưởng cuộc sống thanh tịnh con khỉ, ăn ngủ , thật là mỹ mãn.

Sa Tăng gì thêm, về chỗ của . Con khỉ đúng là quá nhiệt tình, quá nghiêm túc, hà tất thế. Có những chuyện, sư phụ thế nào thì cứ để thế . Chống đối , để niệm Khẩn Cô Chú hành hạ cho nhừ t.ử thì cũng là đến Tây Thiên; nịnh nọt , dọc đường giữ vẻ mặt hiền lành thì cũng là đến Tây Thiên. Có điều, cảm thấy Đại sư chút khác thường, hình như là thực sự tổn thương . Chẳng lẽ đến lượt mời ? Ôi, đừng mà, đám khỉ ở Hoa Quả Sơn cào lắm.

Loading...