Đơn hàng shipper đặc biệt của Tổng tài bá đạo - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-04-28 15:23:04
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi lau tóc , chẳng buồn .
Tần Tranh nhúc nhích, chặn đường khàn giọng hỏi: "Vợ ơi, em cần chú ch.ó nhà nữa ?"
Động tác của khựng , thèm để ý đến , định vòng qua.
Anh siết chặt cổ tay .
"Có con ch.ó khác bên ngoài đúng ?"
Anh ấn tay lên n.g.ự.c : "Nó hơn ? Cơ n.g.ự.c to bằng ? Kỹ năng giỏi bằng ?"
Tôi rút tay , lùi về nửa bước: "Tần Tranh, thôi cái trò trẻ con ."
"Anh trẻ con!" Anh tiến tới một bước, dồn góc tường: "Vợ ơi, em thể bỏ . Em mà, ngoài tuổi trẻ và cái xác , chẳng cái vốn liếng gì cả."
Anh cúi đầu, trán tì vai : "Nếu em chơi chán , bỏ rơi ... cũng chẳng còn cách nào. em tìm khác."
Tôi thở dài trong lòng.
Cái tên ngốc , cứ tưởng là chê nghèo thật.
Tôi đưa tay xoa xoa mái tóc cứng đờ của : "Thế còn hôn ước từ nhỏ của thì ?"
Anh đột ngột ngẩng đầu: "Quả nhiên vợ vẫn còn để ý chuyện ? Em yên tâm, sẽ hủy bỏ cuộc hôn nhân ! Dù tán gia bại sản cũng sẽ cưới con quỷ cái đó !"
Khóe miệng giật giật.
Con quỷ cái đó đang sờ sờ ngay mặt đây, định hủy kiểu gì?
Sáng sớm hôm , Tần Tranh biến mất.
Lần đến cả bữa sáng cũng làm, chỉ để một mẩu giấy: [Vợ đợi , làm việc lớn đây.]
Cầm mẩu giấy trong tay, lòng trào dâng một linh cảm chẳng lành.
Định gọi điện mắng cho một trận thì điện thoại reo .
Là .
"Yến Nhi! Có chuyện lớn !" Mẹ hét lên trong điện thoại: "Thằng bé Tần Tranh ! Nó đang đòi nhảy lầu nóc tòa nhà Yến Thị kìa!"
Tay run lên, điện thoại suýt thì rơi xuống đất.
Nhảy lầu? Trên nóc tòa nhà công ty ? Cái tên điên định làm cái quái gì ?
"Nó bảo cái gì mà vì chân ái nên huỷ hôn! Nếu thì sẽ nhảy xuống từ chỗ con!" Mẹ tiếp tục gào lên: "Con mau đến xem ! Nó mà nhảy thật thì phong thủy nhà coi như tiêu đời luôn đấy!"
Tôi chộp lấy chìa khóa xe lao thẳng ngoài.
Suốt dọc đường vượt ba cái đèn đỏ, cả đời bao giờ lái xe nhanh đến thế.
Đến lầu công ty, quả nhiên một đám đang vây quanh.
Xe cứu hỏa, xe cảnh sát đều đến, dây phong tỏa giăng dài dằng dặc.
Tôi đẩy bảo vệ , thẳng thang máy chuyên dụng.
Gió sân thượng lớn, thổi rát cả mặt.
Vừa đẩy cửa sân thượng , thấy Tần Tranh đang lan can, hai chân đung đưa, tay còn cầm một cái loa lớn.
"Cái con quỷ hút m.á.u nhà họ Yến! Đồ ác ma! Đồ xí!" Anh cầm loa hét xuống phía : "Ông đây cả đời chỉ yêu một vợ thôi! Các cứ ép c.h.ế.t cho xong!"
"Tần Tranh!" Tôi gọi một tiếng.
Cả Tần Tranh cứng đờ, cái loa suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Anh đầu , khoảnh khắc thấy , cả ngây như phỗng.
Hôm nay mặc bộ đồ thu ngân siêu thị nữa.
Trên là bộ vest ba mảnh may đo cao cấp, tóc chải chuốt tỉ mỉ, n.g.ự.c cài bảng tên Tổng giám đốc tập đoàn Yến thị.
"Vợ... vợ ơi?"
Tần Tranh chớp chớp mắt, ánh mắt đảo qua đảo giữa khuôn mặt và cái bảng tên .
"Sao em ... em mặc thế ?"
16
Tôi bước tới, lôi từ lan can xuống.
Anh cao hơn cả cái đầu, bình thường chẳng tài nào kéo nổi nhưng lúc chân bủn rủn, thế là quỳ sụp xuống mặt .
Tôi xuống từ cao: "Tần Tranh, lúc nãy gọi là gì hả? Quỷ hút máu? Ác ma? Đồ xí?"
Tần Tranh run rẩy một cái, đưa tay ôm chặt lấy đùi : "Vợ ơi em! Anh đang cái nhà họ Yến... cái tên..."
"Tên nào cơ?"
Anh nuốt nước bọt: "Yến Yến."
Tôi lạnh một tiếng, tháo bảng tên vỗ bốp mặt : "Mở to mắt ch.ó của mà xem là ai."
Tần Tranh nâng niu cái bảng tên vàng chói lọi, bốn chữ "Tổng giám đốc Yến Yến" lấp lánh ánh mặt trời.
Anh bảng tên, , dứt khoát ôm chặt lấy đùi buông.
Tôi nghiến răng, đá một cái m.ô.n.g : "Tần Tranh, dậy cho !"
Tần Tranh càng ôm chặt hơn, vùi mặt ống quần tây của mà nịnh nọt: "Không dậy! C.h.ế.t cũng dậy! Vợ ơi em đỉnh quá mất! Cơm mềm đúng là thơm thật! Mà vợ mặc vest soái quá !"
Tôi hít sâu một , vẫy vẫy tay với đội trưởng đặc cảnh đang xem kịch đằng : "Đội trưởng, phiền cho mượn cái còng tay một chút."
Mười phút .
Tần Tranh hai đặc cảnh áp giải, đầu trùm áo vest của , tống trong xe.
Tôi ở ghế lái, mặt mày sa sầm nổ máy xe.
Tần Tranh co ro ở ghế phụ, hai tay vẫn còn còng, chớp chớp mắt .
"Vợ ơi, cái còng ... là đồ chơi tình thú hả?"
Anh cử động hai cái "vuốt" đang xích với .
"Về nhà chơi em? Ở đây đông quá."
Tôi đạp lút ga.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/don-hang-shipper-dac-biet-cua-tong-tai-ba-dao/chuong-6.html.]
Chiếc Maserati gầm lên một tiếng dữ dội lao vút .
"Tần Tranh." Tôi thẳng về phía , nắm chặt vô lăng: "Tốt nhất là từ bây giờ nên bắt đầu nghĩ di ngôn là ."
Tần Tranh im bặt.
Hai giây , nhích m.ô.n.g gần một chút: "Cái đó... di ngôn thể đổi thành: tối nay ở ?"
Chiếc xe phanh gấp ngay tại ngã tư.
Đầu Tần Tranh đập kính "cộp" một tiếng.
Tôi đầu , nở một nụ dịu dàng với : "Muốn ở ? Được thôi. Tối nay sẽ treo lên quạt trần, cho vòng vòng ở đó luôn nhé."
17
Sau mới , phận của Tần Tranh đúng là hề lừa .
Từ nhỏ sống với bà nội ở nước ngoài, gia đình rèn luyện tính tự lập nên ngoài tiền học phí , họ cho một đồng tiền tiêu vặt nào.
Vì thế nên những năm qua nghèo thật.
Đi giao hàng là thật, thông cống cũng là thật, ngay cả tiền mua sữa cho khi đó cũng là tích cóp từng đồng một mà .
Sau khi rõ sự thật, chút khúc mắc trong lòng cũng tan biến quá nửa.
18
Cuộc sống hôn nhân cũng chẳng mấy yên bình.
Cái thói ghen tuông của Tần Tranh đúng là lớn đến mức vô lý.
Chỉ cần mỉm với phục vụ, chằm chằm biển quảng cáo mẫu nam bên đường thêm hai giây là bắt đầu phát tác.
Lúc "lên cơn" thì hề cãi vã ồn ào.
Anh chỉ im lặng tiếng chui bếp, cầm d.a.o phay chặt sườn.
Lưỡi d.a.o băm xuống thớt vang lên những tiếng "chan chát", hận thể chặt đôi cái thớt làm hai.
Tôi tựa khung cửa : "Vẫn còn để bụng chuyện em tìm ứng dụng hồi đó ?"
Con d.a.o trong tay khựng một nhịp, hung hăng chặt xuống: "Không để bụng. Anh chỉ thấy... lúc đó em tên giao hàng còn nhiều hơn ."
Tôi bước tới ôm lấy eo từ phía , đá bắp chân một cái: "Đồ ngốc, chẳng tên đó chính là ."
Tần Tranh quẳng d.a.o sang một bên, xoay ấn lên bệ bếp.
19
Vào một buổi chiều thứ sáu nọ, nắng .
Rất thích hợp để triển khai một cuộc tình chốn văn phòng.
Thế là.
Nhị thiếu gia của tập đoàn Tần thị đích đến tìm để bàn thảo về "dự án lớn vài tỷ tệ".
Tần Tranh mặc bộ vest đen cao cấp may đo vặn, cà vạt thắt tỉ mỉ, tóc tai vuốt gel nếp cực kỳ phong độ.
Trông cũng dáng con đấy.
chẳng thèm sofa.
Anh quỳ hai đầu gối tấm t.h.ả.m dày, hai tay chống xuống đất, từng bước một bò về phía .
Miệng còn ngậm một cây gậy trêu mèo màu hồng phấn.
Những sợi lông vũ theo động tác của mà cọ qua cọ sống mũi cao thẳng.
Anh bò đến chiếc ghế giám đốc của , dùng má cọ cọ đầu gối , trong cổ họng phát tiếng kêu lí nhí: "Meo."
Tôi bất lực đưa tay lấy cây gậy trêu mèo trong miệng , gãi gãi cằm một cái: "Tần tổng, đây chính là thành ý của ?"
Tần Tranh ngẩng đầu lên, định đặt tay lên đùi .
Đột nhiên bên ngoài tiếng gõ cửa.
"Tổng giám đốc Yến, một văn kiện khẩn cần ngài ký tên ạ."
Là thư ký.
Cả Tần Tranh cứng đờ, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Tôi nhanh tay lẹ mắt ấn vai xuống, nhét gầm bàn làm việc bằng gỗ lim rộng lớn: "Trốn kỹ ."
Anh chui trong, ôm chặt lấy bắp chân .
Tôi chỉnh cà vạt, hắng giọng: "Vào ."
Thư ký đẩy cửa bước , mắt thẳng liếc ngang liếc dọc, trải tập hồ sơ mặt .
Tôi cầm bút máy định hạ bút ký, thì bỗng cảm nhận một sự ấm nóng truyền đến từ mắt cá chân.
Tay Tần Tranh theo ống quần sờ lên, đầu ngón tay còn khẽ bóp nhẹ bắp chân một cái.
Tay run lên, nét cuối cùng của chữ ký làm rạch cả tờ giấy.
Thư ký nghi hoặc sang: "Tổng giám đốc Yến?"
Tôi hít một thật sâu, đóng tập hồ sơ : "Không . Cứ để đây , lát nữa sẽ ký."
"Vâng ạ."
Thư ký rời , khép cửa .
Tiếng lẫy khóa vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.
Người gầm bàn chui , cà vạt lỏng lẻo treo cổ.
Anh gối đầu lên đùi , khóe môi nhếch lên ý : "Tổng giám đốc Yến, định lực của nha."
Tôi nhét chiếc gậy trêu mèo trở miệng , ghì lấy gáy hôn xuống.
Đây chính là đối tượng đính hôn từ bé của .
Là giao hàng của .
Là chú ch.ó ngốc của .
Quãng đời còn còn dài, thừa thời gian để từ từ dạy dỗ .