ĐỔI VỢ MỚI THÌ LÀM SAO? - Ngoại truyện 5: Nếu - Trúc Mã
Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:43:04
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lớp 2-3, trường tiểu học Hướng Dương.
Bài kiểm tra toán hôm qua trả về, từng tờ một truyền xuống. Đến tay bạn nhỏ Cố Tích, chỉ còn tờ cuối cùng, đó con "57" thật to bằng bút đỏ.
Nhóc Cố Tích điểm , mím môi . Cao hơn 10 điểm.
"Lần tất cả các bạn nhỏ đều tiến bộ, lớp chúng hai bạn đạt điểm tuyệt đối." Thầy giáo bục giảng : " một bạn nền tảng quá yếu, ngay cả những bài đơn giản nhất cũng làm sai, vẫn cần suy nghĩ kỹ."
Nụ của nhóc Cố Tích tắt ngúm, vui vẻ gì vo tròn bài kiểm tra , nhét cặp sách.
"Bài học hôm nay đến đây là hết, ngày mai chúng sẽ chữa bài kiểm tra, các em về nhà thể xem làm sai ở ."
Lời thầy giáo dứt, lớp học lập tức trở nên ồn ào, tiếng ghế kéo lê sàn và tiếng chuyện, đùa giỡn ngừng, ầm ĩ như ở chợ.
"Bây giờ về nhà ?" Cô bé bàn đầu nhóc Cố Tích, giọng líu lo mời mọc: "Hôm nay tớ làm thêm giờ, đón tớ , tụi cùng nhé."
Nhóc Cố Tích thu dọn cặp sách, chậm rãi lắc đầu, "Không ."
"Tại ?" Trẻ con thường thích cùng , cô bé khó hiểu hỏi: "Tớ thấy một về nhà thôi."
"Tớ về nhà." Nhóc Cố Tích từng chữ từng chữ: "Tớ tìm bạn ."
"Vậy ." Cô bé vuốt vuốt tóc đuôi ngựa, đầu chọc chọc bạn học phía , "Tớ cùng về nhà nhé."
"Được thôi."
Nhóc Cố Tích thu dọn sách vở và bài tập, kiểm tra cẩn thận xong, đeo cặp sách rời từ cửa .
Vì tiết toán hôm nay chiếm nhiều thời gian hơn, trùng với giờ tan học của các khối khác, cổng trường đông và xe cộ. Phụ chen chúc ở phía chờ đợi để tìm con càng sớm càng .
Nhóc Cố Tích đợi vài phút ở bên cạnh, đợi dòng thưa một chút mới ngoài, nhưng giáo viên chủ nhiệm ngang qua thấy .
"Bạn nhỏ Cố Tích, em ở đây?" Giáo viên chủ nhiệm là một cô giáo dịu dàng, xổm xuống hỏi: "Đang đợi phụ ?"
Nhóc Cố Tích mặt căng thẳng, "Đông quá."
"Vậy cùng cô qua cổng phụ nhé." Cô giáo chủ nhiệm như tán gẫu : "Cô thấy bài kiểm tra toán của em suýt chút nữa là đủ điểm , tiến bộ lớn quá, thời gian em học hành chăm chỉ lắm ?"
Nhóc Cố Tích nghiêng đầu, "Dạ!"
"Có học ở nhà ?" Cô giáo chủ nhiệm khen ngợi: "Giỏi quá."
"--Có dạy em."
Ra khỏi cổng trường, nhóc Cố Tích xong câu đó, để một câu "Chào cô ạ", giây tiếp theo chạy biến mất dạng.
Nhóc về hướng nhà, mà một con đường khác.
"Cá Nhỏ, Cá Nhỏ." Nhóc Cố Tích cách xa thấy nhóc Ngôn Tòng Du đang cọc gỗ. Người còn tới, tiếng bay tới . Nhóc đường tắt, cúi chui qua khe hở của hàng rào, "Hôm nay đến sớm quá."
Nhóc Ngôn Tòng Du tới đỡ nhóc Cố Tích, kéo nhóc một cái, vỗ vỗ bụi quần cho nhóc, "Hôm nay tớ học thêm."
Nhóc Cố Tích kéo nhóc Ngôn Tòng Du xuống cọc gỗ, đặt cặp sách sang một bên, chống cằm hỏi: "Cá Nhỏ thông minh mà vẫn học thêm ư?"
"Òm Ọp cũng thông minh." Nhóc Ngôn Tòng Du sờ sờ bụng nhóc Cố Tích, "Cậu đói ? Tớ mang theo sô-cô-la."
Nhóc Cố Tích học năm ngày một tuần, khả năng cao là bốn ngày trong đó sẽ đói giờ học. Vì nhóc Ngôn Tòng Du luôn mang theo đồ ăn bên .
"Tớ đói, trưa nay trường làm cá chiên vàng nhỏ." Nhóc Cố Tích kéo cặp sách , lục tìm một lúc lâu, tìm thấy một chai sữa chua, "Cái ngon lắm, cho ."
Nhóc Ngôn Tòng Du nhận lấy, cắm ống hút đưa đến miệng nhóc Cố Tích , "Cậu uống ."
Nhóc Cố Tích chỉ hút một ngụm nhỏ, đẩy cho nhóc Ngôn Tòng Du, "Cậu uống ."
Sữa chua vị dâu tây, bên trong còn thể hút hạt dâu tây.
Má nhóc Ngôn Tòng Du động đậy, hút hai ngụm sữa chua, nhóc Cố Tích dựa vai bé, giọng mềm mại hỏi: "Ngon ?"
Nhóc Ngôn Tòng Du gật đầu, "Ngon lắm."
"Vậy thể giúp tớ bài tập hôm nay ?" Thành tích toán của nhóc Cố Tích , nhưng tính toán thì giỏi hơn ai hết, lay lay cánh tay nhóc Ngôn Tòng Du, cầu xin: "Khó quá, tớ chẳng làm."
Nhóc Ngôn Tòng Du suy nghĩ một chút, "Cậu bài tập gì?"
"Bài tập ngữ văn chép nhiều thơ cổ lắm." Nhóc Cố Tích đổ bài tập , bẻ ngón tay đếm, "Toán thì tính toán..."
"Lần điểm của tớ cao hơn đó." Nhóc Cố Tích từ cặp sách lật một tờ bài kiểm tra nhăn nhúm, trải mặt nhóc Ngôn Tòng Du, vui vẻ : "Những bài Cá Nhỏ dạy tớ đều làm đúng hết!"
Nhóc Ngôn Tòng Du ấn ấn bài kiểm tra, bàn tay nhỏ bé vuốt phẳng những chỗ gấp, khó hiểu hỏi: "Tại bài kiểm tra của Òm Ọp luôn giống miếng đậu phụ khô ?"
"Không đậu phụ khô ." Nhóc Cố Tích các bạn khác đều thể đạt điểm cao, nhỏ: "Tớ dốt lắm, cô giáo 60 điểm mới là đạt."
"Tớ luôn đạt 60 điểm."
"Òm Ọp dốt." Nhóc Ngôn Tòng Du xem kỹ bài kiểm tra, chỉ một bài trong đó : "Chỗ làm đúng , là cô giáo sửa sai đó."
"Thật ?" Nhóc Cố Tích che miệng, trông vui.
"Thật mà, bài là 5 điểm." Nhóc Ngôn Tòng Du từng chút một cộng điểm cho nhóc Cố Tích, "Vậy là Òm Ọp 62 điểm ."
Mắt nhóc Cố Tích sáng long lanh, "Đạt ."
"Hơn nữa bài kiểm tra của Òm Ọp cẩn thận, chữ cũng ." Nhóc Ngôn Tòng Du nghiêm túc, như một cô giáo nhỏ, "Cộng thêm 10 điểm thái độ và 10 điểm trình bày, tổng cộng là 82 điểm."
Nhóc Cố Tích ngạc nhiên: "Nhiều quá."
Nhóc Ngôn Tòng Du xem bài kiểm tra một nữa, "Òm Ọp hết , nên cộng thêm 10 điểm nữa."
Nhóc Cố Tích tính toán, cong môi thật tươi, "92 điểm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doi-vo-moi-thi-lam-sao/ngoai-truyen-5-neu-truc-ma.html.]
"Vậy nên Òm Ọp mới dốt." Nhóc Ngôn Tòng Du cầm bút chì vẽ một bông hoa nhỏ bài kiểm tra, nắm tay nhóc Cố Tích, đặt một thanh sô cô la lòng bàn tay nhóc, giọng trẻ con đặc biệt nghiêm túc: "Đây là phần thưởng."
Tâm trạng của nhóc Cố Tích trở nên , xé bao bì sô cô la, bẻ một miếng nhỏ đút miệng nhóc Ngôn Tòng Du.
Trời nóng, sô cô la chảy, dính ngón tay, nhóc Cố Tích cho miệng l.i.ế.m liếm, "Ngọt quá."
"Vậy ngày mai tớ mang cho ." Nhóc Ngôn Tòng Du thấy nhóc Cố Tích thích, khỏi tủm tỉm, đó nhớ điều gì đó, " ăn nhiều quá, sẽ sâu răng đó."
Nhóc Ngôn Tòng Du há to miệng, chỉ một cái răng ở hàm bên của , "Mấy hôm rụng , còn chảy m.á.u nữa."
"Không sợ." Nhóc Cố Tích ôm lấy mặt nhóc Ngôn Tòng Du, má ép đến tròn xoe, an ủi: "Tớ cũng rụng răng mà, cô sẽ mọc ."
"Ừm." Nhóc Ngôn Tòng Du ép mặt, rõ lời, "Cậu đưa bài tập cho tớ ."
Bài tập đối với một nhóc Cố Tích thì nhiều, nhưng sự giúp đỡ của nhóc Ngôn Tòng Du, chẳng mấy chốc xong.
Mỗi nhóc Cố Tích đặt sách cặp đều nhét bừa, khi tìm đồ thì đổ hết . Nhóc Ngôn Tòng Du thấy, chủ động cầm lấy cặp sách của nhóc, sắp xếp từng cuốn một đặt .
Trời dần tối, nhóc Cố Tích đeo cặp sách lên, "Vậy tớ về nhà đây."
Nhóc vẫy tay, "Ngày mai gặp nhé."
Nhóc Ngôn Tòng Du lưu luyến rời, "Tạm biệt."
Nhóc Cố Tích hai bước, mãi mới nhớ điều gì đó, đột nhiên dừng bước, đầu , "Cá Nhỏ, ngày mai đến nhà tớ chơi ?"
"Ngày mai là sinh nhật em họ tớ, cô tớ đặt một cái bánh kem to lắm."
Nhóc Ngôn Tòng Du do dự một chút, ánh mắt mong đợi của nhóc Cố Tích, chớp mắt, "Tớ về hỏi chú út ."
"Được." Nhóc Cố Tích ôm nhóc Ngôn Tòng Du, hai đứa trẻ cao gần bằng , ôm chút khó khăn, "Vậy tớ đây."
"Cái tặng ." Vừa nãy khi nhóc Cố Tích đến, nhóc Ngôn Tòng Du bó một bó hoa dại đủ màu sắc, vì để đất nên suýt chút nữa thì quên.
"Cảm ơn Cá Nhỏ." Nhóc Cố Tích cẩn thận nhận lấy bó hoa dại nhỏ bằng bàn tay, nâng niu trong lòng bàn tay, "Đẹp quá ."
Nhóc Cố Tích hiện đang ở nhà cô, gần trường, bộ đến trường và về nhà chỉ mất vài phút.
Trên đường về nhà còn qua quán cá dưa chua của cô, cô sẽ bận rộn ở quán đến tối muộn mới về, nhóc Cố Tích thường tiện đường về nhà ghé qua chào cô một tiếng.
"Tiểu Tích tan học ." Lúc là giờ cao điểm buổi tối ở quán, cô xoa xoa tay, tranh thủ lúc rảnh rỗi : "Đói , cô làm chút đồ ăn cho cháu lót , trong ngăn kéo quầy cũng bánh quy nhỏ."
Nhóc Cố Tích ăn sô cô la xong, lắc đầu, "Em họ ?"
"Em họ chú đưa dạo ." Cô xổm xuống, mỉm dịu dàng: "Tiểu Tích tìm em họ việc gì ?"
"Ngày mai sinh nhật em họ..." Nhóc Cố Tích nghiêm túc hỏi: "Có thể cho bạn nhất của cháu đến ạ?"
"Đương nhiên thể ." Cô vui vẻ : "Tiểu Tích thể đưa tất cả bạn đến, cô sẽ nấu món ngon cho các cháu."
"Chỉ một bạn thôi." Nhóc Cố Tích nghiêm túc sửa .
"Được , thì đưa một bạn đến." Ngoài cửa khách đến, cô , thực sự thể nhàn rỗi , "Vậy cô làm đây, Tiểu Tích tự chơi ở đây nhé, về nhà xem tivi cũng ."
Nhóc Cố Tích ở quán mà về nhà. Trong nhà ai, đèn cũng tắt hết, nhóc đặt cặp sách xuống bắt đầu dọn dẹp phòng .
Ngày mai Cá Nhỏ thể đến, dọn phòng thật sạch sẽ, còn chuẩn một món quà cho Cá Nhỏ nữa.
Nhóc Cố Tích hì hụi làm việc lâu, ngay cả cửa sổ cũng nhóc lau sáng bóng, vỗ vỗ tay, cuối cùng cũng hài lòng.
Trên tivi câu thế nào nhỉ--
Vạn sự đều sẵn sàng, chỉ còn thiếu Cá Nhỏ.
Ngày hôm .
Cả ngày ở trường nhóc Cố Tích đều yên, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện tan học thật nhanh, mong chờ đưa Cá Nhỏ về nhà chơi, còn thể cùng chơi đồ chơi trong phòng NHÓC.
Ngay cả thời gian ăn trưa yêu thích nhất trong ngày, nhóc Cố Tích cũng chút lơ đãng, đếm thời gian trôi qua chậm chạp. Nhóc đồng hồ trong lớp học, nghiêng đầu đếm theo kim giây, vắt óc nghiên cứu lâu.
Vậy bây giờ là... ba mươi lăm phút?
"Chậm quá..." Nhóc Cố Tích sấp bàn, uể oải.
Tiết toán là tiết học cuối cùng trong ngày.
Mặc dù nhóc Cố Tích thể nhầm giờ, nhưng nhóc rằng kết thúc tiết học cuối cùng thời khóa biểu nghĩa là tan học.
Khi giáo viên toán chữa bài kiểm tra, ngang qua chỗ của nhóc Cố Tích, liếc mắt thấy bài kiểm tra của nhóc.
Những câu hỏi sai đó đều sửa từng cái một, bên cạnh rõ ràng đáp án đúng.
Giáo viên toán ngạc nhiên, hôm qua ông cho học sinh xem bài kiểm tra sai cũng chỉ là thôi, trẻ con ở tuổi ham chơi, vốn dĩ hy vọng chúng sẽ coi trọng.
Ông còn đặc biệt cầm bài kiểm tra của nhóc Cố Tích lên, xem xem vài .
"Thái độ của bạn nhỏ Cố Tích nghiêm túc đó." Giáo viên toán công khai khen ngợi: "Mọi đều học tập bạn ."
Vì chuyện , giờ học, giáo viên toán còn đặc biệt gọi nhóc Cố Tích đến văn phòng, kiên nhẫn khuyên bảo: "Mặc dù nền tảng của em kém, nhưng hôm nay thầy thấy thái độ của em nghiêm túc hơn các bạn khác nhiều!... Sau chỗ nào thì cứ đến hỏi thầy, đừng sợ..."
"Giải quyết những chỗ , thì chỉ còn những chỗ thôi!"
Nhóc Cố Tích mà mọc rễ, cuối cùng, giáo viên toán uống một ngụm , "Thôi , chỗ nào theo kịp thì cứ đến văn phòng tìm thầy, em thể về ."
Nghe thấy thể , nhóc Cố Tích chạy như bay.
Đi tìm Cá Nhỏ thôi!
Lời tác giả: Trong dòng thời gian "nếu", hai đứa trẻ sẽ xa , Tiểu Ngôn chú út nuôi lớn.