ĐỔI VỢ MỚI THÌ LÀM SAO? - Ngoại truyện 14.2: Nếu - Trúc Mã

Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:52:04
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù khóa huấn luyện quân sự ngắn ngủi, cũng chẳng trải nghiệm gì nhiều, nhưng nó khiến Cố Tích từ bỏ ý định ở ký túc xá khi nhập học.

Ban đầu còn nghĩ ở ký túc xá thể ngủ thêm nửa tiếng mỗi ngày, nhưng lỡ như trong thời gian ở ký túc xá xảy chuyện gì bất trắc, vẫn tiện bằng ở nhà.

Nói một cách cụ thể, cấp ba và cấp hai nhiều khác biệt lớn. Ngoài việc bài tập nhiều hơn, thời gian cũng eo hẹp hơn, Cố Tích và Ngôn Tòng Du vẫn cùng học mỗi ngày, cùng làm bài tập, phần lớn thời gian đều dính lấy .

Cho đến khi năm lớp mười gần kết thúc, đến việc chia lớp.

Buổi tối.

Đèn phòng ngủ tắt, ngoài cửa sổ trăng thưa thớt. Ánh trăng bạc trắng xuyên qua cửa sổ chiếu , ngày mai là nghỉ, tối nay Cố Tích ngủ cùng Ngôn Tòng Du.

Nói chuyện một lúc, Cố Tích khoác vai Ngôn Tòng Du, lười biếng ngáp một cái: "...Ngủ thôi."

Ngôn Tòng Du nghiêng , trong đêm khuôn mặt Cố Tích, như phủ một lớp ánh sáng dịu nhẹ mờ ảo, nhẹ nhàng : "A Tích, tớ chuyện bàn với ."

"Nói ." Cố Tích gối đầu lên cánh tay: "Bàn gì mà bàn."

Ngôn Tòng Du đưa tay chạm mặt Cố Tích, dường như hạ quyết tâm nào đó mới mở lời: "Tớ học mỹ thuật."

Cố Tích gì.

Trong bóng tối, Ngôn Tòng Du rõ biểu cảm mặt Cố Tích, cũng thể nắm bắt cảm xúc của nhóc lúc .

"...Mỹ thuật?" Cố Tích sững sờ hồi lâu: "Thật ?"

Đây là đầu tiên Ngôn Tòng Du tiết lộ ý nghĩ cho nhóc, Cố Tích khó tránh khỏi chút kịp phản ứng. Cứ nghĩ đối phương đùa, nhưng giọng điệu nghiêm túc lộ cũng khiến Cố Tích coi trọng.

"Ừm." Ngôn Tòng Du dừng vài giây, : "Tớ thích."

Cố Tích một tiếng: "Vậy thì ."

Ngôn Tòng Du thích vẽ và vẽ , điều Cố Tích .

Trước đây Cố Tích và Ngôn Tòng Du cùng học lớp năng khiếu, học vẽ. Khi Cố Tích đang dùng bút màu vẽ nhà nhỏ và mặt trời, Ngôn Tòng Du đang học vẽ ký họa. Khi Cố Tích đang tô màu bằng sáp, Ngôn Tòng Du đang học vẽ tranh thủy mặc.

Từ đó thể thấy, Cố Tích hứng thú lớn với hội họa, thỉnh thoảng vẽ vời thì , nhưng thể kiên trì luyện tập như Ngôn Tòng Du.

"Nếu thích thì cứ ." Cố Tích lặp một nữa, từ trong chăn mò lấy tay Ngôn Tòng Du nắm chặt, siết mạnh: "...Tớ ủng hộ ."

Ngôn Tòng Du nghẹn nơi cổ họng: "Tớ..."

"Cậu lo tớ sẽ đồng ý ư?" Cố Tích ghé tai Ngôn Tòng Du : "Sao thể chứ?"

Ngôn Tòng Du lắc đầu: "Vậy thì tụi sẽ tách ."

Lớp văn hóa và lớp nghệ thuật của trường Nhất Trung Vinh Thành tách .

Vừa nãy Cố Tích nghĩ đến điểm , bây giờ đột nhiên im lặng.

Ngôn Tòng Du nhận hồi đáp, kéo tay Cố Tích lay lay.

Cố Tích lặng lẽ lật .

"Nhóc Òm Ọp?" Ngôn Tòng Du thấy buồn , dậy: "Cậu thế?"

Cố Tích đ.á.n.h tay Ngôn Tòng Du, cuộn chặt chăn, lầm bầm: "Ngủ ngon, đừng nữa, gió lùa đấy."

Ngôn Tòng Du lời xuống, chỉ điều vì Cố Tích lưng với , chỉ thể thấy gáy nhóc, đầu ngón tay khẽ động: "Cậu giận ?"

Cố Tích khẽ hừ một tiếng: "Cậu xem?"

"Đến lúc đó tụi sẽ còn là bạn nhất nữa."

"Ai ?" Ngôn Tòng Du nhíu mày, mạnh mẽ lật Cố Tích : "Không như thế."

"Vốn dĩ là thế mà." Giọng Cố Tích chút hung dữ, càng hung dữ càng pha chút nức nở dễ nhận : "Đợi chia lớp sẽ bạn mới, đến lúc đó học, tan học, ăn cơm, tụi sẽ còn cùng nữa."

Ngôn Tòng Du vốn là nhạy cảm với cảm xúc, lúc giọng Cố Tích điều bất thường, bèn lau khóe mắt nhóc, nhận thấy chút ẩm ướt, đầu ngón tay khựng : "Không ."

Cậu hạ giọng, cam đoan: "Nếu tớ bạn mới, tớ là ch.ó con."

*

(Nội dung trứng phục sinh liên quan đến ngoại truyện – Nếu, là trứng phục sinh của chính văn)

[Trứng phục sinh: Xe lắc]

Ngôn Tòng Du dường như mơ một giấc mơ.

Trong mơ.

Cậu đột nhiên xuất hiện trong một gian khác, khựng một lúc, mới nhận thứ mắt quen thuộc.

Viện, cọc gỗ, xích đu...

Ngôn Tòng Du chợt nhớ điều gì đó, ánh mắt tìm kiếm xung quanh. Cảnh tượng mắt là Vinh Thành nhiều năm về , những tòa nhà cao tầng vẫn xây dựng hết, là hình dáng nguyên sơ nhất.

Trong lòng khẽ động, bước về phía phương hướng trong ký ức.

"Bài sai ."

"Ơ? chỗ nào?"

"Cái ô vuông , đếm sai , là mười bốn cái..."

"Một, hai, ba, bốn... chín, mười một --"

"Òm Ọp mười của ?"

"Ơ, tớ đếm mười ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doi-vo-moi-thi-lam-sao/ngoai-truyen-14-2-neu-truc-ma.html.]

Hai giọng non nớt từ xa truyền đến, khơi gợi những ký ức sâu thẳm nhất trong lòng Ngôn Tòng Du. Cậu theo tiếng viện, thấy hai đứa trẻ đang cọc gỗ làm bài tập.

Hai đứa trẻ đang bẻ ngón tay đếm , để ý rằng căn cứ bí mật của chúng một lớn đột nhập.

Ngôn Tòng Du vốn làm phiền, nhưng nhịn vài phút, thấy hai đứa bé trắng trẻo mềm mại, cuối cùng nhịn , bước thêm hai bước trong.

Tiếng giày giẫm lên lá khô phát tiếng động, nhóc Cố Tích và nhóc Ngôn Tòng Du ngẩng đầu về phía .

Đã phát hiện, Ngôn Tòng Du còn gì để che giấu nữa, dứt khoát thẳng đến gần, ánh mắt nghi hoặc của hai đứa trẻ, xổm xuống mặt nhóc Cố Tích.

Nhóc Cố Tích nghiêng đầu: "Anh là ai?"

Ngôn Tòng Du nhóc Cố Tích trắng trẻo mềm mại, trái tim gần như tan chảy.

Nhóc Ngôn Tòng Du ghé tai nhóc Cố Tích, thì thầm: "Anh trông như kẻ , tụi mau thôi."

Tuy nhóc Cố Tích ấn tượng với trai lớn mắt, nhưng nhóc cũng lời nhóc Ngôn Tòng Du, liền cầm cặp sách định chạy.

Khóe miệng Ngôn Tòng Du co giật, cố gắng dịu dàng : "Anh kẻ ."

Nhóc Cố Tích khựng , kéo nhóc Ngôn Tòng Du: "...Tớ thấy giống kẻ . Kẻ hung dữ lắm, thế mà."

Nhóc Ngôn Tòng Du cũng dừng , ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.

Ngôn Tòng Du cũng giới thiệu bản thế nào, trong trường hợp , cẩn thận dễ hai đứa bé coi là kẻ .

Cuối cùng, Ngôn Tòng Du về phía nhóc Ngôn Tòng Du, đơn giản dối một chút: "Anh là họ của em, mới về."

-- Ngôn Tòng Du nhiều họ, thích xa lạ đếm xuể, cá là nhóc Ngôn Tòng Du cũng nhớ những ai.

Nghe , nhóc Cố Tích càng phấn khích: "Em thấy Cá Nhỏ với họ giống thật đó."

Ngôn Tòng Du cong môi nhóc Cố Tích.

Vốn dĩ là một , làm thể giống?

"Cho họ ôm một cái ?" Ngôn Tòng Du nhóc Cố Tích mũm mĩm, nhịn hỏi.

Nhóc Cố Tích hiểu thiện cảm với trai giống Cá Nhỏ , dang tay: "Được ạ ~"

Ngôn Tòng Du xổm xuống, hai tay ôm lấy nách nhóc Cố Tích, một tay nhấc bổng đứa bé lên, đặt nhóc cánh tay .

Nhóc Cố Tích giật , theo bản năng ôm lấy cổ Ngôn Tòng Du.

Trong mắt Ngôn Tòng Du ý : "Bảo Bảo sợ độ cao ?"

Nhóc Ngôn Tòng Du bên cạnh bẹp miệng, sắp .

-- Kẻ cướp mất nhóc Òm Ọp của .

Từ xa truyền đến một tiếng bước chân mới, đó một bóng đàn ông cao ráo bước từ bóng cây. Cố Tích cảnh tượng mắt, dừng hai giây, : "Em cũng thiên vị quá đấy."

Trước mắt, Ngôn Tòng Du đang ôm nhóc Cố Tích, nhóc Ngôn Tòng Du một bên cạnh, vẻ mặt tủi .

Ngôn Tòng Du chút ngạc nhiên, ngờ gặp Cố Tích ở đây: "Anh cũng ?"

"Ừm." Cố Tích thực sự thể nổi sự thiên vị của Ngôn Tòng Du nữa, đến bế nhóc Ngôn Tòng Du lên, chọc chọc má đứa bé, ngẩng đầu Ngôn Tòng Du, giọng giấu ý : "Sao mà nhẫn tâm thế, cướp mất bạn chơi của , xem sắp làm đứa bé kìa."

Ngôn Tòng Du : "Thằng bénên kiên cường."

Từ khi Cố Tích xuất hiện, nhóc Ngôn Tòng Du vẫn luôn chằm chằm , chút ngây ngốc, cho đến khi bế lên cũng phản kháng, cho đến khi trai lớn : "Bé Cá Nhỏ?"

"...Òm Ọp lớn?" Nhóc Ngôn Tòng Du nghi hoặc .

Từ nhỏ đến lớn Cố Tích đổi nhiều lắm, thêm ánh mắt của nhóc Ngôn Tòng Du , từ cái đầu tiên cảm thấy quen thuộc.

Cố Tích gì, bế nhóc Ngôn Tòng Du trêu chọc một lúc đặt bé xuống, đó kéo Ngôn Tòng Du đang mê mẩn đứa trẻ sang một bên.

"Bình tĩnh ." Cố Tích vỗ vỗ mặt Ngôn Tòng Du: "Bọn nhỏ vẫn là trẻ con."

"Vì là trẻ con nên mới nhịn ." Tim Ngôn Tòng Du đập nhanh hơn nhiều, ngẩng đầu hôn khóe môi Cố Tích, : "Òm Ọp nhỏ xíu, đáng yêu quá."

Thật khó để kiềm chế tình yêu dành cho trẻ con, Cố Tích giữ gáy Ngôn Tòng Du, ép gần , ghé sát tai thì thầm: "Hai đứa bé lớn lên sẽ ở bên đấy, nãy em suýt làm bé Cá Nhỏ , lỡ như đổi thì ?"

Ngôn Tòng Du lập tức tỉnh táo . Mọi hành động của đều thể ảnh hưởng đến tương lai, vì thận trọng hơn nữa.

Cậu từ từ thở : "Được, em bình tĩnh một chút."

Hai lớn chuyện xong, Cố Tích chuyện với hai đứa trẻ, dỗ dành: "Dẫn hai đứa chơi xe lắc ?"

Lúc nãy qua, thấy cửa các cửa hàng phố xe lắc.

Trên mặt nhóc Cố Tích lộ vẻ thích thú, đưa ngón tay làm hình tròn: "Xe lắc cần xu ạ."

"Bọn xu." Cố Tích nhịn : "Nhiều xu lắm, tiêu hết . Hai đứa giúp bọn dùng một ít ?"

Trước cửa hàng đủ loại xe lắc, loại xe cừu đơn, còn loại xe đôi, thuyền đôi...

Hai đứa trẻ chọn loại xe lắc hình thuyền, khi leo lên, Cố Tích lúc đổi xu từ trong cửa hàng , một hộp đầy ắp. Bỏ xu , xe lắc bắt đầu lắc lư, kèm theo tiếng nhạc bài hát gia đình và ánh đèn nhiều màu sắc.

"Bố của bố gọi là gì?"

"Bố của bố gọi là ông nội."

"Mẹ của bố gọi là gì?"

"Mẹ của bố gọi là bà nội."

Nhóc Ngôn Tòng Du kéo tay nhóc Cố Tích, mềm giọng hỏi: "Bạn của Òm Ọp gọi là gì?"

Nhóc Cố Tích lắc đầu: "Bạn của Òm Ọp gọi là Cá Nhỏ."

Loading...