ĐỔI VỢ MỚI THÌ LÀM SAO? - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:36:07
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngôn Tòng Du ngờ Cố Tích sẽ đến tìm , đồng t.ử co , ánh mắt ngây dại dán chặt , nhưng lực tay hề buông lỏng, càng siết chặt hơn.

Cố Tích thấy gì, nghĩ thầm lẽ thật sự quên , còn kịp gì thì đột nhiên Ngôn Tòng Du cúi áp sát hôn lên.

Đây là một nụ hôn mạnh mẽ, giấu nỗi nhớ nhung nhiều ngày gặp, những cảm xúc kìm nén cuối cùng cũng thấy ánh mặt trời.

Không đề phòng chút nào, Cố Tích kịp phản ứng, ngón tay vặn vịn cây bên cạnh, mới vững .

Một tay xách hộp bánh kem, tuy hộp bánh kem nặng nhưng thể tùy tiện lắc lư, giữ thăng bằng. Trên môi truyền đến cảm giác đau ngứa do cắn, giống như lửa cháy bừng bừng trong mùa đông.

Cố Tích còn bận tâm đến chiếc bánh kem nữa, ném hộp xuống đất, vòng tay ôm lấy eo Ngôn Tòng Du, ép cây bên cạnh, cúi đầu c.ắ.n lấy môi .

Sự chia xa ngắn ngủi luôn khiến nhớ nhung đặc biệt.

Cánh môi mềm mại, mang theo sự quen thuộc và nóng bỏng lâu gặp. Cố Tích lái xe từ Vinh Thành từ rạng sáng, suốt dọc đường tâm tư lên xuống thất thường, nhưng may mắn là sự chuẩn tâm lý khi thấy Ngôn Tòng Du.

Ngôn Tòng Du , việc thể nếm thử chiếc bánh kem do chính tay Cố Tích làm đối với là một bất ngờ lớn, càng ngờ đối phương vượt qua mấy trăm cây , đích đến giao bánh kem.

Ngôn Tòng Du đưa tay ôm chặt lấy cổ Cố Tích, những nụ hôn nóng bỏng ướt át rơi môi và lưỡi, nước mắt làm ướt mi, chảy dài má, nhưng cũng thể diễn tả hết nỗi nhớ nhung nhiều ngày gặp.

Mùa đông giá rét, tình yêu như lửa.

Cố Tích nhẹ nhàng hôn lên giọt nước mắt ở khóe mắt Ngôn Tòng Du, vỗ nhẹ lưng an ủi. Xung quanh trống trải che chắn, gió lạnh thổi mạnh , sợ ở lâu sẽ cảm, khẽ : “...Lên xe .”

Ngôn Tòng Du hôn lên cằm Cố Tích, giọng khàn: “Được...”

Sau đó đột nhiên nhớ điều gì: “...Bánh kem ?”

Lúc Cố Tích mới quên chiếc bánh kem mà ném sang một bên, nhặt nó lên từ sườn dốc bên cạnh.

Chiếc bánh kem khi trải qua nhiều rung lắc như , vẻ ngoài càng trở nên cẩu thả, kem tươi lem nhem, hoa quả cũng xê dịch.

Cố Tích qua lớp vỏ trong suốt của hộp bánh hai , che giấu sự ghét bỏ: “Xấu quá.”

Ngôn Tòng Du ngẩng mắt lên, thêm bao nhiêu lớp bộ lọc cho chiếc bánh kem , thế nào cũng thích, nhẹ nhàng nhận lấy: “Đẹp mà.”

Trở xe, Cố Tích nắm tay Ngôn Tòng Du bóp nhẹ: “Em ở đây bao lâu thì về?”

Ngôn Tòng Du trả lời ngay.

Theo lý mà , hôm nay thể rời quá lâu, nếu Hạ phu nhân dễ phát hiện ở nhà.

nhóc Òm Ọp xa như để tìm , Ngôn Tòng Du nỡ rời lúc .

Cố Tích sự do dự của , cúi xuống hôn lên khóe môi : “Anh chỉ đến em một cái thôi, nếu em việc thì về .”

Ngôn Tòng Du nâng vắt chân lên Cố Tích, ghé sát tai , thở ấm áp, khẽ : “Không về nữa.”

Vào khoảnh khắc , ai quan trọng bằng Cố Tích.

Cố Tích ngạc nhiên: “Gia đình em...”

“Mặc kệ.” Trong xe ấm bật đủ, Ngôn Tòng Du làm ấm tay, đưa tay kéo khóa áo khoác lông của Cố Tích.

“Em --” Cố Tích , nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Dè dạt chút .”

Ngôn Tòng Du đùi Cố Tích, cao hơn một khúc, cúi đầu cọ cọ mặt , lời thẳng thừng: “Cho em sờ .”

Đã lâu chạm Cố Tích .

Yết hầu Cố Tích cuộn lên, khẽ nghiêng đầu, tay cũng từ từ nới lỏng, coi như là ngầm đồng ý. Anh ấn cổ Ngôn Tòng Du xuống, ngẩng đầu hôn lên môi đối phương: “...Sao nãy em nhận ?”

Đây là một câu hỏi trí mạng.

Tay Ngôn Tòng Du dám động, cẩn thận trả lời: “Anh đội mũ và đeo khẩu trang mà.”

Ban đầu nghĩ đó là Cố Tích, đó điện thoại cũng giao hàng đến giao bánh kem. Còn lúc thấy , Ngôn Tòng Du chú ý đến dáng và khuôn mặt, chỉ chú tâm hộp bánh kem.

“Đeo khẩu trang là nhận ư?” Cố Tích đùa: “Có tình cảm phai nhạt ?”

Mấy câu hỏi đều là khi nghỉ lễ xa , lúc đó Ngôn Tòng Du yên tâm, cứ níu kéo Cố Tích hỏi hỏi mấy . ngờ bây giờ phận hoán đổi, hỏi đến lượt Cố Tích.

Ngôn Tòng Du chột kéo kéo tay áo: “Không nhạt.”

“Em sẽ đến.”

Cố Tích gãi gãi cằm , cố ý trêu chọc: “Mặt đối mặt còn nhận , ngày nào cũng nhớ , là lừa đúng ?”

“Không lừa .” Ngôn Tòng Du nỗi khổ nên lời, dù bao nhiêu lý do chăng nữa, nhưng việc ngay từ đầu nhận Cố Tích là sự thật, chạm trán với , bày tỏ chân thành: “Em thật sự nhớ .”

Cố Tích bóp nhẹ má : “Thật ư?”

Ngôn Tòng Du lập tức gật đầu.

Khóe môi Cố Tích nở nụ quyến rũ, vòng tay ôm lấy hôn lên.

Trong gian chật hẹp của chiếc xe, nóng liên tục bốc lên, ngăn cách cái lạnh khắc nghiệt và gió lạnh bên ngoài cửa sổ. Quần áo từng chiếc một cởi , xa một thời gian, hận thể bù đắp ngay lập tức.

Môi Ngôn Tòng Du nhuốm màu hồng, ở vị trí kín đáo gáy hai vết đỏ, còn ở những chỗ quần áo che khuất thấy, làn da trắng nõn hằn lên những vết đỏ chồng chất, quả đào nhỏ hôn sưng lên.

Điện thoại liên tục reo, Ngôn Tòng Du thèm , vớ lấy ấn nút tắt máy.

Cố Tích liếc thấy, đầu ngón tay xoa nhẹ eo : “Em xem ư? Lỡ chuyện gì thì ?”

“Không .” Ngôn Tòng Du cần nghĩ cũng ai tìm , làm phiền, kéo một chiếc áo khoác lên, n.g.ự.c đau nhẹ, khẽ nhíu mày.

Cổ Cố Tích cũng lưu vết hôn đỏ nhạt, làm nổi bật màu môi tươi tắn: “Lần nhẹ nhàng hơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doi-vo-moi-thi-lam-sao/chuong-81.html.]

“Không cần nhẹ.” Ngôn Tòng Du dừng động tác, khẽ : “Em thích để dấu vết.”

Ít nhất khi chia tay hôm nay, những vết tích thể lưu thêm vài ngày.

Trong mắt Cố Tích hiện thêm vài phần vui vẻ, chỉ gáy : “Sẽ thấy ư?”

Không từ khi nào, sự chiếm hữu của Cố Tích đối với Ngôn Tòng Du cũng dần trở nên rõ ràng.

Vừa cố ý kiềm chế hôn những chỗ thể quần áo che , nhưng ban đầu quá chú ý đến vị trí gáy, nơi đó tương đối dễ thấy.

Ngôn Tòng Du tùy tiện sờ hai cái, mấy bận tâm : “Mặc áo cổ lọ là che .”

Cố Tích đột nhiên thấy buồn : “Sao cảm giác yêu đương vụng trộm nhỉ?”

Không ngờ khi ở trường cần chú ý quá nhiều, về nhà nghỉ lén lút. Vừa trải nghiệm yêu qua mạng, bây giờ chuyển sang yêu đương vụng trộm, ngờ yêu Tiểu Ngôn thể thử nhiều loại hình khác như .

Ngôn Tòng Du chớp mắt, đột nhiên cảm thấy tội : “Em với .”

“Hả?” Cố Tích còn phản ứng kịp: “Sao ?”

“Là em xử lý .” Ngôn Tòng Du càng nghĩ càng thấy hối , nếu , họ thể gặp mặt ngay cả khi nghỉ lễ, càng để Cố Tích lái xe lâu như đến tìm .

“Chuyện thì ?” Cố Tích an ủi: “Anh còn bận tâm mà.”

Ngôn Tòng Du nắm tay Cố Tích, vẻ mặt nghiêm túc hơn vài phần: “Anh đừng lo lắng, em sẽ để chịu ấm ức .”

Ý của Cố Tích càng sâu: “Anh ấm ức.”

Để tay lên n.g.ự.c tự hỏi, mối quan hệ hề khiến Cố Tích một chút bất an nào. Đời trải qua một mối tình thất bại, từ đầu khi đồng ý thử nửa tháng với Ngôn Tòng Du, hề đặt kỳ vọng tuyệt đối.

Lúc đó tuy vui khi làm bạn với Ngôn Tòng Du, nhưng Cố Tích cảm thấy bạn yêu là hai chuyện khác .

Nếu ban đầu kỳ vọng của đối với Ngôn Tòng Du chỉ là sáu mươi điểm, thì trong quá trình ở bên , hành vi của đối phương vượt quá điểm tối đa, chỉ cao hơn chứ thấp hơn.

“Đến tìm em cũng là tự nguyện.” Giọng Cố Tích nhẹ: “Anh vui, em cũng vui.”

Niềm vui sướng khi thấy Ngôn Tòng Du khoảnh khắc đó, cùng với sự nhiệt tình đáp của đối phương, sự mãn nguyện trong lòng vượt xa sự mệt mỏi của chuyến .

Hốc mắt Ngôn Tòng Du đỏ: “Em...”

Cố Tích lau khóe mắt : “Gặp mặt thì nên vui vẻ chút .”

“Bây giờ ăn bánh kem ?” Sợ Ngôn Tòng Du , đổi chủ đề.

Ngôn Tòng Du khẽ đáp, gật đầu: “...Ăn.”

Tuy bánh kem lắm, nhưng ảnh hưởng đến hương vị. Ngôn Tòng Du cầm chiếc nĩa dùng một nóng lòng chọc một miếng, tối hôm qua mùi bánh kem.

“Đợi --” Cố Tích thu bánh kem về, lấy một hộp nến nhỏ: “Ước .”

Ngôn Tòng Du sững sờ, Cố Tích lấy bật lửa đốt nến, cắm bánh kem, từ từ nhắm mắt .

Ước nguyện của đơn giản...

Đợi ước xong mở mắt , định tiếp tục dùng nĩa xúc bánh kem thì Cố Tích ngăn .

Ngôn Tòng Du c.ắ.n chiếc nĩa, sắp thèm c.h.ế.t : “Còn thủ tục gì nữa ?”

“Em ước gì thế?” Cố Tích nghiêng đầu hỏi.

Ngôn Tòng Du vẫn do dự: “Nói thì linh nữa.”

“Ước với sẽ linh hơn.” Cố Tích dựa , .

ông trời chắc ước nguyện của Tiểu Ngôn, nhưng thể.

Ngôn Tòng Du thuyết phục: “Em ... mỗi sinh nhật , đều thể ở bên em.”

Cố Tích xoa đầu : “Còn gì nữa ?”

“Hết .” Ngôn Tòng Du lắc đầu.

“Sinh nhật mỗi năm một , chỉ ước nguyện thế thôi ư?” Cố Tích dừng , khẽ thở dài: “Tiểu Ngôn, em thể tham lam hơn mà.”

“Cái là đủ .” Ngôn Tòng Du tựa vai Cố Tích, kìm : “...Em thể ăn bánh kem ?”

Cố Tích phá lên, đưa bánh kem đến mặt : “Ăn .”

Ngôn Tòng Du nếm thử một miếng bánh kem, mắt sáng lên, ngon hơn tưởng tượng, ngớt lời khen ngợi: “Ngon lắm.”

“Nhóc Òm Ọp là làm bánh kem ngon nhất thế giới.” Ngôn Tòng Du khen một tràng, nghĩ ngợi gì mà buột miệng: “Thật lợi hại.”

Ngôn Tòng Du khen theo logic, đến Cố Tích cũng chịu nổi nữa, dùng kem tươi bịt miệng .

Phần bánh kem nhỏ, hai một cũng ăn bao nhiêu, phần còn Ngôn Tòng Du đóng gói , chuẩn mang về.

Thời gian ở bên luôn trôi qua nhanh, đợi đến khi chia xa, tuy Ngôn Tòng Du nỡ, cũng đưa Cố Tích về Vinh Thành, nhưng cách nào.

“Không lâu nữa là thể gặp .” Cố Tích chỉnh cổ áo cho Ngôn Tòng Du: “Lúc đó ngày nào cũng ở bên .”

Ăn Tết xong Ngôn Tòng Du thể rời khỏi nhà cũ , xem cũng chỉ còn hơn mười ngày nữa. Nghĩ như , cả hai đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Em sẽ nhớ .” Ngôn Tòng Du đáp lời, do dự bổ sung: “Anh cần nhớ em quá nhiều.”

Cậu trải qua nỗi nhớ nhung khó chịu, Cố Tích cũng trải qua nỗi buồn tương tự.

“Vậy thì thể khống chế .” Cố Tích lướt qua môi , khẽ : “Ai bảo ngày nào Tiểu Du cũng chạy tim .”

Loading...