ĐỔI VỢ MỚI THÌ LÀM SAO? - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:36:02
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tích đương nhiên nhớ Ngôn Hồi, chỉ là ngờ đối phương là luật sư.

thì cũng , quả thật chú Ngôn làm nghề gì, là luật sư cũng gì lạ.

Trong lòng Hứa Cảnh Nhân chút xúc động.

Tình hình gia đình bây giờ quả thật cần điều . Lần giúp đỡ coi như giúp đúng lúc đúng chỗ.

Mẹ Hứa đến văn phòng luật sư, nhưng tìm luật sư bên ngoài là một chuyện, còn quen thể tư vấn thì càng yên tâm hơn.

"... Có phiền quá ?" Hứa Cảnh Nhân do dự hỏi.

"Không, bây giờ chú rảnh, cả ngày việc gì làm." Ngôn Tòng Du chút do dự bán chú út.

Hứa Cảnh Nhân thuyết phục, trong lòng bắt đầu tính toán, liếc Cố Tích một cái.

Cố Tích hiểu rõ lắm ý nghĩa của ánh mắt , tưởng Hứa Cảnh Nhân còn điều gì bận tâm, liền : "Có thể thử, chú út là ."

"Vậy làm phiền , bạn học Ngôn." Đối mặt với Tiểu Cố và yêu của Tiểu Cố, lo lắng, thành khẩn : "Vậy thế , ân tình của cứ giao cho Tiểu Cố nhé."

Cố Tích: "??? "

Ngôn Tòng Du vui vẻ: "Được."

Cậu cần ân tình của Hứa Cảnh Nhân, đối phương trả thì cũng , nhưng nếu là nhóc Òm Ọp thì...

Quá .

Trong lòng Cố Tích ngại giúp Hứa Cảnh Nhân trả ân tình, chỉ là thấy phản ứng của Ngôn Tòng Du chút buồn , bèn véo nhẹ lòng bàn tay bàn: "Có em đang đợi câu ?"

Ngôn Tòng Du ghé sát tai Cố Tích, thở nóng bỏng phả vành tai, khẽ: "Anh nợ em một ân tình ."

Cố Tích ung dung hỏi: "Giữa tụi còn so đo chuyện ư?"

"So đo." Ngôn Tòng Du cong môi: "Bây giờ thể trả ."

Nói đến đây, dùng ngay nội dung mẩu giấy để đổi một cách sốt ruột như , Cố Tích cần suy nghĩ cũng Ngôn Tòng Du dùng ân tình để đổi lấy điều gì: "... Em nội dung mẩu giấy ?"

Ngôn Tòng Du gật đầu vài cái, còn nhắc nhở: "Anh trả ân tình đấy."

"Không ." Cố Tích ngả , nghiêng đầu liếc : "Em đổi cái khác ."

"..."

Ngôn Tòng Du nắm chặt cổ tay Cố Tích, rõ ràng hài lòng với hành vi chơi của : "Anh thể như ."

Cố Tích đương nhiên sẽ .

Bởi vì lúc đó căn bản là bí mật gì cả.

Mà bây giờ mẩu giấy chôn đất, dù Cố Tích thật, Ngôn Tòng Du tám phần cũng sẽ tin, còn tưởng bịa đại một cái để lừa gạt.

Thấy Cố Tích vẫn , lòng Ngôn Tòng Du càng ngứa ngáy hơn, như mèo cào .

Cho đến khi bữa ăn kết thúc, khi Cố Tích Hứa Cảnh Nhân thì buông bỏ những lo lắng mấy ngày nay về , tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Trình Chước và Hứa Cảnh Nhân về ký túc xá, Cố Tích và Ngôn Tòng Du chuẩn về căn hộ tiếp tục ôn tập.

Kỳ thi cận kề, ít nhiều cũng thể nhàn rỗi cả ngày như .

"... Làm mới cho em ?" Ngôn Tòng Du bao lâu, úp sấp bàn Cố Tích, nhịn mở miệng hỏi.

"Trao đổi."

Cố Tích chọc : "Em em ?"

Nếu là trao đổi, Cố Tích miễn cưỡng thể cho Tiểu Ngôn một bí mật về .

Ngôn Tòng Du khựng , đó lặng lẽ đầu .

Rõ ràng là .

Cố Tích thầm.

Ở căn hộ cả buổi chiều, màn đêm buông xuống, Cố Tích chuẩn về trường.

"Ngày mai gặp nhé." Lúc chia tay, Cố Tích hôn lên khóe môi Ngôn Tòng Du: "Thi xong tụi chơi."

Ngôn Tòng Du vòng tay qua eo Cố Tích từ từ buông : "... Được."

Hôm nay Cố Tích rời sớm hơn khi, bình thường sẽ ở với Ngôn Tòng Du đến bữa tối.

Bởi vì việc làm.

Về ăn qua loa bữa tối, Cố Tích xách cái xẻng nhỏ về phía hồ trường.

Cố Tích một sự tò mò đào sâu tìm hiểu, Ngôn Tòng Du càng , càng .

Nếu Tiểu Ngôn với , sẽ đào. Nếu thể , tối nay cũng ngủ .

Trời tối đen, trong rừng cây nhỏ bóng cây lộn xộn, ánh đèn đường vàng mờ xuyên qua cành lá, mờ mịt rõ.

Ban ngày Cố Tích còn nhớ vị trí cụ thể, nhưng trời tối chút lạc phương hướng, bật đèn pin điện thoại lên, chiếu sáng tìm một vòng.

Trong lúc tìm kiếm, cách một đoạn, Cố Tích lờ mờ thấy một bóng quen thuộc cũng đang về phía .

Anh , nheo mắt, nhận : "... Tiểu Ngôn?"

Bóng đó cứng đờ một thoáng, về phía .

Ánh đèn pin sáng trưng chiếu sáng một gương mặt xinh .

Ngôn Tòng Du theo bản năng dùng một tay che mặt.

Cố Tích nhướng mày, ánh đèn pin dịch xuống, chiếu bàn tay Ngôn Tòng Du đang buông thõng bên hông, trong tay đối phương cầm một cái xẻng nhỏ tương tự.

Cái là hồi chiều Cố Tích và Ngôn Tòng Du cùng mua ở siêu thị trường, lúc đó mua hai cái.

Ngôn Tòng Du gì, lặng lẽ giấu xẻng lưng: "..."

... Cậu quá bí mật của Cố Tích .

"Muộn thế đến đây làm gì?" Cố Tích giả vờ thấy đồ tay , dịu dàng hỏi: "Đi dạo ?"

Làm Ngôn Tòng Du ngờ sẽ gặp Cố Tích ở đây, càng nghĩ sẵn cớ, cũng đối phương thấy cái xẻng tay , do dự nên thừa nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doi-vo-moi-thi-lam-sao/chuong-77.html.]

-- Khoan , chọn đến buổi tối là lén mẩu giấy.

Đêm đen gió lớn, gió lạnh đìu hiu, Cố Tích ngoài làm gì?

Ánh mắt Ngôn Tòng Du rơi tay Cố Tích, quả nhiên, thấy đối phương cũng đang cầm một cái xẻng nhỏ.

Cậu đờ , một lời: "..."

Cố Tích nhịn đến run cả vai.

Ngôn Tòng Du ngờ Cố Tích làm như , nhất thời dám tin.

Cố Tích vòng tay qua vai Ngôn Tòng Du, nụ trong ánh mắt thể che giấu: "Trao đổi xem, nào?"

Đồng ý cũng còn ý nghĩa nữa.

Tối nay hai mang xẻng đến đây, rõ ràng là lòng tò mò của mạnh hơn . Dù bây giờ đồng ý, ngày khác vẫn sẽ từ bỏ mà đến đào.

Ngôn Tòng Du bất đắc dĩ nhắm mắt : "... Thôi ."

Chiếc chai thủy tinh nhỏ chôn sâu, nhanh đào lên, chiếc chai trong suốt phản chiếu ánh sáng lấp lánh ánh trăng.

Ngôn Tòng Du nhặt hai chiếc chai nhỏ, tiên nắm chặt chai của Cố Tích trong tay, do dự đưa chai của cho Cố Tích, trông vẻ nỡ.

Cố Tích lập tức nhận, giơ tay nhẹ nhàng véo gáy Ngôn Tòng Du: "Nếu là điều thể xem thì sẽ xem."

Ý cho xem của Tiểu Ngôn mạnh hơn tưởng tượng một chút.

"... Không thể xem." Ngôn Tòng Du Cố Tích hiểu lầm, cúi hôn nhẹ lên khóe môi , vành tai cũng đỏ, khẽ : "Em ngượng."

"Không sợ." Cố Tích khẽ : "Anh em ."

-- Anh tưởng Tiểu Ngôn loại ước nguyện ngây ngô đó.

Trước tiên Ngôn Tòng Du mở chai thủy tinh đựng mẩu giấy của Cố Tích, đổ mẩu giấy , cẩn thận và mong chờ mở .

Bên trong chỉ đơn giản tám chữ, nét chữ bay bổng.

"Bình an vô sự, thật dài thật lâu."

Ngôn Tòng Du ngây một lúc, lật mặt của mẩu giấy, thậm chí còn đối diện ánh trăng cố gắng xem chữ nào khác .

Nói là bí mật của nhóc Òm Ọp mà?

"Không còn nữa, chỉ thế thôi." Ánh mắt Cố Tích mang theo nụ trêu chọc, nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngôn Tòng Du trong lòng bàn tay, nhiệt độ ấm áp: "Trong mẩu giấy , trực tiếp cho em ?"

Mắt Ngôn Tòng Du khẽ lấp lánh, gật đầu.

Ngón tay Cố Tích nhẹ nhàng vuốt ve môi , thêm một chút ửng hồng: "... Lần hôn em, vệ sinh, là vì --"

Giọng nam sinh chậm rãi, đầu tiên lời đen tối, nhẹ nhàng thốt hai chữ, giọng mơ hồ trong khí.

Ngôn Tòng Du yết hầu siết chặt, há miệng nhẹ c.ắ.n đầu ngón tay Cố Tích, bước nửa bước về phía ôm cổ , nghiêng đầu khẽ : "... Em cũng ."

Khi đối mặt với thích, ham thể che giấu. khi Cố Tích cũng cảm giác với , niềm vui trong lòng gần như tràn ngoài.

Cố Tích đặt tay lên eo Ngôn Tòng Du, và đối phương chênh lệch chiều cao nhiều lắm, chỉ cần cúi đầu nhẹ là thể hôn , chạm môi : "Anh ."

Anh chỉ , mà còn Ngôn Tòng Du gần như nào cũng .

Vành tai Ngôn Tòng Du càng đỏ hơn, nghiêng đầu áp sát vành tai Cố Tích, thở ấm nóng phả vành tai: "Em thích bí mật ."

Cố Tích xoa xoa tóc : "Em là bí mật ư?"

Ngôn Tòng Du lắc đầu: "Là ước nguyện."

"Ước nguyện? Em gì?" Cố Tích suy nghĩ kỹ lưỡng, nghĩ , : "Em ước nguyện với thì khả năng thành hiện thực cao hơn là chôn ở đấy."

Ngôn Tòng Du Cố Tích mở mẩu giấy, xương ngón tay dùng lực nắm chặt vạt áo đối phương, mang theo chút khẩn trương.

Cố Tích nghĩ đến vô khả năng, thậm chí nghĩ sẽ là những ước nguyện ngây thơ đến mức thể . khi thực sự thấy chữ mẩu giấy, khỏi ngây .

"Mong nhóc Òm Ọp mỗi ngày đều vui vẻ."

Bên còn một hàng chữ nhỏ, ánh trăng mờ cần nhận rõ --

"Nếu thể thích em thêm một chút nữa thì càng ."

Trên mẩu giấy chỉ hai câu ngắn ngủi , nhưng tất cả đều liên quan đến Cố Tích.

Nửa câu còn nhỏ, lén lút bổ sung .

Ngôn Tòng Du đợi phản ứng của khi xong, trong lòng càng thêm bất an, nhưng ngờ đợi vài giây , Cố Tích trực tiếp nhét mẩu giấy túi của .

Cậu ngây : "... Không chôn ?"

"Chôn gốc cây cũng thành hiện thực ." Khóe môi Cố Tích cong, véo véo vành tai Ngôn Tòng Du, : "Hai ước nguyện, giúp em thực hiện một cái nhé."

Tim Ngôn Tòng Du đột nhiên đập nhanh hơn nửa nhịp, theo bản năng chớp mắt: "Cái nào?"

"Cái ." Cố Tích phóng khoáng như , thể vui vẻ cả ngày, thỉnh thoảng cũng sẽ lúc lo lắng phiền muộn, nhưng xét đến là ước nguyện của Ngôn Tòng Du, cũng hứa hẹn: "Cái đầu tiên sẽ cố gắng."

"Anh sẽ cảm thấy em... tham lam ư?" Ngôn Tòng Du ngẩng mắt Cố Tích, ánh mắt trong đêm tối lấp lánh.

Ngôn Tòng Du đối mặt với Cố Tích luôn cẩn thận như , ngay cả thêm một chút tình cảm cũng sợ chê tham lam.

Cố Tích khẽ thở dài trong lòng, ôm mặt Ngôn Tòng Du hôn một cái: "... Tham lam dùng như ."

Tham lam là tham những thứ thuộc về đủ, chiếm đoạt tất cả, Lâm Thanh Nhiên chính là ví dụ điển hình.

Còn Tiểu Du của , chỉ là đáng yêu mà thôi.

Chiếc chai nhỏ chôn đất buổi trưa, tối đào lên, công cốc một hồi. Buổi tối nhiệt độ dần xuống thấp, nên ở ngoài lâu, Cố Tích và Ngôn Tòng Du tách ở cổng ký túc xá.

"Tiểu Ngôn."

Trước khi lên lầu, Cố Tích đầu gọi Ngôn Tòng Du một tiếng.

Ngôn Tòng Du dừng bước, nghiêng đầu , ánh mắt dường như đang bày tỏ sự hỏi han.

Sao ?

"Đợi học kỳ ." Cố Tích hai tay đút túi, ngón tay chạm mẩu giấy trong túi, giọng trầm thấp dịu dàng, mang theo vẻ lưu luyến khó tả: "Tụi dọn ngoài ở chung ."

Tim Ngôn Tòng Du hẫng mất nửa nhịp, một lúc , thấy : "Được."

Đương nhiên là .

Loading...