ĐỔI VỢ MỚI THÌ LÀM SAO? - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:35:45
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Cố Tích đến kéo Ngôn Tòng Du , kịp ngăn cú đá thứ hai của Bạc Hoài, ngăn chặn một vụ bạo lực xảy .
"Tiểu Ngôn bình tĩnh --" Cố Tích nửa ôm vai , "Đừng giận, ?"
Anh Bạc Hoài làm gì, nhưng thể khiến Tiểu Ngôn tính tức giận đến mức , chắc chắn là làm chuyện gì đó lớn.
Không Ngôn Tòng Du lọt tai lời , nhét kem tay , nhỏ an ủi : "Không , đừng sợ."
Nói xong, Cố Tích còn hiểu ý Tiểu Ngôn, đối phương dấu vết gỡ tay , ánh mắt lạnh băng rơi đàn ông mặt.
Bạc Hoài khựng , dứt khoát mách tội: "Cố Tích, trông chừng bà xã em !"
"...Tiểu Ngôn!" Đến bây giờ Cố Tích vẫn hiểu rõ chuyện gì xảy , vô thức kéo cổ tay , "Khoan ."
nãy Cố Tích xa, chỉ dường như Bạc Hoài gì đó với Tiểu Ngôn, mới khiến tức giận, nhưng rõ lời cụ thể.
"Đừng giận nữa." Cố Tích nhẹ nhàng ấn ấn cổ tay Ngôn Tòng Du, dịu dàng hỏi: "Anh chọc gì em mà em đ.á.n.h ?"
Ngôn Tòng Du cau mày : "Anh bắt nạt ."
Bạc Hoài ngoài quan sát: "...??? "
Gì cơ?
Cậu nữa xem???
Ai bắt nạt ai? Chắc chắn đang bắt nạt chứ?
Cố Tích ngây , cũng cảm thấy gì đó , về phía Bạc Hoài.
Bạc Hoài oan uổng giơ tay, "Trời đất chứng giám, bắt nạt bao giờ?"
"Anh ngang qua với là bạn trai khá trai, còn đang khen em, đá -- Sao tính tình nóng nảy ?" Anh khó tin .
Cuối cùng Cố Tích cũng hiểu , nắm tay Ngôn Tòng Du véo nhẹ an ủi, biểu cảm chút khó tả: "...Chắc em coi là lưu manh ."
Tiểu Ngôn đang đường bình thường, Bạc Hoài đột nhiên câu đó, khó tránh khỏi khiến hiểu lầm.
Huống hồ Ngôn Tòng Du còn một bộ lọc yếu đuối cho Cố Tích, luôn cảm thấy sẽ bắt nạt.
Ngôn Tòng Du đại khái cho rằng Bạc Hoài bắt nạt Cố Tích , còn đến khiêu khích .
Bạc Hoài trợn tròn mắt, cả đời ai giống lưu manh!
Cố Tích nghiêng đầu giải thích với Ngôn Tòng Du: "Anh là bạn , đang đùa với em thôi."
Cảm xúc của Lúc Ngôn Tòng Du mới dịu xuống vài phần.
"...Không đúng." Cố Tích chợt nghĩ gì đó, "Hai chắc gặp mặt , Tiểu Ngôn, em nhận ư?"
Lần ở xưởng xe lẽ hai gặp mặt, nhưng dịp sinh nhật lâu đây, buổi trưa ăn cơm mời nhiều bạn bè, lúc đó mặt cả Ngôn Tòng Du và Bạc Hoài.
Mặc dù lúc đó hai chuyện, nhưng ít nhất cũng quen mặt.
Ngôn Tòng Du lắc đầu, "Không để ý."
Lúc đó trong phòng riêng, đối với Ngôn Tòng Du hầu hết đều là những gương mặt xa lạ, ăn xong một bữa cơm, cùng lắm chỉ để ý Cố Tích ăn mấy bát cơm, làm thể nhớ bàn còn ai ?
"...Không gì." Cố Tích ôm vai Ngôn Tòng Du, tiện thể véo nhẹ má , : "Không nhớ thì thôi."
Ngôn Tòng Du ừm một tiếng.
Bạc Hoài khoanh tay, cảnh thực sự thể tin nổi.
...Hóa thương chỉ ư?
"Là một hiểu lầm." Cố Tích giải thích xong với Tiểu Ngôn, chút bất đắc dĩ về phía Bạc Hoài, " những lời đó với em làm gì?"
Bạc Hoài lộ vẻ mặt lòng coi là lòng lang thú, "Anh nóng tính ?"
Tuy ban đầu là cố ý, nhưng tức giận thì tức giận, một lời nào mà trực tiếp chân đá chứ?
Câu suýt nữa làm Tiểu Ngôn giận ngất , Cố Tích vội vàng kéo , tiếp tục hỏi: "...Vậy định làm gì?"
Bạc Hoài thản nhiên : "Anh kích thích một chút, để về tìm em mách tội."
Lúc ngay cả Cố Tích cũng nhịn đ.á.n.h , "..."
Đáng đời.
"Dữ quá, nãy làm giật ." Bạc Hoài tặc lưỡi, vỗ vỗ bụi tồn tại quần áo, "Anh đây."
Đợi Bạc Hoài rời , Cố Tích nghiêng đầu vài câu với Ngôn Tòng Du, nhưng đối phương ôm lấy .
Ngôn Tòng Du ghé sát tai Cố Tích, nhỏ: "Em dữ."
Cố Tích bật , "Dữ thì ?"
Anh véo má Ngôn Tòng Du, "Mặc kệ , hề thấy em dữ chút nào."
Ngôn Tòng Du hỏi: "Thật ư?"
Cố Tích khẳng định gật đầu: "Không hề dữ chút nào."
Ngôn Tòng Du cong môi, chỉ cần Cố Tích cảm thấy là , bỏ qua chuyện nãy, "...Anh mau ăn kem , sắp chảy hết ."
Tổng cộng mua hai cây kem, kem mềm màu vàng nhạt chảy, bên rắc những hạt màu sắc.
Vừa nãy vì Ngôn Tòng Du đ.á.n.h , kem đều trong tay Cố Tích, đưa một cây cho Tiểu Ngôn.
Ngôn Tòng Du lắc đầu, "Em ăn."
"Vậy mua hai cây?" Cố Tích hỏi.
"Vị khác ." Ngôn Tòng Du hề cảm thấy vấn đề gì về logic, "Anh ăn hai cây."
Cố Tích nhịn , "Tại ?"
"Trước đây ăn hai cây."
Ngôn Tòng Du về Cố Tích say rượu đây, ăn hai cây kem cùng lúc.
"..."
Lúc đó Cố Tích và Ngôn Tòng Du vẫn thiết, càng nhận tấm lòng của Tiểu Ngôn.
Mắt Cố Tích sâu hơn, nắm chặt cổ tay Ngôn Tòng Du, kéo đến một nơi .
Cổng công viên giải trí tấp nập, nhưng góc cây bên cạnh ai qua.
Ngôn Tòng Du vẫn chằm chằm kem, nhắc nhở: "Sắp chảy hết ..."
Cố Tích c.ắ.n một miếng kem, nắm cằm Ngôn Tòng Du, cúi đầu trao cho một nụ hôn mát lạnh.
Ngôn Tòng Du ngây trong giây lát, ôm lấy cổ Cố Tích, nhỏ: "Cố Tiểu Tích, hôm nay dính quá."
Dính đến nỗi tim cũng sắp tan chảy .
Cố Tích nhẹ nặng c.ắ.n môi , "Nghiêm túc ."
...
Cuối cùng mỗi cũng chia một cây kem, uống rượu là một sự cố, trong trường hợp bình thường, Cố Tích ăn hai cây cùng lúc.
Cố Tích và Ngôn Tòng Du đầu đến công viên giải trí, nhưng đây là bạn bè, bây giờ là yêu, luôn những điều đổi.
"Muốn chơi gì ?" Cố Tích hỏi.
Ngôn Tòng Du luôn hứng thú với những thứ , lúc hiếm khi dừng một lát, chỉ một công trình cao lớn ở phía xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doi-vo-moi-thi-lam-sao/chuong-64.html.]
Cố Tích theo, là vòng khổng lồ đang từ từ , ánh nắng mặt trời chiếu rọi từ phía , xung quanh tỏa ánh sáng rực rỡ.
"Được." Cố Tích nắm tay Ngôn Tòng Du, "Đi thôi."
Vòng khổng lồ thì , trong phạm vi chấp nhận của Cố Tích. Nếu Ngôn Tòng Du chơi những trò cảm giác mạnh như tàu lượn siêu tốc cướp biển, chỉ thể lừa đối phương đổi trò khác.
"Đây là đầu tiên cái ." Ngôn Tòng Du nghiêng đầu hỏi kỹ: "Anh là đầu tiên ư?"
Ngôn Tòng Du đây, cuộc sống đơn điệu đến đáng thương, mỗi ngày ngoài học bài và vẽ vời , gì khác làm.
khi ở bên Cố Tích, Ngôn Tòng Du mới làm nhiều điều mà đây từng làm.
Cố Tích Ngôn Tòng Du hỏi gì, nhưng lạ ?
"...Là đầu tiên." Anh : "Chưa chơi cái bao giờ."
Ngôn Tòng Du mím môi .
Ngồi lên vòng khổng lồ, cửa đóng , cabin từ từ nâng lên trung.
Cố Tích hiếm khi xuống từ một nơi cao như , cúi mắt những ngôi nhà và kiến trúc dần thu nhỏ đất, thứ dường như trở nên nhỏ bé, trong lòng chút hoảng hốt.
"Kia là trường Nhất Trung Vinh Thành." Cố Tích kéo Ngôn Tòng Du chỉ cho xem, đường chạy bằng nhựa đỏ từ cao cũng nổi bật, "Giá như lúc đó tụi thể gặp thì mấy."
Ngôn Tòng Du khẽ ừ một tiếng.
Tuy lúc đó nhận Cố Tích, nhưng đối phương thích. Mà Ngôn Tòng Du cũng thể xác định mấy tháng quen hồi nhỏ tính là gì, dù từ góc độ của , cuối cùng nhóc Òm Ọp rời từ biệt.
Dù bây giờ tiếc nuối, nhưng ở tuổi đó, thứ đều chắc chắn, Ngôn Tòng Du chỉ mười sáu, mười bảy tuổi sẽ chỉ đưa lựa chọn .
Ngôn Tòng Du nghĩ, nhưng bây giờ cũng muộn.
"Nếu, em là nếu..." Đến đây, Ngôn Tòng Du chớp mắt, "Tụi quen hồi cấp ba, sẽ thế nào?"
Cố Tích nâng cằm , đùa giỡn : "Với khuôn mặt của em thì --"
"Anh chắc sẽ yêu sớm với em thôi."
Tim Ngôn Tòng Du đập thình thịch, dường như loạn nhịp.
Cậu nắm tay Cố Tích chút mạnh, lòng đầy mong đợi : "Còn gì nữa?"
Cố Tích đưa tay vén tóc mái của Ngôn Tòng Du, tùy tiện suy nghĩ, "Em sẽ giúp làm bài tập chứ?"
Ngôn Tòng Du ghé sát , "Em dạy ."
Cố Tích , cúi mắt , chóp mũi gần như chạm chóp mũi, thở ấm áp hòa quyện quấn quýt, nhỏ: "...Lúc tự học buổi tối, tụi thể cùng lén lút ngoài."
Ngôn Tòng Du hỏi: "Đi làm gì?"
Cố Tích trả lời, chỉ nghiêng đầu hôn môi Ngôn Tòng Du, câu trả lời cũng hiểu.
Vòng khổng lồ một vòng hai mươi phút, cuối cùng khi khỏi cabin, não Ngôn Tòng Du như thiếu oxy, môi đỏ hồng, khóe miệng còn thêm một vết c.ắ.n nhỏ.
Vừa xuống vòng khổng lồ, Ngôn Tòng Du còn chóng mặt, kịp thở dốc, kéo Cố Tích lý lẽ, "Anh cho em c.ắ.n nên em c.ắ.n ."
" c.ắ.n em."
Cố Tích đặt tay lên vai Ngôn Tòng Du, biếng nhác : "Cứ c.ắ.n đấy."
Ngôn Tòng Du dừng , nặn mấy chữ: "...Không công bằng."
Cố Tích dừng bước, lau khóe môi Ngôn Tòng Du, nhẹ nhàng hỏi: "Đau ?"
Ngôn Tòng Du vô thức l.i.ế.m khóe môi, "Không đau."
Cố Tích bật , Tiểu Ngôn ngốc đến , đưa thóp , kết quả đối phương .
Anh cố ý : "Vậy vẫn cắn."
Ngôn Tòng Du nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Tích, nhấn mạnh: "Không công bằng."
"Cái gì công bằng công bằng?" Cố Tích : "So đo từng tí một."
"Sau ăn nhiều hơn một miếng thịt em cũng tính công bằng công bằng ?"
Ngôn Tòng Du phát hiện khó lý với Cố Tích, luôn dẫn dắt lạc lối, ngây hai giây, bận tâm đến chỗ nữa: "...Vậy tại em thể c.ắ.n ?"
Cố Tích thẳng: "Vì sợ."
"...Anh sợ gì?" Ngôn Tòng Du ngây .
Một tay Cố Tích véo má Ngôn Tòng Du, bóp đến nỗi miệng ép mím , ghé sát hôn một cái, "Anh sợ em c.ắ.n ."
-- Hình như một câu vô nghĩa.
Ngôn Tòng Du cũng hiểu, "Vậy thể c.ắ.n em?"
"Anh c.ắ.n em, là vô tình quẹt trúng thôi." Cố Tích xoa khóe môi hai cái, sửa : "...Anh cố ý c.ắ.n em làm gì?"
Ngôn Tòng Du như hiểu logic trong đó, ôm lấy cổ cúi xuống, cong môi : "Vậy em cũng thể vô tình c.ắ.n đúng ?"
Cố Tích dùng mặt đẩy Ngôn Tòng Du , khẽ mở môi : "Tỉnh , đừng mơ mộng nữa."
"..."
Ngôn Tòng Du đanh mặt, "Không công bằng."
"Sao em giống như con ch.ó con ?" Cố Tích liếc một cái.
Giằng co lâu như vẫn đồng ý, Ngôn Tòng Du cũng dần nản chí, chấp nhận sự thật , khẽ thở dài: "Không giống, ch.ó con thể c.ắ.n , em thì ."
Không giận, chỉ gần gũi Cố Tích hơn một chút thôi.
Sự thất vọng ngắn ngủi thoáng qua, khi Ngôn Tòng Du thấy một quầy hàng bán bóng bay, bỏ qua chuyện nãy.
Cố Tích trực tiếp Ngôn Tòng Du kéo , suýt nữa vững, "...Lại nữa?"
"Mua bóng bay." Ngôn Tòng Du hỏi: "Anh mấy cái?"
"Anh bóng bay." Cố Tích kéo , kịp phản ứng: "Ai với em là thích bóng bay?"
Anh lớn từng , còn chơi bóng bay gì nữa?
Ngôn Tòng Du dừng bước, do dự một lát : "...Trình Chước , giữ những quả bóng bay đó lâu."
"Chẳng trách sinh nhật các em làm một phòng đầy bóng bay, thì là ." Cố Tích dựa lan can ven đường, " đó vì bóng bay."
"Là vì đây là những thứ em mua cho ."
Bản bóng bay là thứ gì đáng giá, đối với cũng trẻ con.
chính những món đồ chơi nhỏ đáng kể , là đầu tiên mua cho Cố Tích.
Mẹ ruột của Cố Tích bỏ từ sớm, trong ký ức gần như , còn bố ruột tuy để thiếu thốn gì về ăn uống, nhưng quanh năm ở nhà, đương nhiên thời gian mua những thứ cho .
Sau Vưu Lan Thục trở thành kế của , nhưng lúc đó Cố Tích cũng lớn , còn cần những đồ chơi lòe loẹt nữa.
ngờ, năm hai mươi tuổi, nhận những quả bóng bay mà Ngôn Tòng Du mua cho .
Lúc đó đối phương mua cũng hỏi nhiều, là buổi tối công viên giải trí đông rõ, bảo cầm bóng bay quang sẽ lạc.
Ngôn Tòng Du những chuyện , tất cả đều là vô tình.
Mặt mày Cố Tích hiện lên nụ nhẹ: "Tiểu Ngôn?"
Ngôn Tòng Du hồn, một cảm giác chua xót nhàn nhạt dâng lên trong lòng, khớp ngón tay siết chặt: "Vậy còn mua bóng bay ?"
"Mua." Cố Tích : "Anh mua cho em."
Nhóc Cố Tích từng nhận bóng bay, nhóc Ngôn Tòng Du cũng từng.