ĐỔI VỢ MỚI THÌ LÀM SAO? - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:35:30
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Tích cầm điện thoại, vẻ mặt ngơ ngác phòng tắm.
Khoảng cách chỉ cần gọi một tiếng là thấy, tại gọi điện thoại?
tiếng chuông điện thoại vẫn reo, dường như do vô tình chạm , lẽ thực sự chuyện cần tìm .
Không hiểu nhưng Cố Tích vẫn bắt máy, "Alo? Tiểu Ngôn?"
Ngôn Tòng Du trong điện thoại gọi một tiếng, giọng trong điện thoại và giọng từ phòng tắm trùng khớp: "Cố Tiểu Tích."
Cố Tích ứng tiếng.
Ngôn Tòng Du: "... Anh đang làm gì đấy?"
Cố Tích ngẩn tò te.
Anh đến cửa phòng tắm, gõ nhẹ cửa, "Có chuyện gì ?"
Ngôn Tòng Du thấy giọng điệu bình thường của Cố Tích thì yên tâm, lo đối phương sẽ ảnh hưởng tâm trạng vì trời mưa.
Cậu Cố Tích một bí mật, ví dụ như sẽ kháng cự những đêm mưa, và ở quán thịt nướng đột nhiên mất điện, phản ứng của đối phương đều kỳ lạ.
Ngôn Tòng Du chuyện gì xảy phía , chỉ Cố Tích yếu ớt như đáng thương.
Bây giờ bên ngoài trời đang mưa, tiếng mưa rơi cửa sổ ngày càng lớn, Ngôn Tòng Du lo Cố Tích sẽ sợ hãi, nên thể yên tâm, bèn kìm gọi điện cho .
Hơn nữa Cố Tích thể tự quyết định.
"Không gì." Ngôn Tòng Du bổ sung: "Anh đừng cúp máy."
Khoảng cách một cánh cửa phòng tắm, thực cần điện thoại cũng thể thấy chuyện.
Cố Tích khó hiểu điện thoại, cánh cửa phòng tắm, cảm thấy lẽ là Tiểu Ngôn sợ, nhưng ngại .
Anh nhớ hồi nhỏ Lộ Trì xem phim kinh dị xong, ngủ một thấy sợ ma cũng , rõ ràng sợ nhưng thẳng, run rẩy đông tây với để xoa dịu cảm xúc sợ hãi.
Hành động của Ngôn Tòng Du bây giờ giống Lộ Trì đây, thuộc loại tìm chuyện để : "... Giờ đang làm gì?"
Cố Tích dựa cửa, chuyện phiếm: "Đang em chuyện."
Dưới tiếng nước chảy ào ào, câu tiếp theo của Ngôn Tòng Du vẫn là lời vô nghĩa, "Anh đang ở cửa ư?"
"Anh đây." Cố Tích bật , "Em xem ?"
Những lời vô nghĩa cứ lặp lặp vài lượt, nhưng Cố Tích cũng sốt ruột, chỉ thấy buồn .
Gọi điện qua một cánh cửa, thật ngây thơ c.h.ế.t .
Đợi đến khi Ngôn Tòng Du tắm xong mới cúp điện thoại chuẩn ngoài.
Cửa phòng tắm mở, nước mờ mịt tràn che khuất tầm . Ngôn Tòng Du cũng quá chú ý, bước khỏi phòng tắm cái gì làm vấp, cộng thêm mất tập trung, lập tức giữ thăng bằng.
"—!" Cố Tích vốn chỉ trêu Ngôn Tòng Du, ngờ thực sự làm vấp ngã, đồng t.ử co , theo bản năng kéo , nhưng chậm nửa nhịp.
Một cú loạng choạng, kết quả hai cùng ngã xuống đất. May mà đất trải thảm, lớp đệm giảm xóc.
Cố Tích , hai tay chống lưng dậy, "Em chứ?"
"Em ."
So với Cố Tích ít nhất còn chuyện gì đang xảy , từ đầu đến cuối Ngôn Tòng Du đều mơ hồ, thậm chí còn hồn khỏi sương trong phòng tắm thì ngã xuống đất.
Khi hai ngã, Cố Tích là đỡ bên . Sau khi định thần , Ngôn Tòng Du sợ đè lên Cố Tích, nhanh chóng dậy khỏi .
Ngôn Tòng Du còn tưởng là trượt chân làm ngã đối phương, lòng sinh áy náy xuống cạnh , "Anh ngã ?"
Cố Tích lắc đầu, "Anh cũng ."
Ngôn Tòng Du vươn tay giúp lau nước mặt, khi ngoài tóc hãy còn ướt, tránh khỏi nhỏ mặt Cố Tích.
"Xin ..." Ngôn Tòng Du vẫn tưởng là do , "Có đau ?"
Cố Tích thảm, một dấu chấm hỏi lớn hiện lên, dừng , "Tại xin ?"
Nếu khách sáo như , nên xin cũng là .
Ngôn Tòng Du áy náy : "Em vững."
"Có em..." Cố Tích thẳng dậy, thăm dò hỏi: "Không phát hiện là làm em vấp ngã?"
Ngôn Tòng Du: "..."
Bây giờ phát hiện .
"... Tại làm em vấp ngã?" Ngôn Tòng Du kìm hỏi.
"Anh tưởng em thể tránh ." Cố Tích chống cằm, cong môi , "Kết quả là nghĩ sai --"
Hai t.h.ả.m chuyện, đến giữa chừng, Ngôn Tòng Du nghiêng hôn lên má Cố Tích, chỉ dùng môi nhẹ nhàng chạm má rời , chạm biến mất.
Tâm tư Cố Tích gián đoạn, lập tức quên mất định gì.
Không là thể hôn, nhưng chuyện đang chuyện đột nhiên sán hôn một cái? Thực quen với kiểu mật dính dính , cũng thói quen .
lẽ... các cặp đôi thực sự đều ở bên như , thì thực bình thường? Cố Tích chắc chắn nghĩ.
Tuy nhiên, ngắt ngang như , cuộc trò chuyện nghiêm túc thể tiếp tục nữa. Vừa đúng lúc cũng còn sớm, hai sấy khô tóc xong liền chuẩn lên giường ngủ.
Phòng ngủ lớn, chiếc giường trong phòng ngủ còn lớn hơn.
Ngôn Tòng Du xoay cũng chạm mép chăn của Cố Tích.
Cậu nhắm mắt , nếu sớm mua chiếc giường rộng một mét .
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa ngớt.
Đèn phòng tắt, Cố Tích ngẩng đầu trần nhà đen kịt.
"... Anh thích trời mưa lắm." Cố Tích khó ngủ, nghiêng đầu , " hôm nay vui."
Anh Ngôn Tòng Du ngủ, vì thấy cứ trằn trọc. Nệm giường mềm, Ngôn Tòng Du xoay , bên thể cảm nhận rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doi-vo-moi-thi-lam-sao/chuong-53.html.]
Cuối cùng Ngôn Tòng Du cũng ngừng trằn trọc, yên tĩnh , từ từ : "Em cũng vui."
Những điều đây mơ cũng dám mơ, mà hôm nay thành sự thật.
Khi chuyện, Ngôn Tòng Du lý do để đến gần hơn, khẽ hỏi: "Tại thích trời mưa?"
Khi Cố Tích trở về kiếp , chỉ thích trời mưa, mà thậm chí còn kháng cự và sợ hãi. Đặc biệt là những ngày mưa bão, luôn khiến nhớ cái đêm tuyệt vọng cuối cùng của kiếp .
bây giờ, căn phòng vô cùng ấm áp, chiếc chăn đắp mềm mại mang theo mùi hương thoang thoảng, bệnh tật, tiếng thở của bên cạnh, thứ đều là dáng vẻ yên tâm nhất. Vì , dù tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn đáng ghét, nhưng trái tim Cố Tích bình yên lạ thường.
"Trước đây thích." Cố Tích mò mẫm trong bóng tối tìm tay Ngôn Tòng Du, đặt lên gối nắm chặt, lẩm bẩm: " hôm nay, chắc sẽ ghét nữa."
Hình như, trời mưa cũng đáng sợ đến thế.
Ngôn Tòng Du nhẹ nhàng bóp nhẹ tay .
"Tay em lạnh quá." Cố Tích nắm c.h.ặ.t t.a.y nhét trong chăn, "... Có em đắp chăn ?"
Vừa vì lo đêm xuống nhiệt độ giảm nên Ngôn Tòng Du đặt thêm một chiếc chăn giường. Cố Tích hiểu sai, hai chiếc chăn, tưởng là hai đắp chăn riêng.
Cố Tích vốn tiện tay nhét tay Ngôn Tòng Du trong chăn, nhưng ngờ cảm nhận nhiệt độ trong chăn của , lạnh lẽo chút ấm nào.
Anh nghi hoặc, trong bóng tối thấy, còn tưởng nhét nhầm tay Tiểu Ngôn, vươn tay sờ thử.
Cố Tích sờ thấy cơ thể ấm áp của Ngôn Tòng Du, nhưng trong chăn lạnh buốt.
Ngôn Tòng Du ngờ Cố Tích sờ sờ , cứng một lúc động đậy, "Sao ?"
Cố Tích kỳ lạ : "Tiểu Ngôn, em tỏa nhiệt ?"
Cuối cùng Ngôn Tòng Du cũng nhận Cố Tích sờ cái gì, suýt chút nữa tưởng đối phương thông suốt .
"... Lát nữa sẽ ấm thôi."
Cố Tích kéo tay , "Em xích đây một chút."
Ngôn Tòng Du Cố Tích ấm áp, chỉ cần sờ tay là thể cảm nhận , kéo chăn của xích gần Cố Tích.
Cố Tích kìm khẽ .
Anh vén chăn của lên một chút, khẽ mời: "Vào ."
Ngôn Tòng Du ngây nửa giây, đó nhanh chóng vứt bỏ chiếc chăn cũ của , chui chăn của Cố Tích, như bao bọc bởi nóng.
Khoảng cách quá gần, nhưng chỉ riêng việc ngủ chung một chiếc chăn khiến tim Ngôn Tòng Du đập nhanh hơn một chút.
Cố Tích giơ tay sờ tóc , với tư thế nửa ôm, thêm gì nữa, "Ngủ ."
Ngôn Tòng Du khẽ ừ một tiếng.
Thời gian chầm chậm từng giây trôi qua, Ngôn Tòng Du nhắm mắt nhưng buồn ngủ, bên tai thấy tiếng thở của Cố Tích dần dần đều đặn .
Không bao lâu, Ngôn Tòng Du Cố Tích ngủ, tự thì thầm vài câu, như cho chính , cũng hy vọng Cố Tích đang ngủ thể thấy vài câu, lẽ trong mơ thể mơ thấy .
Cậu nhiều, cuối cùng khẽ : "Thực hôm nay còn một món quà tặng--"
... Chỉ là sợ biến khéo thành vụng nên vẫn , nhưng như một cái gai mắc trong lòng.
Ngôn Tòng Du hết những gì , lòng thở phào nhẹ nhõm, bèn định yên tĩnh ngủ.
Cố Tích bên cạnh động đậy, đột nhiên lên tiếng trong sự tĩnh lặng, giọng còn mang theo vẻ buồn ngủ mơ hồ: "... Quà gì?"
Đầu óc Ngôn Tòng Du ngưng trệ, ngẩn : "Anh ngủ ?"
"Ngủ ." Cố Tích thậm chí mở mắt, mơ màng : "... Rồi em boong boong đ.á.n.h thức."
Hình như còn mơ một giấc mơ, một tiểu hòa thượng niệm kinh, boong boong boong boong boong boong.
Đang niệm thì tỉnh dậy, thấy Ngôn Tòng Du lảm nhảm bên tai.
Quả nhiên nội dung giấc mơ vô căn cứ.
Ngôn Tòng Du mặt biểu cảm tai đỏ: "..."
"Đưa ." Cố Tích ngáp một cái mệt mỏi, vẫn tỉnh táo, động tác vươn tay đòi đồ suýt nữa chọc mặt Ngôn Tòng Du.
Ngôn Tòng Du cẩn thận đặt tay Cố Tích trở , cố gắng thôi miên , "Anh vẫn đang mơ, ngủ tiếp ."
"... Vậy ư?" Cố Tích mơ hồ : "Thế tiểu hòa thượng ?"
Ngôn Tòng Du mà nước mắt, hối hận cũng kịp nữa , chỉ thể cứng rắn tiếp tục .
"Tiểu hòa thượng ngủ ." Ngôn Tòng Du vỗ vỗ , "Anh cũng ngủ ."
...
...
Sáng sớm tại ký túc xá 3042, dậy sớm nhưng vẫn còn ngái ngủ.
Cửa ký túc xá gõ vài tiếng.
Trình Chước ngậm bàn chải đ.á.n.h răng, mở cửa, thuận miệng hỏi: "Anh Cố, về , tối qua ngủ ở ?"
Cậu dụi dụi mắt, "Sao cả quần áo khác ?"
Có thể nhận Cố Tích mặc bộ quần áo khác với hôm qua, vì Trình Chước khả năng quan sát đặc biệt.
Mà là bộ quần áo khác với phong cách thường ngày của Cố Tích.
Cố Tích bước , tay còn xách vài túi đồ ăn sáng, đặt lên bàn, : "Có chuyện với ."
"Nói gì." Tống Kim Trăn xuất hiện bên cạnh, lấy một chiếc bánh bao nhỏ, : "Hôm nay đối xử với bọn thế ư? Nói , chuyện lớn đến cũng giúp giải quyết."
Cố Tích kéo ghế xuống, vẻ mặt bình thường : "Tôi đang yêu đương."
Vừa dứt lời.
Bánh bao của Tống Kim Trăn nghẹn trong miệng, đột nhiên nuốt trôi nữa.
Bàn chải đ.á.n.h răng của Trình Chước rơi xuống đất.
Hứa Cảnh Nhân vẫn còn giường suýt chút nữa thì lăn xuống.