Đại não cố tình thả lỏng, vì khi tắm xong bước ngoài thấy Du Tông dựa một bên, phản ứng của chậm mất mấy nhịp.
Tôi nghĩ ai trong nhà sẽ cho .
Hắn hiện đang mặt , chỉ thể là…
“Mật khẩu bao nhiêu năm vẫn đổi, là lười nỡ?”
Mật khẩu dùng nhiều năm, động tác nhấn từng trở thành phản xạ của cơ bắp, đến nỗi suýt quên mất, ý nghĩa ban đầu của nó – ngày đánh dấu đầu tiên.
“Cảm ơn nhắc nhở, lát nữa sẽ đổi.”
Đối mặt với ánh mắt chăm chú của , siết chặt vạt áo choàng tắm, “Còn chuyện gì ?”
Hắn gì, bước một bước về phía .
Tôi lập tức thu biểu cảm, hạ giọng, “Chẳng lẽ Du thiếu gia tự nhắc nhở về mối nguy hiểm an ninh, mà chỉ đơn thuần là vô phép xông nhà riêng?”
Du Tông yên mặt , còn cái giọng điệu bất cần đời nữa: “Giang Mạnh, bây giờ ai khác. Nói chuyện cần châm chọc như .”
“Anh cũng ai khác, nửa đêm nửa hôm chạy đến nhà bạn trai cũ thích hợp ?”
“Quả thật thích hợp.”
Đôi mắt nhạt màu của chăm chú chớp, lâu , khóe môi cong lên, như : “ bạn trai cũ , đồ bỏ quên ở đây, em trả cho .”
Ngày đó khi rời , tất cả thứ đều mang theo, quần áo mua chung cắt đôi, cốc chén đập vỡ chỉ còn tay cầm, đồ điện tử chỉ còn sót cái phích cắm.
May mà nuôi thú cưng.
Cũng … sinh con.
Chia tay rõ ràng đến thế, giờ đồ bỏ quên, thật quá nực .
“Ở đây còn đồ của nữa.”
“Có. Em còn nợ một …”
Du Tông nghiêng áp sát, hạ thấp giọng . Hơi thở nóng bỏng phả vành tai, từng chữ một:
“Chuyện, chia, tay.”
Da đầu đột nhiên căng chặt, thể tin trừng lớn mắt, “Anh điên , linh tinh gì đó?”
“Nói linh tinh?”
Hắn khẩy một tiếng, thẳng dậy, “Rốt cuộc là ai đang linh tinh? Là ai đêm cầu hôn chia tay một cách đột ngột, còn mạnh miệng thề rằng cả đời sẽ kết hôn? Sao, bây giờ cuối cùng cũng chịu nổi cô đơn đúng ?”
Du Tông lẽ xuống máy bay đến nhà , kịp điều chỉnh múi giờ, sắc mặt tệ.
Khi lồng n.g.ự.c phập phồng, thở nặng nề thể kìm nén.
“Gia sản tương đương, trở ngại sinh sản. Ha, Giang Mạnh, yêu cầu của em đối với đối tượng kết hôn chỉ mấy chữ đó thôi ?”
Đây là những điều kiện liệt kê khi nhờ mai mối chuyên nghiệp tìm đối tượng liên hôn phù hợp, những điều lan truyền khắp giới, cũng gì lạ.
Quả thật đơn giản, nhưng tình trạng sức khỏe của ông nội cũng cho phép từ từ chọn lựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doi-thu-khong-doi-troi-chung-biet-toi-sap-lien-hon/chuong-2.html.]
Tôi ông thất vọng, với nhiều tiếc nuối.
Loại chuyện , Du Tông cần .
dường như sự im lặng của chọc giận.
“Khát khao đến mức tìm ? Lẽ nào còn hiểu rõ làm để khiến em sướng hơn ?”
“Du Tông!”
Tôi quát , “Chúng chia tay , đưa quyết định gì cũng liên quan đến .”
“Hả?” Hắn chịu buông tha, ép sát , “Thật ? Thật sự như ?”
Thắt lưng đột nhiên ôm chặt, kịp giằng , bàn tay men theo xương sống trườn lên, nhanh chóng chạm một điểm nào đó xương bả vai.
“Ở đây.”
Du Tông xuyên qua áo choàng tắm siết chặt hơn, mắt đỏ ngầu gặng hỏi, “Có khác từng chạm đây ?”
Ở đó một nốt ruồi nhỏ, là vùng nhạy cảm của .
Du Tông thích nhất là khi ân ái hôn lên nốt ruồi đó, đẩy đến cực hạn, cố chấp chặn đường lui phút chót, lóc cầu xin.
Trong khí lan tỏa từng sợi hương diên vĩ đen. Khoảnh khắc ngửi thấy nó, sâu thẳm trong cơ thể đột nhiên chấn động mạnh, những con sóng liên tục vỗ về.
Đó là tin tức tố của Du Tông.
Quá lâu gặp, phản ứng của cơ thể mạnh đến mức ý chí suýt nữa trụ nổi.
“Anh bình tĩnh chút .”
Tôi hít sâu một , nghiến răng đẩy .
“Nếu một lời giải thích, thể xin . Xin Du Tông, thất hứa, đây từng thà c.h.ế.t kết hôn, bây giờ quả thật kết hôn, lòng ?”
Cùng lúc lời dứt, đưa tay hất chậu cây cảnh đặt cạnh cửa phòng tắm xuống đất.
“Choang” một tiếng thật lớn.
Nghe thấy động tĩnh, quản gia chậm rãi đến, thấy là Du Tông, lập tức phắt đầu xuống lầu gọi .
Khi chia tay bọn họ chứng kiến cảnh ồn ào đến mức nào. Tất cả giúp việc trong nhà đều chứng kiến.
Tiếng bước chân gấp gáp dồn dập nhanh chóng vang lên từ cầu thang, Du Tông lùi một bước, nụ pha lẫn vài phần chế giễu.
Thân hình cao lớn, vóc dáng cường tráng hơn năm năm , cánh tay ôm chặt thắt lưng rắn chắc và mạnh mẽ.
Thế nhưng lúc , một cảm giác lung lay sắp đổ.
“Em nghĩ ngủ nghỉ đường xa như , ngừng nghỉ đến tìm em, chỉ để đòi một lời giải thích thôi ?”
Tôi khẽ giật , hiểu mặt , nhẹ giọng lặp :
"Xin . Anh về nghỉ ngơi sớm , cũng mệt, ngày mai một cuộc họp quan trọng, tiễn ."
Du Tông khẩy một tiếng: "Tôi ở đây , còn quan trọng đến mức nào nữa?"