bản kiểm điểm từ 2000 chữ tăng lên 5000 chữ, còn kèm theo hình phạt dọn dẹp nhà vệ sinh nam.
“Chị, chị đồng ý với cô giáo tăng thêm hình phạt, nhà vệ sinh nam bẩn như thế, hơn nữa làm sai là em.”
Tôi chặn chị gái đang phía , giải thích với chị .
khi thấy đôi mắt chị đỏ hoe, vẻ mặt như sắp , liền sững sờ.
“, làm sai là chị.”
Chị gái dường như khổ một tiếng, với ánh mắt lạnh nhạt pha lẫn một tia hận thù.
“Chị nên ngăn cản em tự sát đây, em c.h.ế.t , chị sẽ mệt mỏi thế .”
Khoảnh khắc , nên lời.
Suốt đường chị gái im lặng gì, cho đến khi chiếc xe điện cà tàng dừng ở một con hẻm nhỏ hẹp, bẩn thỉu.
“Em về nhà , đói thì tự nấu mì gói mà ăn.”
Tôi kéo tay chị gái đang định rời .
“Muộn thế , chị về nhà ?”
Chị gái thiếu kiên nhẫn hất tay , “Đi làm thêm chứ , chị rảnh rỗi như em.”
Nhìn bóng dáng mảnh mai của chị lái xe lao bóng tối, hiểu thấy xót xa.
Đưa mắt tiễn chị khuất, chuẩn về nhà, nhưng ở đầu hẻm, im lặng.
Tôi nhà ở căn nào cả!
Trước đây các nữ sinh bàn tán về tiểu thuyết xuyên sẽ ký ức của nguyên chủ, chẳng gì về Tạ Trần.
Quả nhiên tiểu thuyết đều là lừa đảo.
Nghe tiếng nhạc nhảy quảng trường vang lên ở nơi xa, theo tiếng nhạc.
Khu chợ đêm lớn lắm, môi trường khá bẩn thỉu và lộn xộn.
Tôi tìm một bác gái đang nghỉ giải lao giữa chừng, đang định bắt chuyện hỏi nhà của Tạ Trần thì.Trong tầm mắt, một quả bóng rổ bất ngờ bay đến với tốc độ cực nhanh!
Theo bản năng của một vận động viên thể thao, đưa tay đỡ lấy.
Lòng bàn tay đau, lực ném nhầm mà là cố ý.
“Ồ, thằng nhóc hoang dại đấy, còn gọi cả đồng bọn đến giúp nữa ?”
Nhìn theo tiếng , là một đám côn đồ đầu tóc hướng kiểu “chôn vùi tình yêu”, đang ngậm thuốc lá.
*Người để kiểu tóc “chôn vùi tình yêu” : kiểu tóc dựng hoặc cắt từng tầng và thể nhuộm sặc sỡ, trở thành xu hướng giới trẻ trong năm 2010, tương tự như kiểu tóc nổi tiếng của nhóm nhạc HKT ở Việt Nam
Bác gái dường như quen với cảnh , “Đi , chỗ khác mà gây chuyện, đừng ở đây làm chướng mắt.”
Kế hoạch phá rối khiến khó chịu, đang định tiến lên thì cánh tay đột nhiên kéo .
Forgiven
“Không liên quan đến , mau .”
Tôi đầu , thấy một thiếu niên da trắng bóc, dáng vẻ thư sinh.
Nhìn qua là kiểu học sinh ngoan.
Chắc hẳn còn là một học bá.
Bởi vì ở vị trí dậy, vẫn còn đặt quyển bài tập.
Thì , lúc nãy đỡ bóng .
Chưa kịp phản ứng, tên cầm đầu côn đồ đột nhiên khoác vai .
“Thằng nhóc gan nhỉ, cùng nó lau giày cho lão tử ?”
Mùi nicotine chua lòm bay mũi .
Tôi nghiêng đầu tránh , liếc mắt mấy tên côn đồ xung quanh, “Mày cũng xứng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doi-nguoi-ngan-ngui-nhat-dinh-phai-song-het-minh/chuong-2.html.]
Đánh thì sợ.
“Mày !”
Tên cầm đầu đám côn đồ đè cổ xuống đất.
Tôi dùng lực quật , nắm c.h.ặ.t t.a.y đang móc vai , dùng sức giật mạnh.
Tên cầm đầu đám côn đồ gọn gàng chân .
cũng vì cơ thể quá yếu, mất thăng bằng mà ngã theo.
“Ọe! , thằng ch.ó …”
Tên côn đồ đè trúng tức giận, lật cưỡi lên , đ.ấ.m một cú mặt , kính của đánh rơi.
“Cảnh sát tuần tra đến !”
Tiếng từ vọng đến.
Mấy tên côn đồ biến sắc, tên cầm đầu còn bực bội khạc một bãi đờm.
“Mẹ kiếp, mày đợi đấy, đừng để tao thấy mày!”
Tôi đất, tầm vẫn còn loạng choạng.
Cái cơ thể rách nát gì thế , vẻ cũng nổi.
“Cậu chứ?”
Trong tầm , là một đôi tay xương khớp rõ ràng, .
Tôi nheo mắt , đeo kính học sinh gương mẫu đó, thấy vài phần quen mắt.
Tôi nắm tay dậy, đối phương cũng chu đáo đưa kính cho .
“Tròng kính vỡ , nên cố chấp.”
Gì cơ?
“Bảo vệ bản là cố chấp, mà là tự vệ.”
Tôi suýt nữa thì , đáng đời bắt nạt.
nghĩ đến giới trẻ bây giờ khả năng chịu áp lực tâm lý yếu, nhỡ một câu khiến khác đời thì .
Dù thì ai cũng , cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t con lạc đà là gì.
Có thể là lạ, cũng thể là .
“Cậu cần dính líu , giống như ở trường học , thể giả vờ thấy, cũng thể.”
Tôi đeo kính , thấy tên thẻ học sinh của , Lục Diệc.
Hôm nay ở bàn giáo viên chủ nhiệm, thấy tên trong danh sách học sinh tuyên dương.
Tôi nhớ hình như là đầu khối tự nhiên.
“ bây giờ nợ một .”
Tôi phủi phủi bụi , đang chuẩn tìm một bác gái đang nhảy múa khác để bắt chuyện, thì thấy giọng chút lắp bắp của .
“Đi thôi, cùng về nhà.”
Tôi chút bất ngờ chút cảm động.
Cuối cùng cũng đường về nhà !
Không ngờ Lục Diệc là hàng xóm của Tạ Trần, đều là những căn nhà tự xây trong khu ổ chuột, gian bên trong nhỏ bé đến đáng thương.
Đồ đạc cũng là những món đồ cũ ọp ẹp bỏ .
Tôi từ nhỏ là một ấm nhà giàu sống trong sung sướng, từng trải qua những cảnh đời thường .
Cảm giác như đang tham gia một chương trình "Thay đổi cuộc đời" .
“Cậu làm gì đấy?”