Lời thốt , cả đám đòi nợ và Hứa Ngôn đều ngẩn .
Mấy tên côn đồ , đàn ông cầm đầu với vẻ thiện ý, : "Mày trả nó á? Mày là gì của nó mà trả ? Mày bố nó nợ bọn tao bao nhiêu tiền ?"
Tôi lười giải thích với đám , liếc mắt Hứa Ngôn đang đất, xác nhận , mới ngẩng đầu đối diện với đàn ông mặt.
"Thanh toán bằng cách nào?"
Xử lý xong đám đòi nợ , đưa Hứa Ngôn về nhà.
Suốt đường , mấy , thôi, mặt đầy vẻ cảnh giác.
Đợi chuẩn rời , mới kìm mở lời: "Anh là ai? Tại giúp ? Anh làm gì?"
Tôi , chỉ để một câu "Những chuyện sẽ , bây giờ chỉ yêu cầu về trường học hành chăm chỉ thôi" gì nữa.
Hứa Ngôn bây giờ vô cùng phòng , những lời bây giờ, ngược sẽ khiến cảnh giác, chi bằng cứ từ từ, tiên lấy lòng tin của .
Nghĩ đến nhiệm vụ cuối cùng cũng sắp tiến triển, kìm thở phào nhẹ nhõm, kết quả rẽ , liền cứng đờ. Ôn Tầm mà viện cớ cho về nhà, giờ đây đang dựa tường mặt . Khóe mắt nhóc ửng đỏ, tủi vô cùng.
"Anh ơi, sốt ruột như , là để đến gặp ?
"Cậu là thích ?"
Cái vẻ mặt đó, cứ như chỉ cần gật đầu một cái, sẽ vỡ vụn.
Không hiểu lầm, vội vàng phủ nhận câu trả lời cho .
"Không thích, đừng suy nghĩ lung tung."
rõ ràng, Ôn Tầm căn bản hề tin.
Suốt đường , bên tai là những câu hỏi hết cái đến cái khác của .
"Anh thích tại giúp trả nợ?"
"Anh đối xử với mỗi đều bụng như ?"
"Sau các còn gặp mặt ?"
Tôi cũng trả lời, nhưng nhiều câu trả lời đều liên quan đến hệ thống, thể , những lời thốt chỉ là những câu nước đôi.
"Tôi thích ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doc-sung-oczr/chuong-4.html.]
"Không."
"Sẽ gặp."
Đến cuối cùng, bỗng trở nên bực bội.
Giọng cũng cao hơn mấy tông.
"Cậu thể đừng hỏi nữa ? Cậu nghĩ là gì của chứ? Tại trả lời ?"
Lời thốt , liền lập tức hối hận.
Ôn Tầm thích .
Cho nên thời gian vẫn luôn cẩn thận lấy lòng , là cảm nhận . Những lời nãy thật sự chút làm tổn thương . Tôi theo bản năng liếc Ôn Tầm bên cạnh, nhóc cúi đầu, gì, thể biểu cảm đang vui đang buồn.
Không khí lập tức trở nên ngượng nghịu.
Tôi tìm chuyện gì đó để , nhưng gì mới . Suốt dọc đường về nhà, chúng đều thêm lời nào.
Hôm nay bận rộn cả ngày, tắm rửa xong cũng rạng sáng .
Tôi cánh cửa phòng khách đóng chặt, ở cửa suy tính một lúc lâu, định gõ cửa thì cửa liền mở . Không kịp phản ứng thì ngay giây tiếp theo, một lực mạnh kéo trong, ấn tường. Cậu nhóc vẻ tắm xong, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, cổ áo lỏng lẻo, còn vài giọt nước chảy xuống dọc xương quai xanh.
Dường như nhận ánh mắt của , Ôn Tầm đột nhiên . Ánh mắt càng thêm phần chiếm hữu.
"Anh đến tìm em muộn thế là làm gì?
"Hối hận ?
"Anh đúng là lương thiện thật đấy."
Bị trúng tâm tư, ngại ngùng cúi đầu.
"Cậu thì ."
"Tôi cũng cố ý như , chỉ là lúc đó đầu óc rối bời, trong lòng phiền muộn, nhất thời lỡ lời, xin ..."
Lời còn hết, cằm nhẹ nhàng nâng lên.
Một thứ mềm mại dán lên môi , chặn tất cả lời định .