Đoàn Sủng Tiểu Sáng Thế Thần 3 Tuổi - Chương 97: Tân Thần và Giáo chủ trẻ tuổi

Cập nhật lúc: 2026-01-02 04:10:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giáo đồ lời , khoa tay múa chân một chút về chiều cao của tân thần. Hắn chỉ phần eo và đùi của , lầm bầm : "Giáo chủ , ngài đại khái chỉ cao đến đùi chúng ."

Một giáo đồ khác vẫn lộ vẻ kinh ngạc: "Hiện tại nhân thần bình đẳng, cho dù thần khiếm khuyết về cơ thể, chúng cũng sẽ kỳ thị ngài , ngược sẽ càng nghiêm túc bảo vệ ngài hơn."

...

Cuộc đối thoại của bọn họ vang vọng cực kỳ trong Thần Điện rộng lớn trống trải, tiếng vang ngừng vọng , Tạ Vân Miên rõ mồn một.

Cậu "tân thần" đang chính là .

Cậu ướm thử chiều cao của , phát hiện cũng chỉ cao đến đùi lớn, vị thần cao xấp xỉ , nếu thần là trưởng thành thì chiều cao quả thực lùn.

Tạ Vân Miên cũng giống như các giáo đồ, sẽ kỳ thị ngài .

Tạ Vân Miên thấy hai giáo đồ về phía tượng thần, vội vàng trốn kỹ, nấp chắc chắn ở gót chân tượng thần.

Giáo đồ đặt đèn pin lên giá đèn, đó mở một cái giỏ xách tay, từ bên trong bưng những chiếc đĩa bọc màng bọc thực phẩm.

Tạ Vân Miên bọn họ làm gì, tám phần là dâng một ít thịt gà vịt cá cúng cho bức tượng thần .

Cậu vốn tưởng rằng sẽ ngửi thấy mùi thịt nồng nặc, nhưng chỉ ngửi thấy mùi cỏ cây thanh nhạt, giống như mùi Tinh Linh Vương.

Cậu lặng lẽ thò nửa cái đầu , nương theo ánh đèn pin, thấy đồ ăn bọn họ dâng lên.

—— Lại là từng bó từng bó cỏ xanh mơn mởn!

Giáo đồ đặt đĩa cỏ xanh ngay ngắn, cảm thán : "Cỏ hôm nay vận chuyển bằng đường hàng từ trang trại tinh cấp của Úc Quốc, thần hẳn là sẽ thích nhỉ?"

" , rạng sáng mai nhớ phái núi tuyết hái chút sương sớm cho thần."

Tạ Vân Miên: "......"

Vị thần mà quốc gia tín ngưỡng, khỏi quá lợi hại, chỉ ăn cỏ và sương sớm thôi ?

Nếu là , càng thích khác dâng cho kẹo, sữa bò, thạch trái cây, những món đồ ăn vặt trẻ em .

Tạ Vân Miên đợi giáo đồ đặt xong cống phẩm, xoay rời , liền thở phào nhẹ nhõm, lùi một bước, ngờ giẫm một vật nhỏ mềm nhũn.

"Kỉ kỉ kỉ!" Con sóc lớn vốn đang qua mùa đông trong Thần Điện, giẫm trúng đuôi, hét lên một tiếng, giống như chuột nhanh chóng chạy biến.

Tạ Vân Miên dọa giật , trọng tâm vững, đặt m.ô.n.g xuống đất.

Âm thanh vụn vặt các giáo đồ chú ý tới, đầu , thấy đứa trẻ lộ nửa từ lưng tượng thần.

"Con nhà ai ở đó thế?" Lão giáo đồ bước nhanh tới, thấy Tạ Vân Miên.

Tạ Vân Miên ngờ phát hiện nhanh như , lập tức căng thẳng, nắm chặt góc áo, lắp bắp chào hỏi.

Lão giáo đồ đỡ dậy, chỉ coi là đứa trẻ nghịch ngợm vô tình lạc Thần Điện, ôn nhu hỏi: "Bé con, nhà cháu ở ? Ông đưa cháu về."

Nơi bọn họ ở là một thị trấn nhỏ, khắp cả thị trấn đến một giờ, đưa một đứa trẻ về nhà sẽ tốn bao nhiêu thời gian.

Tạ Vân Miên: "............"

Nhà ở Hoa Quốc.

Cậu trả lời thế nào, chỉ thể cúi đầu lời nào.

Lão giáo đồ cũng cảm thấy bất ngờ, đứa trẻ nhỏ như , nhớ địa chỉ nhà là chuyện bình thường. Ông dắt tay đứa trẻ, ngoài: "Bé con, ông đưa cháu đến Cục Cảnh sát thị trấn nhé, bọn họ chuyên nghiệp hơn ông, sẽ mau chóng giúp cháu tìm nhà."

Tạ Vân Miên: "Cục Cảnh sát?!"

Cho một trăm lá gan cũng đến Cục Cảnh sát, giống như , coi là trẻ em bỏ rơi gia trưởng nhận lãnh.

Tạ Vân Miên túm túm góc áo lão giáo đồ, giọng sữa non nớt : "Ông ơi, gia trưởng của cháu sẽ đến tìm cháu ngay thôi, cháu thể ở chỗ các ông một lát ạ?"

Tạ Vân Miên ngẩng đầu lên, khiến cho hai ông lão đều rõ dáng vẻ của đứa trẻ.

Môi hồng răng trắng, tóc đen da trắng, đáng yêu như búp bê Tây Dương nặn từ tuyết trắng.

Càng làm dời mắt chính là đôi mắt màu vàng kim hiếm thấy của , chớp mắt một cái, như ánh nắng và tinh tú lấp lánh.

Tỷ lệ sinh của thị trấn thấp, mỗi một đứa trẻ đối với lớn đều là bảo bối.

Lão giáo đồ cảm thán một tiếng: "Cảm tạ tân thần, cho gặp bé con đáng yêu như ."

Một giáo đồ khác sợ Tạ Vân Miên đổi ý: "Chúng hoan nghênh cháu ở đây, nghỉ ngơi mấy ngày cũng ."

Tạ Vân Miên khẽ một tiếng: "Cảm ơn ạ."

Cậu theo các giáo đồ, rời khỏi Thần Điện, thấy địa điểm mà xuyên qua.

Đây là một thị trấn ngoài thành phố, giữ phong thổ nguyên thủy nhất của Bắc Âu, nhà gỗ, tháp chuông, tháp nhọn, núi tuyết, rừng rậm xa xa.

Tuyết ở đây rơi đặc biệt nhiệt tình, đường lát đá phủ một lớp tuyết dày, thể ngập đến đầu gối Tạ Vân Miên, may mắn là khi đến trang phục mùa đông phòng đầy đủ.

Cậu phóng mắt , là những kiến trúc tuyết trắng bao phủ, như thể thành phố của Long tộc, bất cứ lúc nào cũng sẽ đàn rồng bay lên từ trong núi tuyết.

Tạ Vân Miên chút nhớ các gia trưởng của Thế giới Tây Huyễn.

Các giáo đồ đưa đến kiến trúc lớn nhất trong thị trấn.

Lão giáo đồ từng gặp Tạ Vân Miên, coi là du khách hoặc con nhà mới chuyển đến, thuận miệng giới thiệu: "Đây là nơi Giáo chủ ở."

"Ngài là thị trưởng của thị trấn , cũng là lãnh đạo tôn giáo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doan-sung-tieu-sang-the-than-3-tuoi/chuong-97-tan-than-va-giao-chu-tre-tuoi.html.]

Tạ Vân Miên bước ngôi nhà lớn , ngửi thấy một mùi cỏ xanh nồng đậm hơn, gay mũi, ngược dễ ngửi, khiến cảm thấy an tâm lâu gặp.

Trong nhà lò sưởi đang cháy, t.h.ả.m thủ công phản chiếu ánh lửa vàng kim, tiếng nổ lách tách vụn vặt ngừng vang lên.

Giáo đồ rót cho Tạ Vân Miên một ly sữa dê nóng thích hợp cho trẻ con uống, uống ấm áp cả .

Tạ Vân Miên mới nhấp một ngụm sữa dê, liền thấy từ sâu trong nhà, vén rèm cửa lên, xuất hiện mặt Tạ Vân Miên.

Đây là một thanh niên Bắc Âu hơn hai mươi tuổi, tóc nâu mắt xanh, ngũ quan tuấn mỹ thâm thúy, mặc thánh bào dày nặng phức tạp.

Hắn liếc mắt một cái liền thấy Tạ Vân Miên, ánh mắt kinh ngạc: "Đây là con nhà ai?"

Lão giáo đồ cung cung kính kính : "Giáo chủ, đây thể là con của lữ khách hoặc mới chuyển đến, bé con ở chỗ chúng một lát, gia trưởng của bé sẽ đến đón ngay thôi."

Tạ Vân Miên ngờ trẻ tuổi như thế mà là Giáo chủ, cứ tưởng ít nhất là một ông lão hoặc bà lão.

liên tưởng đến đám gia trưởng thể làm ông nội hoặc cụ nội của , lập tức cảm thấy tuổi tác của Giáo chủ vấn đề gì cả.

Tạ Vân Miên nheo mắt , nhếch khóe môi, lộ đôi má lúm đồng tiền nhỏ, gọi thanh niên một tiếng: "Em chào ạ ~"

Giáo chủ nháy mắt sự đáng yêu của Tạ Vân Miên đ.á.n.h gục, gần vài bước, khom lưng, tủm tỉm : "Bé con đáng yêu quá."

Lão giáo đồ sợ Giáo chủ trẻ tuổi sẽ chìm đắm trong nhan sắc dễ thương mà màng chính sự, ho nhẹ vài tiếng: "Giáo chủ, ngài ngoại trừ thấy tân thần là lùn , thấy tân thần trông như thế nào ?"

Giáo chủ lắc đầu: "Không ."

Tạ Vân Miên tò mò về chuyện vô cùng: "Các tin giáo gì thế ạ?"

Giáo chủ ngạc nhiên vì Tạ Vân Miên thế mà hiểu việc "tín ngưỡng", xem cũng lớn lên ở khu vực khí tôn giáo nồng hậu.

Hắn vui lòng giao lưu với bạn nhỏ, xuống bên cạnh Tạ Vân Miên, tỉ mỉ giải thích cho Tạ Vân Miên.

"Thần mà chúng tín ngưỡng là một vị thần minh đầu hươu , thị trấn đời trăm năm nay, đều là vị thần minh phù hộ chúng . mà, chúng bao giờ cảm ứng sự tồn tại của ngài ."

"Mấy ngày nay, cảm ứng sức mạnh thần minh nhỏ bé thưa thớt, nhưng đến từ thần đầu hươu , mà là một vị thần minh hình tựa lùn."

"Tất cả cho rằng vị thần chúng tín ngưỡng thoái vị, ngài để tân thần đời."

Tạ Vân Miên là thần minh cai quản thế giới , rõ thế giới bất kỳ thần minh nào ngoài , nếu cũng sẽ tiếp nhận thế giới thuận lợi như .

Thần minh "đầu hươu ", chỉ là ký thác tình cảm do tư tưởng của cư dân thị trấn tạo mà thôi. Thần minh Người lùn là sự tồn tại như thế nào, rõ lắm.

Giáo chủ quan sát hồi lâu, đột nhiên : "Bé con, thấy tân thần cao bằng cháu đấy."

Giáo chủ vỗ trán: "A, nhớ , ngài hình như cũng tóc đen, mắt vàng..."

Tạ Vân Miên dự cảm chẳng lành, lờ mờ cảm giác Giáo chủ đang chính là .

Sẽ vị thần nào trùng hợp về chiều cao, màu tóc, ánh mắt đều vặn khớp với như , huống chi chính là mấy ngày nay mới trở thành thần minh của thế giới .

"Tân thần" trong miệng bọn họ, thì còn thể là ai?

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tạ Vân Miên: "......"

Cậu thực lùn, chỉ là tuổi còn quá nhỏ, cao lên thôi.

Cậu khi lớn lên sẽ cao 1 mét 7, thậm chí 1 mét 8 đấy.

Giáo chủ hưng phấn với Tạ Vân Miên: "Bé con, cháu trông giống thần minh, chừng cháu là sứ giả do thần minh phái tới."

Tạ Vân Miên ngại ngùng chính là bản thần minh.

Cậu chỉ thể lảng sang chuyện khác, tò mò hỏi: "Anh ơi, làm thấy dáng vẻ của thần minh thế?"

Giáo chủ giấu giếm: "Ta thấy từ quả cầu pha lê, quả cầu pha lê đó lịch sử hơn 500 năm , cháu xem ?"

"Muốn ạ." Tạ Vân Miên gật gật đầu.

Giáo chủ dắt tay , bảo theo .

Tay đứa trẻ nhỏ, mềm như bông, mang theo mùi sữa nhàn nhạt, khiến Giáo chủ cảm thấy như đang nắm một cục bông nhỏ vị sữa bò.

Hắn chậm cẩn thận, sợ cẩn thận giẫm chân đứa trẻ.

Bọn họ xuyên qua hành lang dài sâu trong nhà, đến một cánh cửa ở cuối hành lang, tay nắm cửa treo khóa vàng, bình thường cho phép ngoài , nhưng đứa trẻ đáng yêu bất kỳ ý nào, thể tính là ngoài chứ?

Giáo chủ lấy chìa khóa , mở khóa vàng, giới thiệu tác dụng của quả cầu pha lê cho Tạ Vân Miên.

"Chúng thể thông qua quả cầu pha lê thấy thần minh, thực cũng bán tín bán nghi về chức năng của nó, bởi vì Giáo chủ nào dùng quả cầu pha lê thấy thần minh cả."

Tạ Vân Miên thầm nghĩ, vấn đề của quả cầu pha lê, mà là thế giới thần minh tồn tại.

—— Kẽo kẹt.

Cửa lớn mở , chính giữa đối diện cửa, đặt bảo vật trấn giữ mà cả thị trấn đều bảo vệ.

Quả cầu pha lê màu xanh lục đậm, chất liệu trong suốt, bên trong cầu như lá cây thậm chí rừng cây lay động, phảng phất khiến thấy thảo nguyên và rừng rậm xa xôi vô biên.

Tạ Vân Miên ngẩng cái đầu nhỏ, về phía Giáo chủ, tò mò hỏi: "Bình thường chỉ ai mới thể thông qua quả cầu pha lê thấy thần minh ạ?"

"Mỗi năm thị trấn đều sẽ chọn đứa trẻ thể cảm ứng thần lực từ những đứa trẻ mới sinh, để nó trở thành Giáo chủ, chỉ Giáo chủ mới thể thấy." Đối phương đáp : "Đương nhiên, bản thần cũng thể thấy đồ vật trong quả cầu pha lê, nhưng sẽ thấy cái gì, cũng ."

Tạ Vân Miên tò mò.

, nếu bản thần xem quả cầu pha lê thì sẽ thấy cái gì...?

Thần sẽ thấy chính , bởi vì chính đang ở mặt quả cầu pha lê, chỉ khả năng sẽ thấy năng lực tương đương với thần —— Thần hầu.

Loading...