Đoàn Sủng Tiểu Sáng Thế Thần 3 Tuổi - Chương 20: Quá khứ bị bỏ rơi và Cơn thịnh nộ của các vị Thần

Cập nhật lúc: 2026-01-02 04:07:37
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Vân Miên khi xong câu hỏi của Tinh Linh Vương, hình khựng , bàn tay đang bưng chén nhỏ dừng giữa trung.

Tinh Linh Vương xoa xoa mái tóc mềm mại của Tạ Vân Miên, ôn nhu : “Tiểu bệ hạ, đừng căng thẳng, chúng chỉ quan tâm ngài thôi.”

Tạ Vân Miên nghĩ nghĩ, từ lúc bọn họ quen đến nay, đúng là từng nhắc với đối phương về chuyện hồi còn nhỏ hơn của .

…… Bởi vì chẳng chuyện gì đáng giá để chia sẻ cả.

Tạ Vân Miên cảm nhận ánh mắt nóng bỏng tha thiết của các thủ lĩnh, vẫn chậm rì rì mở miệng, nghĩ :

“Em nhớ rõ lắm chuyện hồi một tuổi, chỉ nhớ một dì từ quê lên chăm sóc em, tã vải, pha sữa bột cho em.”

“Đợi đến khi em hơn hai tuổi, dì về quê, chỉ còn một em sống.”

Long tộc thủ lĩnh cố nén cơn giận hủy diệt tất cả, hỏi: “Tiểu bệ hạ, cha của ngài ?”

Nếu Tiểu bệ hạ ở thế giới , chắc chắn cũng sự tồn tại của cha.

Tạ Vân Miên thấy lời đối phương, mím môi, đôi mắt ướt dầm dề, : “Người ? Từ khi sinh em từng gặp ông .

Em từng vô tình thấy bà hàng xóm chuyện với khác…… Bà , khi sinh em và qua đời, liền cần em nữa.”

Giọng của đứa trẻ mềm mềm mại mại, mặc dù Tạ Vân Miên cũng mang theo ngữ khí đau lòng, nhưng vẫn một loại cảm giác đáng thương vô cùng.

Tạ Vân Miên xong, các thủ lĩnh hẹn mà cùng trầm mặc.

Phòng livestream bình luận lướt qua với tốc độ cực nhanh.

【??? Tôi cứ tưởng chủng tộc ở thế giới là sinh sản đơn tính, ngờ thế mà là cần bé con?! ]

[Tiểu bệ hạ đáng yêu như , ai dám cần ngài !! Chúng cần! Đưa cho ! ]

[Người , thể một chiêu chí mạng g.i.ế.c c.h.ế.t , thể tha thứ. ]

[Tiểu bệ hạ đáng thương quá, ấu tể hai tuổi thể sống một ……]

Tạ Vân Miên bởi vì xem phong cảnh ngoài cửa sổ, từ khi nào từ đùi Nhân Ngư Vương xuống, bò sang ghế sô pha đối diện bọn họ, đang hai tay ôm đầu gối cuộn tròn đệm mềm.

Trong khoang vòng đu đèn, ánh sáng dựa ánh đèn từ màn đêm thành phố.

Ánh đèn màn đêm ngũ sắc rực rỡ, xuyên qua trăm mét trời cao, hóa thành một đạo ánh sáng mờ ảo mềm mại, xuyên qua cửa sổ cảnh quan, chiếu lên hình nhỏ bé của Tạ Vân Miên, khiến cả trở nên m.ô.n.g lung.

Tinh Linh Vương giơ tay phá vỡ tầng m.ô.n.g lung , xuyên qua ánh sáng mờ, xoa đầu Tạ Vân Miên.

“Tiểu bệ hạ, ngài yên tâm, giao cho chúng , chúng sẽ giúp ngài giải quyết .”

Nhân Ngư Vương và Long tộc thủ lĩnh đều gật đầu.

Bọn họ ngoài mặt với Tạ Vân Miên là “giải quyết”, thật chỉ là để ấu tể thấy những từ ngữ đáng sợ.

Người , c.h.ế.t một vạn trong lòng bọn họ.

Nhân Ngư Vương cam lòng lạc hậu cũng xoa đầu Tạ Vân Miên, nhẹ giọng : “Tiểu bệ hạ đừng buồn nữa, mau thử bánh tuyết nhỏ mua xem, ăn là tan mất đấy.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tạ Vân Miên lúc mới nhớ tới bánh tuyết nhỏ mua, vội vàng móc từ trong túi , mở nắp hộp, vị ngọt mát lạnh độc hữu của kem tràn .

Đối với trưởng thành, loại kem hộp là một món đồ ngọt bình thường. Tạ Vân Miên mới đến thế giới tròn ba năm, nhiều thứ từng ăn, cho nên một phần kem nhỏ cũng đủ làm cảm thấy ngon miệng.

Tạ Vân Miên ăn xong kem liền lên đùi Long tộc thủ lĩnh, ngắm cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Vòng đu giờ phút lên tới đỉnh điểm, những tòa nhà cao tầng thu thành một chấm nhỏ, ánh đèn lộng lẫy trong trẻo, Tạ Vân Miên xuống, như thấy cả dải ngân hà đầy trời.

Long tộc phía mang theo thở tuyết tùng, thanh đạm mà lạnh lẽo, ngửi khiến sảng khoái.

Long tộc thủ lĩnh cúi đầu, đứa trẻ mềm như bông trong lòng.

Thật , ngôi núi tuyết của Long tộc còn hơn cảnh đêm nơi .

Hắn nghĩ.

Đáng tiếc Tạ Vân Miên chơi cả ngày, ngắm cảnh đêm bao lâu liền bắt đầu mơ màng buồn ngủ, đầu nhỏ gật gù, cả dựa lòng đàn ông mềm nhũn ngủ .

Long tộc thủ lĩnh qua một lúc lâu mới phát hiện Tiểu bệ hạ ngủ.

Thân hình cứng đờ, hô hấp ngưng trệ, cả dám động đậy, sợ đ.á.n.h thức đứa trẻ.

Tinh Linh Vương tủm tỉm : “Long Diễn, giao Tiểu bệ hạ cho , động tác của nhẹ hơn,”

Long tộc thủ lĩnh: “……”

Sắc mặt đàn ông trầm xuống, nhàn nhạt : “Tôi thể chăm sóc ngài .”

…… Tuy rằng chủng tộc của bọn họ lâu xuất hiện ấu tể, con rồng nào nhớ cách chăm sóc ấu tể đang ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doan-sung-tieu-sang-the-than-3-tuoi/chuong-20-qua-khu-bi-bo-roi-va-con-thinh-no-cua-cac-vi-than.html.]

đây dù cũng là Thần Minh Tiểu bệ hạ, Long tộc thủ lĩnh ép buộc bản thầy đố mày làm nên.

Hắn để đầu Tạ Vân Miên gối lên đùi , giúp Tạ Vân Miên cởi chiếc áo khoác cộm , đặt sang một bên gấp gọn.

Tạ Vân Miên ngủ say, gò má trắng nõn nổi lên màu hồng nhạt, tóc đen cọ đến rối, xoăn lên như lông cừu con, cả mang theo mùi sữa độc hữu của ấu tể.

Tạ Vân Miên ngủ đến khi xuống khỏi vòng đu cũng tỉnh .

Nhân Ngư Vương tranh bế Tạ Vân Miên đang ngủ qua, bế đối phương về khách sạn đặt, nhưng Long tộc thủ lĩnh gọi .

Long tộc thủ lĩnh trầm giọng : “Đêm nay chúng đưa bệ hạ về nhà, đây.”

Nhân Ngư Vương dừng : “Tại ?”

Long tộc thủ lĩnh: “Chúng tìm ’ trong miệng bệ hạ là ai, giải quyết .”

Nhân Ngư Vương ôm chặt cục bột nhỏ mềm như bông trong lòng, nhíu mày: “Trên đường về nhà, chừng sẽ đ.á.n.h thức Tiểu bệ hạ, chờ Tiểu bệ hạ ngày mai tỉnh ngủ giải quyết cũng mà.”

Long tộc thủ lĩnh rũ đuôi xuống vẻ vui, giống như con mèo lớn rầu rĩ quất đuôi: “Ngày mai chúng về .”

Trái tim hai vị thủ lĩnh còn hẹn mà cùng trầm xuống.

Cả ngày hôm nay ở bên cạnh Thần Minh khiến bọn họ lầm tưởng sẽ mãi mãi ở bên cạnh Thần, thể tùy thời ôm ấp và chạm Thần Minh.

bọn họ chung quy giống như cỗ xe bí ngô và giày thủy tinh của Lọ Lem.

Chờ trời sáng, bọn họ sẽ trở về thế giới khác cách biệt với Thần Minh.

Bọn họ chỉ đến để bồi Thần trải qua ngày cuối tuần thôi.

Phòng livestream của các con dân sôi nổi ý thức vấn đề .

[A, như , chờ đến khi trời sáng, phòng livestream sẽ đóng cửa QAQ? ]

[Đừng mà, cứ tưởng thể xem cuộc sống hàng ngày của Bé Thần Minh mãi chứ……]

Tôi sớm việc , đây chỉ là livestream giới hạn cuối tuần cho nên vẫn luôn bấm giờ đếm ngược xem

[Hu hu đừng mà, cuối tuần còn thể thấy bé con ? Nếu thì sẽ ngủ đông đến cuối tuần luôn. ]

Bởi vì thời gian chia ly sắp đến, các thủ lĩnh dọc đường gì, Nhân Ngư Vương lặng lẽ ôm Tiểu bệ hạ đang ngủ say.

Bọn họ trở căn nhà trệt nhỏ nơi Tiểu bệ hạ sống, mở cửa liền thấy một cục bông trắng tròn vo hiện từ trong bóng tối.

“Gâu ô ô ——”

Ục ục cả ngày thấy Tạ Vân Miên, vẫn luôn canh ở cửa, nó đợi cửa mở một khe nhỏ liền tiến lên, lao cửa.

thấy ảnh nhỏ bé quen thuộc .

Ục ục: ???

Chẳng lẽ Tiểu bệ hạ các thủ lĩnh bắt cóc ??

Mãi cho đến khi tầm mắt nó di chuyển lên , mới thấy Tạ Vân Miên đang Nhân Ngư Vương ôm trong lòng.

Tạ Vân Miên im bất động, chỉ tiếng hít thở khe khẽ vang lên, rõ ràng là ngủ .

Ục ục sợ đ.á.n.h thức Tạ Vân Miên, yên lặng ngậm miệng .

Nhân Ngư Vương để ý đến nó, thẳng qua nó, hướng về phía phòng ngủ nhỏ của Tạ Vân Miên.

Trong phòng ngủ yên tĩnh vô cùng, dây đằng quấn quanh trần nhà lặng lẽ rủ xuống, màng nước nổi lên những bọt nước nhỏ, đèn ngôi làm bằng vàng ròng tỏa ánh sáng vàng ấm áp.

Nhân Ngư Vương cẩn thận đặt Tạ Vân Miên lên chiếc giường lớn.

Thân hình đứa trẻ so với chiếc giường lớn bằng nửa căn phòng vẻ thật sự nhỏ. thể để Tạ Vân Miên ngủ thật thoải mái, thể dang tay dang chân ngủ, ngủ đến mức hở cả bụng cũng .

Nhân Ngư Vương đắp chăn cho xong, rời khỏi phòng ngủ.

Ngoài phòng ngủ hai vị thủ lĩnh còn đang đợi.

Tạ Vân Miên ở trong phòng ngủ, sẽ đ.á.n.h thức, càng bọn họ định làm chuyện gì.

Các thủ lĩnh nghĩ đến “ vứt bỏ Tạ Vân Miên ba tuổi, cơn thịnh nộ điên cuồng tức khắc cuộn trào trong lòng.

Tuyệt đối thể tha thứ.

Ục ục ở một bên phản ứng kịp là chuyện gì, thở lạnh băng của các thủ lĩnh dọa sợ, rúc trong góc run bần bật.

Ngại vì nó đó ngụy trang thành ch.ó cưng bình thường, nó thể trực tiếp hỏi các thủ lĩnh.

—— Nó chỉ thể trơ mắt bọn họ làm chuyện tiếp theo.

Loading...