Minh Thước đẩy lùi hai bước, nhưng lập tức xáp tới, che ô lên đỉnh đầu . Trong vài giây ngắn ngủi đó, nghĩ đến nhiều khả năng. Minh Thước chỉ bình tĩnh và cẩn thận hỏi :
"Cho nên những gì đều lời thật lòng đúng ? Anh sợ vì g.i.ế.c nên liên lụy đến em, thế ?"
Tôi sắp sụp đổ : "Minh Thước em điên ?! Kẻ mặt em là một tên g.i.ế.c ! G.i.ế.c em hiểu hả?! Anh g.i.ế.c nhiều ! Anh sẽ xuống địa ngục đấy!"
"Vậy thì em sẽ xuống địa ngục bầu bạn với ." Giọng Minh Thước kiên định vô cùng, cứ như thể đang thông báo ngày mai trời sẽ nắng .
Nước mắt hòa cùng nước mưa lã chã rơi xuống.
"Anh sẽ tù."
"Em sẽ đợi ."
"Rất thể là chung , hoặc là t.ử hình."
"Vậy thì bây giờ em sẽ đưa , đến một nơi ai tìm thấy , chỉ hai chúng thôi, sẽ ai phát hiện ..."
là kẻ điên. Minh Thước chính là một kẻ điên. Tôi trân trân , cho phép bản trốn chạy dù chỉ một chút: " ."
Nước mắt lay động trong mắt Minh Thước, nhưng bão tố thể dập tắt nửa phần rực rỡ trong đôi mắt : "Tại ? Anh, chỉ vì yêu em thôi ?"
Tiếng sấm nổ vang trời. Trái tim câu x.é to.ạc . Tôi thể là , cũng thể là .
Minh Thước ơi Minh Thước, em thể chỉ bằng vài câu mà dồn bước đường cùng thế .
"Bởi vì tư cách."
Một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, cuồng phong và lá cây gào thét thê lương. Tôi đầu , một nữa thấy Dụ Hành. Gã che một chiếc ô đen lớn, vẫn mặc bộ vest đen lúc nãy. Trông gã cứ như đang tham gia một buổi tang lễ.
Khoảnh khắc gã giống một vị tiên, mà giống một con quỷ dữ hơn. Bàn tay trắng bệch, thon dài từ từ vươn :
"Vệ Hàn, đây, đến chỗ ."
Đây chính là lời nguyền rủa tàn khốc nhất mà từng trong đời.
18
Ngay khi bước bước đầu tiên, lão Tam như một bóng ma xuất hiện, khống chế chặt Minh Thước. Tôi lo sợ đến mức hồn phách như vỡ tan: "Đừng mà!"
Dụ Hành mặt lạnh tanh, hề rụt tay : "Yên tâm, đến lúc c.h.ế.t ."
Minh Thước c.h.ử.i thề một tiếng, lão Tam đ.ấ.m thẳng mặt. Chỉ âm thanh thôi thấy đau đớn như vạn tiễn xuyên tâm.
"Lão Tam... đừng làm thương..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/doa-hong-trong-khe-nut/8.html.]
Tôi run rẩy lên tiếng, từng bước tiến về phía , hề ngoảnh đầu . Cho đến khi nắm lấy tay Dụ Hành.
Dụ Hành nhét chiếc ô tay , lấy từ trong túi một chiếc khăn tay, dịu dàng lau tóc cho : "Sao để bản nhếch nhác thế ?"
Gã lấy chiếc ô, khẽ vẫy tay với lão Tam. Mọi tiếng gào thét xé lòng đều chặn nơi cổ họng. Tôi dám bộ dạng của Minh Thước, mặc kệ Dụ Hành ôm vai đưa lên xe.
Dụ Hành một nữa mang về. Chỉ là dừng ở phòng khách, mà bắt tắm rửa trong phòng tắm của gã, phòng ngủ của gã mà ngủ. Tôi rúc trong chăn cho đến khi Dụ Hành áp sát . Gã bế lên, bắt tựa lòng gã mà hôn.
Trên sàn nhà in hằn những vệt sáng tối cửa sổ kính cắt vụn. Linh hồn dường như cũng đang cùng ánh trăng chịu khổ hình.
"Tiểu Hàn, làm với em mới đây?" Trong thở quấn quýt, gã dịu dàng hỏi.
"... Tôi g.i.ế.c nữa."
"Không , em thể đổi cách khác để ở bên cạnh ."
Không làm đao của gã, mà giống như thế , làm tình của gã. Tôi bỗng . Dù thì cũng đều là gã vẽ đất làm tù cả.
"Người hôm nay... là kẻ đến Vân Sinh trộm hàng, thấy ."
Dụ Hành khẩy, vài phần âm hiểm: "Cái đồ vô dụng, cuối cùng vẫn hớ ."
"Anh từng với là động thứ đó."
"Ừm, cũng những mặt để em thấy." Dụ Hành thở dài thướt tha, cứ như đang đối diện với một đứa trẻ đang hờn dỗi, "Tôi cũng sợ, sợ rằng ngày em sẽ bay thật cao thật xa, thấy diện mạo thật sự của thế giới, phát hiện chẳng là hình dáng mà em từng ngưỡng mộ."
"Anh lòng tin chính đến ?"
"Tôi lớn hơn em tám tuổi, thiếu tự tin cũng là chuyện bình thường thôi." Gã nhéo nhéo phần da cổ , hôn lên thái dương , "Mười ba năm Tiểu Hàn, thời gian chúng ở bên vượt quá một phần ba cuộc đời em đấy."
Phải, Dụ Hành trong cuộc đời hóa chiếm giữ thời gian đằng đẵng đến . Tôi chớp chớp mắt, đặt một nụ hôn lên yết hầu của gã.
"Thói quen thật sự đáng sợ."
Gã như một vị thần: "Phải, nhưng tình nguyện đắm chìm trong đó."
shgt
19
Tôi Dụ Hành giam lỏng. Lồng giam chính là nhà của gã.
“Anh thực sự sợ trộm sạch nhà ?” Tôi c.ắ.n miếng quẩy, làm như vô tình lên tiếng.
Dụ Hành tâm trạng vẻ : “Ở mặt em, còn bí mật gì nữa .”
Nói dối.
Tôi nở một nụ , gắp miếng trứng ốp la gã chiên cho bát. Đột nhiên nhàn rỗi, sự buồn chán phóng đại vô hạn. Được Dụ Hành cho phép, cuối cùng cũng thể thư phòng sách.