Đồ Tồi (Câu chuyện của cặp đôi biến thái) - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:06:20
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa bước nhà, Ôn Nhiên cố ý ở cửa một lúc, lắng tiếng bước chân xuống lầu mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu , ghé mắt lỗ cửa để quan sát bên ngoài.

Xác định còn ai, mới lê bước về phòng.

Cổ chân quả thực thoải mái chút nào.

Về phòng, kiểm tra chỗ mắt cá chân đang sưng lên, thở dài một tiếng, sắp xếp đồ đạc bắt đầu vùi đầu làm bài tập.

Bởi vì hôm nay Phó Chiêu xuất hiện với tần suất quá dày đặc.

Cậu cần làm bài tập để bình tĩnh .

Lúc đừng đến chuyện trộm, ngay cả điện thoại cũng chẳng liếc mắt thêm cái nào.

Cậu cắm cúi giải đề đến tận đêm khuya mới vội vàng rửa mặt ngủ.

Sáng sớm hôm , đẩy cửa bước , thấy Phó Chiêu đang lù lù bậc cầu thang cửa, tay cầm điện thoại tủm tỉm.

Trước đó Giang Tảo gửi bức ảnh chụp hôm qua cho Phó Chiêu.

Phó Chiêu cái bóng lưng hùng hổ như thổ phỉ đang bế Ôn Nhiên của , cảm thấy buồn , nhưng vẫn lưu .

Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của bọn họ.

Nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức dậy, chủ động chào hỏi: "May mà tớ đến sớm, thì chẳng đón ."

Ôn Nhiên chẳng những thấy bất ngờ mà còn nhíu mày: "Cậu... đến đây làm gì?"

"Vác xuống lầu chứ làm gì!" Phó Chiêu trả lời một cách hùng hồn đầy lý lẽ, ném túi bánh bao nhỏ trong tay cho Ôn Nhiên: “Cậu cầm , để tớ vác ."

Ôn Nhiên theo bản năng đón lấy túi bánh bao.

Cùng lúc đó, Phó Chiêu bước đến mặt, thốc lên vai.

Cậu chỉ đành phối hợp cúi xuống, ghé tai Phó Chiêu hỏi: "Cậu trốn , còn bắt tớ mua bánh bao làm gì?"

"Tớ trốn ngoài là chịu rủi ro đấy, mấy cái bánh bao đáng để tớ mạo hiểm."

Vậy là bánh bao đáng.

Còn thì đáng ?

Ôn Nhiên cảm thấy quen, tay bám lưng Phó Chiêu, giọng nghiêm túc từ chối: "Cậu cần trốn ngoài... Tớ cũng cần đón."

"Hầy, khác còn đãi ngộ , đừng ."

Phó Chiêu buông lời đe dọa, xuống đến cửa tòa nhà, còn vỗ vỗ m.ô.n.g Ôn Nhiên một cái: "Cúi đầu xuống, kẻo va cửa."

Ôn Nhiên cũng khá phối hợp, ngoan ngoãn cúi thấp .

Ra khỏi cửa khu nhà, Phó Chiêu mới thả Ôn Nhiên xuống, đưa nạng cho .

Tuy nhiên vẫn đeo ba lô của Ôn Nhiên, giữ cách xa gần theo .

Hai hẳn là cùng , nhưng cũng coi là đồng hành.

Ôn Nhiên , Phó Chiêu cứ lẵng nhẵng theo .

Rõ ràng Ôn Nhiên cố gắng thật nhanh, nhưng mãi vẫn cắt đuôi cái kẻ bám đuôi phía .

Cũng nhờ mới cảm nhận nhân duyên của Phó Chiêu đến mức nào.

Thỉnh thoảng chào hỏi : "Phó Chiêu, từ ngoài thế?"

"Suỵt..." Phó Chiêu hiệu một cái, bèn hiểu ý.

"Ái chà, Phó Chiêu, hôm nay vuốt keo ? Đẹp trai đấy."

Phó Chiêu hì hì đáp : "Cậu quan sát tớ kỹ thế!"

"Chứ nữa, mà đeo cái ba lô gì thế, của ?"

"Quản nhiều thế làm gì?"

Ôn Nhiên cố gắng phớt lờ những cuộc trò chuyện , thầm mong Phó Chiêu sẽ dừng buôn chuyện với ai đó một lúc.

Phó Chiêu chẳng nán chút nào, cứ bám riết lấy .

Đến gần cầu thang khu giảng đường, Phó Chiêu đuổi kịp.

Cả Ôn Nhiên căng cứng, cảnh cáo: "Không cần giúp."

"Ồ..." Phó Chiêu vẫn thong thả theo , như thể đang thưởng thức dáng vẻ tự leo cầu thang: “Tớ đang bảo vệ đấy, đừng sợ."

Ôn Nhiên nghiến răng ken két.

Chính vì Phó Chiêu cứ theo nên mới sợ đấy.

Nhất là với vị trí của hai lúc , ánh mắt Phó Chiêu khéo rơi đúng m.ô.n.g , chỉ hận thể đá cho một cú.

Lại chào Phó Chiêu: "Phó Chiêu, sắp đến sinh nhật ?"

"À, ừ." Phó Chiêu trả lời qua loa.

Nếu Ôn Nhiên nhớ nhầm, hình như từng theo đuổi Phó Chiêu nhưng từ chối nhiều .

"Tớ nhớ mà, qua sinh nhật lâu là đến nghỉ hè , đến lúc đó tớ mời ăn nhé?"

"Không cần ."

"Không tổ chức tiệc ?! Lễ trưởng thành đấy!"

"Thật sự cần mà..."

Lợi dụng lúc đó, Ôn Nhiên thuận lợi leo hết cầu thang, về đến lớp học.

Phó Chiêu đuổi tới nơi, đặt ba lô lên bàn , lớn tiếng hô hào trong lớp: "Ai đổi lịch trực nhật với Ôn Nhiên ? Chân cẳng tiện lắm."

đáp: "Cậu lên tiếng thì làm giúp luôn ."

"Chậc, cũng ." Phó Chiêu thế mà làm thật.

Ôn Nhiên đó mà như đống lửa.

Cậu luôn cảm thấy ánh mắt tò mò đang liếc về phía , khiến cực kỳ thoải mái.

Cũng may để ý quá nhiều, lẽ trong lòng họ, Phó Chiêu vốn là một nhiệt tình giúp đỡ bạn bè.

...

Sinh nhật Phó Chiêu quả nhiên đến nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-toi-cau-chuyen-cua-cap-doi-bien-thai/chuong-6.html.]

Vào một buổi tự học tối thứ Sáu bình thường, lớp trưởng đột nhiên bê một chiếc bánh kem, cả lớp đồng thanh hát vang bài chúc mừng sinh nhật.

Ôn Nhiên và Phó Chiêu đều ngơ ngác như .

Phó Chiêu là gì.

Còn Ôn Nhiên là vì WeChat của bạn học nào khác, đương nhiên họ lên kế hoạch vụ , thậm chí còn chẳng kịp phối hợp với .

May mà ai cũng quên mất trong lớp còn nhân vật , chẳng ai phát hiện nhóm chat mới lập thiếu mất một .

Phó Chiêu ngẩn một lúc vui vẻ lớn, bước lên đón nhận lễ mừng sinh nhật.

Dây ruy băng sắc màu b.ắ.n tung lên, lả tả rơi xuống, làm nền cho nụ rạng rỡ đến mức tì vết của Phó Chiêu.

Hôm nay Phó Chiêu cũng nhận một đống quà tặng đủ thể loại, nhận hết tất cả, nhét ba lô chuẩn mang về ký túc xá.

Ôn Nhiên chỉ chống cằm , làm một quan sát trầm lặng đúng nghĩa.

Phó Chiêu cũng 18 tuổi .

Sinh nhật muộn hơn vài tháng.

Tan học, các bạn khác vẫn đang chia bánh kem, ríu rít chụp ảnh chung với chủ nhân bữa tiệc.

Ôn Nhiên một thu dọn đồ đạc, rời khỏi lớp.

Lần Phó Chiêu các bạn giữ , đường về nhà của Ôn Nhiên vô cùng thuận lợi.

Về đến nhà một , bỗng nhiên xem Phó Chiêu đang làm gì.

Lấy điện thoại , thấy Phó Chiêu đăng bài mới lên vòng bạn bè.

Có ảnh bánh kem, cũng ảnh lớn cơn mưa ruy băng, rõ ràng là khác chụp gửi cho .

Bấm bức ảnh đó, khỏi cảm thán, trai thì ảnh chụp vội cũng ăn ảnh, quả nhiên là thiên tài khuôn mặt.

Cậu chằm chằm bức ảnh hồi lâu, cuối cùng nhấn lưu.

.

Cậu mở camera theo dõi, thấy Phó Chiêu hình như đang bóc quà.

Phó Chiêu cầm một cái chai, hướng dẫn sử dụng .

Ôn Nhiên cố ý phóng to để nhãn chai, hình như là... gel bôi trơn.

Trên bàn Phó Chiêu còn vương vãi ít bao cao su, chắc đều là quà trưởng thành bạn bè tặng.

Phó Chiêu bóc tiếp một món quà, bên ngoài giống một cái cốc.

khi mở , Phó Chiêu đưa ngón tay chọc chọc trong, còn khuấy khuấy.

Hành động khiến Ôn Nhiên xem mà thấy ngượng ngùng, mơ hồ cảm thấy thứ đó tuyệt đối đơn giản chỉ là cái cốc.

Lúc , Phó Chiêu dứt khoát tụt quần xuống ướm thử, đó oang oang phàn nàn: "Cái cốc rách còn chẳng dài bằng 'hàng' của ông đây..."

Nghe câu , Ôn Nhiên nhịn phì thành tiếng.

...

Nghe thấy tiếng truyền từ tai , động tác của Phó Chiêu khựng .

Ngay đó, khóe miệng cũng cong lên.

Hắn thu dọn sơ qua đống quà bàn, ném hết gel bôi trơn, b.a.o c.a.o s.u trong ba lô.

Tiếp đó cầm lên một sợi dây trói, chần chừ một lúc cũng nhét .

Thu dọn xong xuôi, kéo khóa ba lô .

Sau đó, ngước mắt thẳng về phía vị trí camera lỗ kim.

...

Bất ngờ chạm ánh mắt của Phó Chiêu trong màn hình, Ôn Nhiên sững sờ.

Sự hoảng loạn khi phát hiện khiến suýt nữa bật dậy, hít mạnh một khí lạnh, hành động theo bản năng là úp ngược điện thoại xuống.

Cậu dám đối mặt với Phó Chiêu theo cách .

Bình tĩnh một chút, cầm điện thoại lên nữa, xác nhận xem ánh mắt là trùng hợp .

khi màn hình, trong phòng còn bóng dáng Phó Chiêu.

Hình như rời khỏi ký túc xá.

Ôn Nhiên căng thẳng đến mức c.ắ.n móng tay.

Chắc chỉ là trùng hợp thôi.

Hơn nữa dù Phó Chiêu phát hiện camera thì cũng thể đoán là ai lắp.

Hai bọn họ ở trường hầu như giao tiếp gì, chắc là ...

Sẽ ...

Tâm lý cầu may ám ảnh, cứ giữ nguyên sự bất an đó nhưng bất kỳ hành động nào.

Mười phút , khi đang hồn xiêu phách lạc, cửa nhà đột nhiên gõ vang.

Cả Ôn Nhiên cứng đờ ghế.

Phó Chiêu địa chỉ nhà .

Phó Chiêu biến mất khỏi ký túc xá, lúc xuất hiện ngoài cửa nhà , xem là trùng hợp...

Ôn Nhiên cố gắng ép bình tĩnh.

Cậu dám lên tiếng, giả vờ như ngủ, hoặc dứt khoát giả c.h.ế.t nhận.

Tay run rẩy, gỡ cài đặt ứng dụng trong điện thoại.

vì quá căng thẳng, luống cuống đến mức mãi mở khóa màn hình.

lúc ... thấy tiếng thẻ từ quẹt khe cửa.

Ngay đó là một tiếng "cạch", cánh cửa bật mở.

Lời tác giả:

Tình yêu kiểu cướp bóc nhập nha xuất hiện thật , còn sợ cái gì, xem kìa. [Trợn trắng mắt]

[Học kỳ 2 lớp 11, khai giảng là lên lớp 12, thiết lập tuổi tác thế chỉ để hai đứa nó đều đủ tuổi thành niên thôi [Kính râm]

Loading...