Đồ Tồi (Câu chuyện của cặp đôi biến thái) - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:06:19
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Chiêu cảm thấy bứt rứt khó chịu như kiến bò trong bụng.

Tính vốn giữ bình tĩnh, dần dà bắt đầu yên phận, cứ xuất hiện bên cạnh Ôn Nhiên để tìm cảm giác tồn tại.

tính cách Ôn Nhiên trái ngược.

Nếu Phó Chiêu xuất hiện với tần suất quá dày đặc, sẽ thấy phiền, chẳng giống một tên biến thái nhỏ chút nào, mà giống một quan sát viên khó tính hơn.

Chỉ cần Phó Chiêu làm gì thỏa đáng, Ôn Nhiên sẽ mất hứng thú với ngay.

"A... khó chiều thật đấy..." Phó Chiêu phiền não vò đầu bứt tai.

Giang Tảo quan tâm hỏi: "Sao thế? Dạo táo bón ?"

"..." Phó Chiêu ghé sát gần, thì thầm: “Nói thêm mấy câu ngứa đòn nữa là tao cho mày liệt nửa đấy."

"Xin cha nuôi!" Giang Tảo chắp tay lặn mất.

Giang Tảo , ánh mắt Phó Chiêu vô thức rơi Ôn Nhiên.

Bên , Ôn Nhiên vẫn đang sách, im lặng đến mức lạc lõng giữa lớp học ồn ào.

Hắn bối rối một lúc, vô thức về phía Phó Chiêu, Phó Chiêu bèn dời mắt chỗ khác tự nhiên.

Xác định Phó Chiêu , quanh, cuối cùng tiếp tục sách.

Nhạy cảm thật đấy...

Phó Chiêu thầm mắng trong bụng.

...

Thế nào gọi là buồn ngủ gặp chiếu manh?

Trong giờ thể dục, khi Ôn Nhiên vô tình giẫm quả bóng tennis trẹo chân, Phó Chiêu tuy chút xót xa, nhưng phần nhiều là hưng phấn.

Hắn cảm thấy cơ hội của đến .

Giờ quần vợt, sân tập thể cho hai nhóm tập cùng lúc.

Ôn Nhiên đang chăm chú đ.á.n.h bóng thì giẫm quả bóng từ sân bên cạnh lăn sang.

Chân trẹo một cái, trật khớp cực kỳ đúng lúc.

Phó Chiêu vốn đang bên sân ghi thành tích với bạn, thấy Ôn Nhiên đột nhiên thương, bèn vứt ngay bảng điểm chạy tới, đỡ lấy .

Ôn Nhiên mặc quần đùi áo cộc tay thể dục, chân đôi giày chạy bộ sạch sẽ, trông sảng khoái.

Bộ dạng khiến khí chất u ám của cũng tươi sáng hơn vài phần.

Phó Chiêu kéo tất của xuống thấp một chút, thử xoa nắn mắt cá chân : "Cảm nhận xem, xương lệch ."

Đám dân thể thao bọn họ đều kiểu "bệnh lâu thành thầy thuốc", thương như cơm bữa nên cũng vài kỹ năng sơ cứu.

Ôn Nhiên theo bản năng rụt chân , nhưng bàn tay to lớn của Phó Chiêu kìm chặt mắt cá chân, kéo giật về, đồng thời hỏi: "Đau lắm ?"

"Hơi ... nhưng chắc nghiêm trọng , cần lo..." Ôn Nhiên ấp úng trả lời.

Phó Chiêu ngước mắt quan sát thần thái của , thấy ánh mắt Ôn Nhiên lảng tránh, càng thấy thú vị.

Trong cuộc đua ánh mắt , rõ ràng Phó Chiêu là kẻ săn.

Ôn Nhiên đến mức còn chỗ trốn.

Hắn chằm chằm cái mắt cá chân mảnh khảnh bao nhiêu .

Khó khăn lắm mới nắm trong tay, thể dễ dàng buông tha?

Hắn kiểm tra giúp Ôn Nhiên một lúc, với giáo viên chạy tới: "Thầy ơi, thầy lái xe đưa chụp phim ạ, để phòng ngừa vạn nhất. Em cõng xe."

"Được, thầy lái xe cổng Nam, em đỡ bạn đó đợi thầy."

"Vâng."

Phó Chiêu dậy, luồn tay xuống nách Ôn Nhiên nhấc bổng lên, nhẹ nhàng như bế một đứa trẻ.

Ôn Nhiên thoải mái, nhỏ: "Tự tớ ."

"Không cần tớ cõng ?"

"Ừ."

"Được, thế thì bế." Phó Chiêu xong, dứt khoát bế ngang Ôn Nhiên lên kiểu công chúa, còn thừa sức sang với Giang Tảo: "Lát nữa tan học mày dẫn đội về nhé."

Giang Tảo trợn mắt há mồm thằng bạn bế bổng một nam sinh khác, cuối cùng cũng chỉ dấu "OK".

Phó Chiêu , Giang Tảo lấy điện thoại chụp trộm một tấm làm kỷ niệm.

Phó Chiêu bế Ôn Nhiên chạy biến .

Cái dáng vẻ đó y hệt con chồn cuối cùng cũng trộm con gà con mà nó hằng mong nhớ.

Ôn Nhiên ngẩn một lúc bắt đầu giãy giụa kịch liệt: "Không... đừng như thế!"

Phó Chiêu bắt chước giọng điệu của trêu chọc: "Đừng như thế ~"

"Cậu thả tớ xuống!" Giọng Ôn Nhiên nghiêm túc hơn.

"Tớ đang lấy chạy một mạch cổng Nam đấy, đừng làm tớ xì !"

Ôn Nhiên trái , thấy sắp đến cổng Nam nên đành ngậm miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-toi-cau-chuyen-cua-cap-doi-bien-thai/chuong-5.html.]

Đến cổng Nam, bác bảo vệ hỏi thăm sự tình.

Phó Chiêu chủ động giải thích: "Cậu trẹo chân, thầy giáo lấy xe , lát nữa đưa bệnh viện, bọn cháu đợi ở đây một lát."

Bác bảo vệ cũng nhiệt tình, lấy từ trong phòng một cái cán chổi lau nhà: "Vừa cái chổi lau nhà hỏng, còn thừa cái cán, đây, chống tạm !"

"Cảm ơn bác..." Ôn Nhiên cảm ơn nhận lấy.

Phó Chiêu bên cạnh , thấy Ôn Nhiên một chống gậy gỗ nhích xa hai bước.

Hắn cứ nhất quyết sán gần, lưng chống nạnh, cúi xuống hít hà : "Sao thơm thế?"

"Đừng cố tìm chuyện để với tớ, tớ thấy ngại , về cũng ."

"Thơm thật mà."

"..."

"Cậu giặt quần áo cho hạt xả vải ?"

"..."

"Hay là mùi dầu gội đầu?"

"Cậu phiền quá."

"..." Phó Chiêu cuối cùng cũng chịu yên.

Một lát , thầy giáo lái chiếc xe tuổi đời chắc cũng ngang ngửa Ôn Nhiên tới.

Chiếc xe cũ nát còn chất đầy dụng cụ thể dục, cái cán chổi dài quá nhét , đành trả cho bác bảo vệ.

...

Đến chiều, khi còn một tiết nữa, Ôn Nhiên trường.

Không nghiêm trọng lắm, chỉ là trẹo chân, xương , nhưng sưng lên, chống nạng một thời gian.

Phó Chiêu Ôn Nhiên chống nạng tập tễnh về chỗ .

Ánh mắt đảo quanh Ôn Nhiên một vòng thu về.

Hết giờ tự học tối, Ôn Nhiên chậm chạp về nhà.

Đi ngang qua tường rào trường học, bỗng thấy gọi tên : "Ôn Nhiên!"

Cậu ngơ ngác ngẩng đầu lên, thấy Phó Chiêu đang vắt vẻo bờ tường đợi .

Cậu khó hiểu .

Phó Chiêu dứt khoát nhảy xuống, đến bên cạnh : "Nhà xa ? Tớ đưa về."

"Không cần." Ôn Nhiên từ chối cần suy nghĩ.

"Tớ nhảy ngoài , với cả ngày đầu tiên dùng nạng quen , tớ giúp một tay." Nói , giật luôn cái ba lô của Ôn Nhiên, tự đeo lên vai .

kỳ quặc, ngày nào cũng về nhà mà còn đeo nhiều sách thế làm gì?

"Cậu... tại làm thế?!" Ôn Nhiên dần cảm thấy Phó Chiêu gì đó , dứt khoát hỏi thẳng.

"Quan tâm chứ , thôi nào, tớ dìu ."

Ôn Nhiên tỏ rõ thái độ bất hợp tác, giằng co với Phó Chiêu, để tự về.

Phó Chiêu chắn mặt , cứ với vẻ mặt đầy hứng thú.

Có trời mới Phó Chiêu thích thời gian ở chung với Ôn Nhiên đến thế nào.

Bên ngoài khuôn viên trường ngày hè, những tán cây rợp bóng như chiếc ô khổng lồ, che khuất bớt ánh đèn đường.

Ánh sáng lọt qua kẽ lá, lốm đốm rơi khuôn mặt trắng sứ nhỏ nhắn của Ôn Nhiên.

Phó Chiêu càng giống như ánh sáng ưu ái, nơi xương lông mày đọng một vạt sáng rực rỡ.

Cuối cùng Ôn Nhiên vẫn là chịu thua.

Cậu thực sự chịu nổi việc Phó Chiêu cứ chằm chằm như thế.

Cậu đành để Phó Chiêu dìu, về phía căn nhà trọ của .

Đến lầu, Phó Chiêu thoáng qua cảm thán: "May mà tớ theo, nhà cầu thang bộ lên xuống bất tiện lắm, ở tầng mấy?"

"Cậu về , tớ tự lo ."

Phó Chiêu mặc kệ , đeo ba lô cho ngay ngắn, giật lấy đôi nạng của Ôn Nhiên, ngẩn ngơ tại chỗ.

Thấy Ôn Nhiên tức đến đỏ cả mặt, cũng trêu nữa, : "Tớ vác lên, chỗ hẹp quá bế tiện, cúi đầu thấp xuống chút."

Nói xong cúi , vác Ôn Nhiên lên vai thẳng lên lầu.

Phải là Phó Chiêu khỏe như trâu, một mạch vác lên tận tầng 5 mà còn định tiếp.

Đến khi Ôn Nhiên gọi giật mới dừng bước.

"Đến nhà tớ , thả tớ xuống." Ôn Nhiên hổ bực bội .

"Ồ, mời tớ uống cốc nước ?"

"Không mời, tớ nhờ ." Ôn Nhiên xong, nhanh chóng lấy chìa khóa mở cửa, giật ba lô và nạng từ tay Phó Chiêu, đóng sầm cửa .

Phó Chiêu cửa ngay, lấy điện thoại chụp ổ khóa cửa.

Sau đó, làm như chuyện gì xảy , đút điện thoại túi, huýt sáo rời .

Loading...