Đồ Tồi (Câu chuyện của cặp đôi biến thái) - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:06:17
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Được ngắm Phó Chiêu là một việc dễ gây nghiện đối với Ôn Nhiên.

Vốn dĩ đó là mẫu thích.

Một mắt, làm chuyện "đơn phương độc mã" giải quyết nhu cầu, cũng mang một vẻ duy mỹ khác lạ.

Cậu còn thể quan sát những khía cạnh mà khác thấy qua camera, làm thể thích xem cho ?

Mấy ngày đó, cứ tan học về đến nhà là đặt điện thoại lên giá đỡ, mở màn hình theo dõi lên.

Cậu liếc hình ảnh thời gian thực, cúi đầu làm bài tập.

Thỉnh thoảng dừng bút ngẩng lên Phó Chiêu trong màn hình, trong lòng dâng lên một sự thỏa mãn, cảm giác vui vẻ ngày càng rõ rệt.

Cứ như thể Phó Chiêu đang bầu bạn cùng .

Một Phó Chiêu như thế chỉ thuộc về riêng .

Dạo tan học xong Phó Chiêu chơi bóng nữa mà về thẳng ký túc xá.

Hôm nào hiếm hoi về muộn thì cũng là siêu thị mua chút đồ, khi mua mấy suất Oden, ăn xem video ngắn, "hề hề" như một tên ngốc.

Có lúc thì tập gym trong phòng, nghiêm túc tỉ mỉ như thể đang giám sát .

Ôn Nhiên thỉnh thoảng dừng bút, ngắm Phó Chiêu trong màn hình.

Lại cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi, khi nâng tạ, những đường nét cơ bắp càng thêm rõ ràng.

Lúc Phó Chiêu tập xong, ghế thở hắt một dài, dùng khăn lau mồ hôi .

Ôn Nhiên chằm chằm, chợt nghĩ, mùi mồ hôi của Phó Chiêu nồng nhỉ?

Thôi, cái mùi chua lòm nhất đừng tưởng tượng, kẻo vỡ mộng.

Phó Chiêu nghỉ một lát, đợi mồ hôi ráo hẳn mới rửa mặt.

Trong lúc đó Ôn Nhiên làm thêm vài bài toán, thấy tiếng động khe khẽ mới ngẩng đầu lên.

Sau đó sững sờ ngay tại chỗ.

Phó Chiêu ... mặc gì.

Cậu ghé sát màn hình, quan sát kỹ "khối thịt" .

Lúc bình thường hình dáng thế , lúc dựng lên thì đáng sợ cỡ nào?

Không ngờ Phó Chiêu dáng cao to như ngựa, mà "phụ tùng" kèm cũng dạng ớt chỉ thiên tí hon.

là chẳng khuyết điểm gì.

À... ngoại trừ việc học hành dở tệ.

Phó Chiêu theo con đường thi đại học bình thường, gia cảnh , tương lai chẳng đến lượt một quan sát viên như lo.

Hơn nữa chỗ đó to nhỏ, đáng sợ cũng chẳng tới lượt bận tâm.

Cậu Phó Chiêu mặc quần đùi mới tiếp tục làm bài, còn ngáp một cái.

Nhìn màn hình, thấy Phó Chiêu đeo tai lên.

Cậu thắc mắc, Phó Chiêu thích nhạc đến thế ?

Lúc tập gym nhạc thì còn hiểu , tắm xong, tóc còn khô hẳn, vội vàng đeo tai làm gì?

Điều là, Phó Chiêu cực kỳ thất vọng.

Hắn cống hiến hy sinh lớn đến thế, mà Ôn Nhiên vẫn cứ cắm cúi làm bài, ý định "làm một nháy".

Hắn vẫn thích tiếng thở dốc của Ôn Nhiên hơn.

Nhất là cái giọng yếu ớt gọi tên ...

Đợi đến khi thấy Ôn Nhiên cũng vệ sinh cá nhân xong, chui chăn, kính đặt sang một bên, mới c.h.ế.t tâm.

Hắn hận Ôn Nhiên như khúc gỗ.

Hắn nỗ lực đến thế mà cũng xi nhê gì ?

...

Gần đây mắt của Phó Chiêu cứ như cái radar, thể tìm thấy để ý ngay lập tức giữa biển trong trường.

Từ siêu thị , Phó Chiêu thấy Ôn Nhiên văn phòng giáo viên Hóa, cố tình lảng vảng cửa văn phòng một lúc.

Đợi Ôn Nhiên bê một chồng bài tập .

Hắn làm như mới đến, nhanh chóng sán gần Ôn Nhiên, lấy quá nửa chồng bài tập tay ôm lòng .

"Tiết là Hóa ? Lần xuống phòng thí nghiệm ?" Phó Chiêu chủ động hỏi.

Ôn Nhiên kém khoản tiếp xúc với khác.

Đặc biệt là với Phó Chiêu, càng tự nhiên.

Càng tự nhiên, biểu hiện ngoài càng lạnh lùng, đáp giọng trầm thấp: "Không ."

"Vẫn là làm thí nghiệm thú vị hơn."

"..." Ôn Nhiên đáp.

"Ôn Nhiên, sáng mai mua giúp tớ hai xửng bánh bao nhỏ ?" Phó Chiêu ghé sát Ôn Nhiên: “Tớ mời ăn Oden."

"Không cần."

"Cầu xin đấy."

"Không cần."

Ôn Nhiên từ chối nữa rảo bước nhanh hơn, tưởng rằng Phó Chiêu sẽ bỏ cuộc.

Ai ngờ Phó Chiêu đột nhiên đuổi theo, chắn mặt . Thấy phía chạy tới, còn dùng chân che chắn cho , khiến buộc sát cửa sổ hành lang để tránh .

Và cũng lọt thỏm phạm vi bao phủ của Phó Chiêu.

Phó Chiêu đột ngột cúi xuống, vẻ mặt cợt ranh mãnh: "Đừng tuyệt tình thế chứ, mai tớ để suất Oden lên bàn nhé? Cậu thích ăn vị gì?"

Khoảng cách gần gũi khiến Ôn Nhiên thoải mái đến mức thở run rẩy.

Cậu tránh , nhưng Phó Chiêu cứ dùng một chân chặn đường , chút sơ hở.

Trong camera thì cái chân dài thật đấy.

Còn bây giờ cái chân dài thật đáng ghét.

Phó Chiêu dáng cao lớn, vai rộng eo thon, Ôn Nhiên mảnh khảnh phần đơn bạc, sự chênh lệch hình thể giữa hai lớn.

Phó Chiêu như thể bao trùm lấy , chắn đường một kẽ hở.

Cậu ngước mắt, bốn mắt với Phó Chiêu, cuối cùng đành thỏa hiệp: "Được, chỉ một thôi."

"Ôn Nhiên, thế!"

Ôn Nhiên trả lời, lách qua về lớp, bám theo bổ sung: "Một xửng nhân bò một xửng nhân heo, lấy thêm cho tớ ít giấm và gói ớt, WeChat của là gì, tớ chuyển khoản cho."

Ôn Nhiên làm phiền đến mức chịu nổi, về lớp đặt bài tập lên bàn giáo viên xong, cẩn thận lấy điện thoại cho Phó Chiêu quét mã.

Cậu giống Phó Chiêu, ở trong trường cầm điện thoại mà tim đập chân run.

Kết bạn WeChat với Phó Chiêu xong, chẳng dám , vội vàng cất điện thoại .

Phó Chiêu thì nghênh ngang hơn nhiều, về chỗ là bắt đầu lướt xem trang cá nhân của Ôn Nhiên.

Xem xong, nhịn mà bĩu môi.

Ảnh đại diện là một con mèo cam với ánh mắt khinh bỉ.

Tên WeChat là: Coisini.

Trang cá nhân trống trơn.

Phận là học dốt, còn tra xem cái tên nghĩa là gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-toi-cau-chuyen-cua-cap-doi-bien-thai/chuong-4.html.]

Kết quả, đó là một từ tiếng Ireland - Rung động.

Con ... thật nhạt nhẽo...

Hắn hậm hực đổi tên gợi nhớ cho Ôn Nhiên.

Đặt là gì nhỉ?

Ôn biến thái nhỏ.

Rất hợp với Ôn Nhiên.

...

Mãi đến khi tan học về nhà, Ôn Nhiên mới dám thoải mái dùng điện thoại.

Cậu xem tin nhắn Phó Chiêu gửi đến , chỉ một cái icon.

Thịt bò đào tẩu khỏi mì Lan Châu: [Hi, ]

Cậu thèm trả lời.

Phó Chiêu rõ ràng là khá tự tin.

Ảnh đại diện của là ảnh chụp tự sướng, vốn dĩ trai còn cách tạo "mood".

Kiểu ảnh mà đăng lên TikTok ghép thêm tí nhạc chắc cũng kiếm mấy vạn tim.

Ít nhất thì... Ôn Nhiên chằm chằm cái avatar đó suốt mười mấy giây.

Mở trang cá nhân , Ôn Nhiên xem đến mức mất kiên nhẫn.

Sao mà lắm bài đăng thế?

Sao thích chụp ảnh tự sướng thế nhỉ?

Lại còn thích đăng bài!

Vườn trường đàn kiến qua cũng chụp bốn cái ảnh đăng lên .

rảnh rỗi.

Ôn Nhiên ném điện thoại lên bàn, một lúc lâu mới chỉnh tâm trạng.

Suýt chút nữa thì vỡ mộng đến mức hết thích luôn .

Phó Chiêu làm phiền nên Ôn Nhiên bực, hôm nay dứt khoát xem camera nữa, chỉ cắm đầu làm bài.

Cày đề đến hơn 1 giờ sáng, lăn ngủ.

...

Sáng sớm hôm , hàng bán bánh bao, cuối cùng vẫn mua giúp Phó Chiêu.

Xách túi bánh bao nhét ba lô, trót lọt mang trường.

Đến lớp, thấy Phó Chiêu đang dựa ghế, vẻ mặt ủ rũ chán chường.

Thấy Ôn Nhiên tới, mắt mới sáng lên một chút.

Ôn Nhiên đưa bánh bao cho về chỗ .

Về đến chỗ, thấy suất Oden ngay ngắn bàn, vẻ Phó Chiêu chọn những món thích ăn, mua cho y hệt một phần.

Lúc Giang Tảo còn đang kinh ngạc: "Người em, mày làm kiểu gì thế? Ôn Nhiên bao giờ để ý đến bọn ."

Phó Chiêu chụp bốn tấm ảnh cái túi bánh bao, vui vẻ đăng lên vòng bạn bè, mới trả lời: "Hôm qua tao bê bài tập giúp , đồng ý mua giúp tao đấy."

"Cậu mà cũng dễ chuyện thế á?"

"Bọn mày xin thì chắc , nhưng tao thì khác."

"Mày khác ở chỗ nào?"

"Tao trai!" Phó Chiêu trả lời, tít cả mắt.

"Xì…" Giang Tảo lườm Phó Chiêu một cái cháy mắt.

...

Ôn Nhiên về đến nhà, trong lúc làm bài ma xui quỷ khiến mở camera lên, thấy Phó Chiêu đang đeo tai chơi điện thoại.

Hôm nay tập gym.

Cậu sực nhớ điều gì, cầm điện thoại lên xem vòng bạn bè của Phó Chiêu, thấy hôm nay đăng ảnh túi bánh bao mua.

Caption là: Hôm nay học thần mua bữa sáng cho, ý nghĩa kỷ niệm.

Cậu dòng trạng thái chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn thả một cái tim.

Thả tim xong, mở màn hình camera, thấy Phó Chiêu cầm điện thoại lướt lướt vài cái, bỗng nhiên thẳng dậy, ôm điện thoại phá lên giữa phòng.

Bộ dạng đó khiến Ôn Nhiên suýt thì hiểu lầm rằng Phó Chiêu như là vì thả tim.

...

Phó Chiêu vốn đang chán đời giường ký túc xá, lướt video ngắn một cách vô vị.

Hôm qua chẳng qua nhịn , với Ôn Nhiên hai câu, kết quả hình như ghét .

Tuy kết bạn WeChat của Ôn Nhiên, nhưng làm Ôn Nhiên cả đêm thèm trộm .

Hắn hụt hẫng.

Hắn cô đơn.

Hắn thích dáng vẻ Ôn Nhiên để ý đến hơn.

Kết quả hôm nay nhận bữa sáng Ôn Nhiên mua cho.

Tối về nhà, còn thả tim bài của .

Ôn Nhiên vẫn để ý đến .

Ôn Nhiên mua bữa sáng cho ai cả, chỉ mua cho .

Các bạn học khác đều WeChat của Ôn Nhiên, chỉ .

Điều nghĩa là gì?

Hắn trong lòng Ôn Nhiên là khác biệt!

Nếu thì tại Ôn Nhiên chỉ trộm trộm khác?

A...

Vui quá mất.

Hắn hưng phấn nhảy xuống giường, bắt đầu tập gym điên cuồng như con công xòe đuôi trong phòng.

Tập nửa chừng mới nhớ cởi áo, vội vàng lột áo .

Ôn Nhiên thích xem cái mà!

Cho xem nè!

Tập tành chán chê, trong lúc chờ ráo mồ hôi, Phó Chiêu cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Ôn Nhiên.

Thịt bò đào tẩu khỏi mì Lan Châu: Sáng nay hết bao nhiêu tiền, tớ chuyển cho .

Đợi một lúc, Ôn Nhiên mới trả lời.

Ôn biến thái nhỏ: Không cần, suất Oden coi như bù .

Thịt bò đào tẩu khỏi mì Lan Châu: Oden là phí chạy chân mua giúp tớ mà.

Ôn biến thái nhỏ: Không cần.

Phó Chiêu cũng sợ cứ dây dưa mãi Ôn Nhiên thấy phiền giống .

Cuối cùng chỉ gửi một cái icon.

Ôn Nhiên vẫn như khi, thèm trả lời nữa.

Loading...