Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-18 07:16:13
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Hồng cứ thế Mạnh Duật Tu từ đầu đến chân, đ.á.n.h giá tỉ mỉ hết đến khác khiến y cứng đờ cả . Nếu ở trường mà ai chằm chằm như thế, y chắc chắn sẽ ném cho một cái lườm lạnh lùng kèm câu chất vấn: "Nhìn cái gì mà ?".

mặt là lớn, còn đang địa bàn nhà , Mạnh Duật Tu chỉ lúng túng dùng ngón tay vân vê cán liềm bằng gỗ.

Hàn Thước thì vô tư, vẫn chống nạnh hớn hở bên cạnh. Mạnh Duật Tu thực sự ước siêu năng lực truyền âm cần dùng miệng để gào thẳng tai Hàn Thước: "Cậu còn ngây đấy làm gì hả cái đồ ngốc ?!!!"

Tiếc là y năng lực đó, chỉ thể mím môi đầy gượng gạo. Đang lúc bí bách làm để phá vỡ bầu khí , y bỗng nhớ điều gì đó, vội vàng từ túi quần lôi một nắm kẹo cúi đưa cho Hàn Đình đang bờ ruộng.

May mà y còn chút cơ trí, khi nghĩ bụng sang nhà tay thì kỳ quá, nên mang theo nắm kẹo cưới lấy từ bữa tiệc . Quả nhiên, một nắm kẹo đưa , Hàn Đình lập tức trở thành cứu cánh giúp y phân tán sự chú ý.

"Vãi, Mạnh Duật Tu, còn mang theo cả đồ ăn vặt cơ !" Hàn Thước ngạc nhiên: "Được đấy! Sao mà khách sáo thế !"

Hàn Hồng thấy cũng vội bảo con trai cảm ơn .

"Em cảm ơn ạ." Hàn Đình hai tay bưng nắm kẹo rực rỡ sắc màu, mặt mày rạng rỡ như hoa nở. Thằng bé nắm lấy ống quần Hàn Thước: "Chú nhỏ bóc kẹo cho cháu."

" là đồ hảo ngọt." Hàn Thước xuống bóc kẹo cho cháu, quên dặn: "Ăn một viên thôi, còn để dành về nhà ăn, rõ ?"

"Dạ ạ!"

Con trai ăn kẹo của , Hàn Hồng cũng tỏ khách sáo, bảo Hàn Thước: "Thước , bạn sang phụ đạo học hành thì thôi đừng bắt bạn đồng nữa, hai đứa về nhà ."

Hàn Thước gạt : "Không , Mạnh Duật Tu bảo giúp nhà gặt lúa mà."

"Thế thì ngại c.h.ế.t , ai để khách làm việc bao giờ." Hàn Hồng tươi sang y: "Nhìn kìa, tí nữa bẩn hết quần áo của Tiểu Mạnh bây giờ."

Mạnh Duật Tu nặn một nụ gượng gạo: "Không ạ... , đông làm cho nhanh."

Hàn Thước đút viên kẹo miệng cháu, với trai: "Chẳng cả! Quần áo bẩn thì giặt, đúng Mạnh Duật Tu?"

Mạnh Duật Tu gật đầu xác nhận.

"Đi thôi, gặt lúa thôi!" Hàn Thước lôi kéo Mạnh Duật Tu xuống ruộng.

Hàn Hồng thấy cũng thêm gì nữa. Đôi vợ chồng ở ruộng bên cạnh lúc nghỉ tay, bèn lên tiếng trêu chọc: "Hàn Hồng, hôm nay nhà chú thêm giúp việc cơ ?"

"Dạ, bạn cùng lớp của thằng Thước, sang giúp nó học bài ạ."

Người phụ nữ ruộng bên tủm tỉm: "Thằng bé mà trông khôi ngô quá nhỉ? Cao ráo, mặt mũi sáng sủa, dáng thư sinh ghê."

Hàn Hồng hiểu ẩn ý của bà , chỉ trừ: "Chị cứ quá, thằng Thước nhà em còn nhỏ, còn lo học hành ."

"Nhỏ gì mà nhỏ? Tầm tuổi thằng Thước là nhà con đầu lòng đấy." Người đàn ông ruộng bên vỗ vai Hàn Hồng: "Tôi thấy thằng bé đấy, còn đạp xe sang tận đây nữa, mắt của thằng Thước tệ chút nào. Mà học thì cứ học chứ liên quan gì, nghiệp xong thì cưới thôi, nó tự tìm thế cũng đỡ lo."

Hàn Hồng thầm rủa thầm trong lòng: Hai đó thì lắm, cải trắng nhà hai heo húc mà xót.

Anh hai bóng dáng thiếu niên đang chụm đầu rầm rì ruộng, lòng khỏi dấy lên một nỗi lo âu canh cánh.

"Cậu gặt đấy?" Hàn Thước thấy Mạnh Duật Tu xuống ruộng mà vẫn xắn tay áo sơ mi thẳng tắp, chỉn chu, nhịn mà trêu: "Uầy, gặt lúa mà cũng cầu kỳ như làm bài tập thế."

Nói xong, mới để ý thấy Mạnh Duật Tu cầm liềm bằng tay trái.

"Ơ, Mạnh Duật Tu, thuận tay trái ?"

"Ừ."

"Tay trái linh hoạt đấy? Cẩn thận kẻo đứt tay nhé. Tôi cho , cái liềm sắc lắm, tối qua mài mòn cả đá suốt nửa tiếng đấy."

Mạnh Duật Tu nhận , ngoại trừ ấn tượng cực đầu đ.á.n.h , thì tiếp xúc nhiều, Hàn Thước thực cũng . Nghe lời quan tâm của đối phương, y khẽ mỉm : "Không , sẽ chú ý."

"Thì lo sơ ý thôi. Nhỡ gặt bay mất ngón tay bên thì hỏng, lấy gì mà bài tập nữa, đúng ?"

Nghe cái giọng "quạ đen" của Hàn Thước, Mạnh Duật Tu hít sâu một nghiến răng : "Tôi bảo thuận tay trái, cho dù mất sạch ngón tay bên thì vẫn dùng tay trái làm bài tập , rõ ?"

Hàn Thước ngẩn , khi tiêu hóa xong câu trả lời thì sằng sặc, thụp xuống giữa đám lúa mà : "Vãi thật, phục quá! Này nhé, nãy thật sự nghĩ theo bản năng là ai cũng tay , c.h.ế.t mất, rõ ràng hỏi xong thuận tay trái quên khuấy mất, ha ha ha ha!"

Mạnh Duật Tu cạn lời lườm một cái, thèm chấp nữa mà bắt đầu cắm cúi gặt lúa.

Có thêm Mạnh Duật Tu gia nhập, tốc độ của ba thanh niên trẻ khỏe nhanh hơn hẳn. Đến 6 giờ chiều, chỉ gặt xong chỗ lúa còn mà Hàn Hồng còn đập hai sọt thóc. Nhìn ráng chiều đỏ rực chân trời, thu dọn đồ đạc, quẩy gánh gọi hai đứa về nhà.

"Về thôi!" Hàn Thước bế thốc Hàn Đình lên, còn Mạnh Duật Tu dắt xe đạp.

Chiếc xe đạp Thống Nhất phượng hoàng sáng loáng khiến đôi mắt đen láy của Hàn Đình cứ dán chặt rời. Mạnh Duật Tu thấy bèn hỏi: "Cháu thử ?"

Hàn Đình bẽn lẽn ôm lấy cổ chú nhỏ, Hàn Thước bảo: "Muốn thì bảo với một tiếng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-9.html.]

Thằng bé "ưm" một tiếng, rúc đầu hõm vai chú nhỏ làm nũng: "Chú nhỏ ơi..."

Hàn Thước dở dở , đặt cháu lên yên xe đạp và dặn nó nắm chặt lấy đệm xe phía . Hàn Đình lời, hai bàn tay bé xíu bám chặt buông.

Hàn Hồng gánh thóc phía , tâm trạng đường về làng đúng là khó tả. Cái thôn bé tẹo, ai là con nhà ai, em nhà ai đều nhẵn mặt hết. Mạnh Duật Tu là một gương mặt lạ lẫm, thế là bà con lối xóm làm đồng về cứ túm lấy Hàn Hồng mà bàn tán.

Hàn Hồng hai đứa phía , biểu cảm đúng là "cạn lời". Ở nông thôn, kết hôn sớm là chuyện thường, nhưng tư tưởng vẫn còn truyền thống lắm, cưới xin gì mà lén lút qua là thế nào cũng xì xào.

Anh chỉ chống chế dọc đường rằng Hàn Thước học kém nên bạn sang phụ đạo giúp.

Nhà họ Hàn ở cuối thôn, là một ngôi nhà gỗ hai tầng, bên cạnh là con đường đất nhỏ dẫn đầu làng. Khi về đến nơi, Mạnh Duật Tu dựng xe bên lề đường theo chân hai em nhà.

Hàn Hồng đặt hai sọt thóc hiên, vội vã mời khách nhà: "Tiểu Mạnh , hôm nay vất vả cho quá. Cậu cứ chơi, để pha chén nước đường."

Mạnh Duật Tu uống nước ngoài đồng xong, thấy về tất bật, bèn dậy ngăn : "Thôi cần , em khát ạ."

Hàn Thước chen ngang: "Anh đừng bận tâm, nó mà khát là nó đòi ngay, đúng Mạnh Duật Tu?"

Mạnh Duật Tu gật đầu xác nhận.

Thấy , Hàn Hồng bảo: "Thế thì , để nấu cơm tối cho hai đứa ăn."

Nói xong, hiên nhà lấy mấy thanh củi xếp ngay ngắn ở góc tường, ngoài gọi Hàn Thước một lát.

Hàn Thước bước hỏi chuyện gì.

Hàn Hồng hạ giọng dặn: "Hôm nay Tiểu Mạnh giúp cả buổi chiều, em đầu làng chỗ hàng thịt xem còn thịt , mua một ít về tối nay làm món thịt kho tàu nấu hạt dẻ."

"Hôm nay ông hàng thịt mổ lợn ?"

"Có chứ." Hàn Hồng cho , "Mấy nay dân làng gặt lúa mời khách nên sáng nay ông mổ hẳn một con. Em nhanh lên."

Anh đưa mấy tờ tiền lẻ cho Hàn Thước: "Anh cũng tranh thủ nấu cơm, tí nữa trời tối Tiểu Mạnh xe đạp tiện."

Hàn Thước thản nhiên đáp: "Không , cứ thong thả thôi. Tối nay nó về, nó ở nhà qua đêm mà."

"Cái gì?!!!" Hàn Hồng kinh hãi thốt lên.

Teela - Đam Mỹ Daily

Hàn Thước phản ứng của làm cho giật : "Vãi, làm gì mà hốt hoảng thế?"

Hàn Hồng dáo dác trong nhà, hạ giọng hỏi: "Em bảo... Tiểu Mạnh ở qua đêm á? Thế ?"

"Sao ?"

Hàn Hồng nghiêm mặt: "Thế sợ trong làng đàm tiếu ?"

Hàn Thước thật sự phát điên với mấy cái luân thường đạo lý ở cái thế giới . Đàn ông yêu thì nhan nhản, thế mà dẫn một đứa bạn về nhà coi là bình thường? Chẳng lẽ đàn ông với tình bạn thuần khiết ? Thật là vô lý hết sức.

"Đàm tiếu cái gì mà đàm tiếu..." Hàn Thước cạn lời: "Em yêu đương gì với nó ? Vả em hứa với , nó cũng giúp cả buổi chiều, chẳng lẽ giờ đuổi nó về? Anh cũng bảo trời tối xe tiện, nhỡ nó lao xuống mương què quặt đấy thì em mà đền ốm! Anh thấy đúng ?"

Nghe Hàn Thước , Hàn Hồng toát mồ hôi hột, đành lo lắng bảo: "Thế... thế thôi em mua thịt nhanh lên."

Hàn Thước định gọi Mạnh Duật Tu cùng thì Hàn Hồng vội cản : "Ấy, Thước , bạn vất vả cả buổi , cứ để bạn nghỉ ngơi , em một ."

Hàn Thước tỏng lo hai đứa sóng đôi trong làng sẽ khiến thiên hạ bàn tán. Hắn lải nhải nên đành để y trong nhà.

Mạnh Duật Tu hai em họ thầm thì cái gì. Bản tính vốn da mặt mỏng, y theo bản năng định bảo: "Để cùng cho vui."

cưỡng sự đón tiếp quá đỗi nhiệt tình của Hàn Hồng, y đành xuống ghế.

Hàn Thước huýt sáo mua thịt, trong phòng giờ chỉ còn Mạnh Duật Tu, Hàn Hồng và Hàn Đình.

Hàn Hồng tất bật bên bếp lò, Mạnh Duật Tu thấy ngượng, bèn dậy: "... Anh ơi, để em nhóm lửa giúp nhé."

"Đừng đừng!" Hàn Hồng xua tay, "Ai để khách nhóm lửa bao giờ, cứ nghỉ ."

Mạnh Duật Tu đành xuống nữa.

Hàn Hồng nhanh nhẹn vo gạo cho nồi, hấp thêm vài món đậy vung , xuống bếp nhóm lửa. Vừa nhóm lửa, mắt lén lút quan sát Mạnh Duật Tu đang ở bàn.

Mạnh Duật Tu ngay ngắn, lưng thẳng tắp, đôi chân dài khép chỉnh tề, hai tay đặt đầu gối.

Nhận thấy Hàn Hồng đang , để tránh lúng túng, y giả vờ như thấy gì. Y thầm ước cháu trai của Hàn Thước là một đứa trẻ nghịch ngợm một chút, để bầu khí trong phòng bớt im lặng đến mức chỉ còn thấy tiếng củi cháy lách tách trong bếp.

Hàn Đình tò mò về lạ, nó bê chiếc ghế đẩu nhỏ ngay mặt Mạnh Duật Tu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn với đôi mắt đen láy y chớp mắt.

Thời gian cứ thế trôi qua trong im lặng, Mạnh Duật Tu thấy cứng cả , khẽ nuốt nước miếng một cái đầy khó khăn.

Loading...