Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:10:44
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi bốn bọn họ đến khu nhà tập thể, lúc ít học sinh tan trường ghé qua học thêm. Thấy bốn , đám học trò ríu rít vẫy tay chào hỏi.

Hàn Thước vì tuyết rơi và t.h.a.i máy nên một thời gian tới trung tâm. Hôm nay , thấy hai căn hộ dùng làm phòng học đều chật kín .

Tầm vẫn đến giờ lớp, đám học sinh cấp ba nghịch ngợm ồn ào đến mức ngoài hành lang cũng rõ mồn một tiếng .

Căn hộ thuê ở tầng năm bố cục khác với tầng hai. Tầng hai là hai phòng ngủ một phòng khách, còn tầng năm ba phòng, trong đó một gian chỉ rộng vài mét vuông, vốn là kho chứa đồ. Vì trung tâm thiếu một văn phòng làm việc nên Hàn Thước và Mạnh Duật Tu dọn dẹp , biến gian kho thành nơi làm việc.

Tròn Tròn xuống tầng hai, còn Hàn Thước, Mạnh Duật Tu và Cao Trạch thẳng lên văn phòng tầng năm.

Anh Lý và chị Dương - hai sinh viên khóa do Đổng Hân giới thiệu - làm việc ở đây nửa tháng. Anh Lý dáng vẻ thư sinh, ăn chậm rãi tốn dẻ. Chị Dương thì đeo kính, bề ngoài nghiêm nghị như giám thị cấp ba nhưng thực chất dễ gần.

Cả hai đều là địa phương, nhà gần trung tâm nên khi Đổng Hân ngỏ lời, họ vui vẻ đồng ý ngay. Vì lớn tuổi hơn nhóm Hàn Thước nên họ làm việc chững chạc, đáng tin. Ngay cả khi Hàn Thước vắng mặt, họ vẫn hỗ trợ Mạnh Duật Tu và Cao Trạch tiếp khách, thu học phí và kiểm kê sổ sách vô cùng minh bạch.

Hôm nay Hàn Thước định đây đến tận lúc đóng cửa, nên Mạnh Duật Tu chu đáo rót một túi sưởi ấm nhét lòng .

lượng học sinh ngày càng đông, y còn sắm thêm một cái lò than, ấm đun nước và mười mấy cái phích để luôn nước nóng cho giáo viên và học sinh sử dụng.

“Không ngờ mới nghỉ mấy hôm mà làm ăn phát đạt thế !” Hàn Thước lật giở sổ sách và đơn đăng ký, miệng khép .

Mạnh Duật Tu kéo ghế xuống cạnh : “Ngoài Cao Trạch và nhóm bạn cùng phòng, thì Lý, chị Dương, Đổng Hân và Tròn Tròn dạo cũng tích cực chiêu sinh lắm. Tôi bảo với họ, cứ tuyển một học sinh là sẽ hoa hồng như Cao Trạch.”

“Được, lắm.” Hàn Thước gật đầu hài lòng.

Nhìn qua một lượt đơn đăng ký, thấy Lý là thành tích đáng nể nhất, chỉ đội ngũ “chuyên nghiệp” của Cao Trạch. Hàn Thước liền gọi để khen ngợi một trận.

“Vất vả cho Lý quá, mau mau, xuống đây .” Hàn Thước định dậy nhường chỗ.

Thấy Hàn Thước khệ nệ bê cái bụng lớn, Lý vội can ngăn: “Đừng đừng, thầy Hàn cứ đó !”

Cuối cùng, Mạnh Duật Tu nhường ghế của cho Lý.

“Anh Lý , năng suất của sắp đuổi kịp Cao Trạch đấy.” Hàn Thước giơ ngón tay cái tán thưởng, “Vừa học ở đại học Tân Hoa, sang đây lớp, lấy nhiều thời gian thế?”

Chị Dương ngang qua thấy, liền ló đầu : “Thầy Hàn , Lý làm ở ủy ban phường đấy, ha ha.”

“Ra là thế!” Hàn Thước trầm trồ, “ là lợi hại!”

Anh Lý khiêm tốn: “Nếu kỳ thi cuối kỳ điểm của học sinh tiến bộ, chắc chắn sang kỳ việc làm ăn sẽ còn hơn nữa.”

Chị Dương tiếp lời: “ thế, danh tiếng thì lo gì khách.”

Hàn Thước hỏi: “Hiện tại ở Hòa Thành chắc chỉ mỗi trung tâm của chúng thôi nhỉ?”

Anh Lý gật đầu: “Phải, chúng đầu nên gặp thời, giờ nhà nào điều kiện cũng đều chú trọng việc học của con cái.”

Hàn Thước tựa lưng ghế, tay xoa bụng, lẩm bẩm: “Sau nếu định, thể mở rộng sang cả dạy kèm cấp hai, cấp một nữa, tiếc là…”

Chị Dương : “Tiếc gì chứ thầy Hàn, làm ăn thì cứ thế mà phát triển thôi.”

Anh Lý và chị Dương đương nhiên hiểu nỗi u sầu trong lòng Hàn Thước. Chỉ Mạnh Duật Tu là nhận nét mất mát thoáng qua trong mắt , nhưng y gì.

Giữa lúc đó, một nữ sinh thò đầu văn phòng.

Chị Dương hỏi: “Có chuyện gì thế Tiểu Bình?”

Tiểu Bình rụt rè: “Em hỏi thầy Hàn một chút ạ. Nghỉ đông trung tâm mở cửa ? Mẹ em bảo sang kỳ là thi đại học nên cho em học thêm cả kỳ nghỉ.”

Thực lòng mà , từ lúc mở trung tâm, Hàn Thước và Mạnh Duật Tu chỉ nhắm đến việc kiếm tiền thật nhanh khi đứa trẻ chào đời. Còn về tương lai, họ định bụng khi rời sẽ để cơ sở cho .

Tết năm nay rơi ngày 25 tháng Một, mà 12 tháng Một bắt đầu nghỉ đông. Hôm nay là 26 tháng Chạp (Tháng Mười Hai dương lịch), Hàn Thước và Mạnh Duật Tu chợt nhận thời gian còn nhiều. Họ sắp xếp thứ thỏa khi rời khỏi thế giới .

Mạnh Duật Tu thấy sự mê mang trong mắt Hàn Thước. Y suy nghĩ nhanh trong hai giây bảo Cao Trạch gọi cả Đổng Hân và Tròn Tròn văn phòng.

Khi đông đủ, y hỏi: “Kỳ nghỉ đông và dịp Tết , ai sẵn sàng ở trung tâm ?”

Cao Trạch, Đổng Hân và Tròn Tròn đều là phương xa. Đổng Hân và Tròn Tròn tàu hỏa mất ba ngày mới về đến nhà nên đều từ chối. Cao Trạch cũng ở ký túc xá, lúc nghỉ lễ nước nóng, sinh hoạt bất tiện.

Chỉ Lý và chị Dương là địa phương nên thể ở , nhưng dịp Tết vẫn thăm họ hàng nên thể lớp xuyên suốt .

Mạnh Duật Tu cân nhắc bảo: “Trung tâm sẽ chạy đến ngày 22 tháng Một, tức là đêm Giao thừa, đó mùng Tám tháng Giêng sẽ mở cửa . Anh chị ngoài tiền dạy theo giờ, sẽ thưởng thêm một khoản đặc biệt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-77.html.]

Cả hai vui vẻ đồng ý. Thấy , Hàn Thước liền đề nghị tối nay cả nhóm liên hoan một bữa khi nghỉ đông.

Teela - Đam Mỹ Daily

Hàn Thước quyết định gọi món từ quán cơm lầu đưa lên văn phòng để ăn trò chuyện cho ấm cúng.

Ngoài trời tuyết đang tan, khí lạnh lẽo len lỏi tận xương tủy. Mạnh Duật Tu Hàn Thước ngoài đón gió nên bảo để y xuống lầu đặt món.

“Thế , nhớ dặn chủ quán đúng tám giờ rưỡi mới mang lên nhé, đừng làm sớm quá kẻo nguội mất.”

Mạnh Duật Tu gật đầu chuẩn ngoài. Hàn Thước sang dặn dò Lý và chị Dương việc trông coi cửa giả lúc nghỉ Tết… nhưng thấy Mạnh Duật Tu trở cạnh .

Hàn Thước ngước lên hỏi: “Ơ? Sao xuống?”

Mạnh Duật Tu lướt qua , do dự một chút cúi xuống, nhỏ tai Hàn Thước: “Hàn Thước, cho ít tiền.”

“Hết tiền ?” Hàn Thước ngạc nhiên, “Tôi nhớ mới đưa hai mươi đồng mà.”

Mạnh Duật Tu chút ngượng nghịu.

[Bản đồ phân phối tài chính và trách nhiệm trong giáo dục]

Xung quanh các đồng nghiệp đều đang . Mới giây y còn dáng ông chủ trầm , sắp xếp công việc đấy, giây khép nép hỏi xin tiền vợ.

Thực Hàn Thước quản chặt tiền nong, mà chính Mạnh Duật Tu cảm thấy một nhà thì theo truyền thống của nhà họ Mạnh: Tiền là để vợ quản. Y trải nghiệm cảm giác vợ phát tiền tiêu vặt nên tự nguyện giao hết sổ tiết kiệm cho .

“Tiêu hết ? Tiêu việc gì thế?” Hàn Thước nhíu mày hỏi.

“Mua thức ăn, mua đồ ăn sáng cho hai đứa.” Mạnh Duật Tu nhỏ giọng giải thích.

“À, .” Hàn Thước bừng tỉnh. là sinh hoạt phí dạo đều do Mạnh Duật Tu lo liệu. Hắn vội vàng rút thêm hai mươi đồng từ trong túi đưa cho y.

Mạnh Duật Tu hỏi: “Cậu ăn món gì?”

Hàn Thước hỏi ý kiến cuối cùng quyết định cùng Mạnh Duật Tu xuống quán chọn món. Đây là đầu tiên trung tâm liên hoan, tiền kiếm cũng khá nên sợ Mạnh Duật Tu tiết kiệm quá đà, gọi món sơ sài thì .

Khi đôi vợ chồng trẻ rời , cả căn phòng phá lên .

Tròn Tròn trêu: “Anh Mạnh vợ quản nghiêm quá nhỉ? Lớn tướng mà vẫn xin tiền vợ từng đồng.”

Chị Dương đáp: “Đàn ông như thế mới , lời làm bớt lo.”

Bữa tiệc diễn vui vẻ với cá kho, thịt xào và vài chai bia. Đây là đầu tiên, cũng là cuối cùng Hàn Thước và Mạnh Duật Tu cùng những bạn .

Hàn Thước uống rượu nên dùng nước lọc thế. Hắn dậy nâng ly, nghẹn ngào những lời cảm ơn và chúc phúc cho tương lai của trung tâm và .

Cao Trạch cảm thấy Hàn Thước hôm nay chút lạ lùng, cứ như đang trăng trối điều gì đó, nhưng thể gọi tên chính xác cái sự lạ là gì. Chỉ Mạnh Duật Tu hiểu rõ, đằng nụ của là sự buồn thương của một lời từ biệt.

Sau bữa tiệc, Mạnh Duật Tu và Hàn Thước lên chuyến xe buýt cuối cùng để về nhà.

Về đến phòng trọ, hai nhanh chóng vệ sinh cá nhân lên giường bàn tính chuyện hệ trọng. Có hai việc lớn cần dàn xếp: gia đình và trung tâm giáo dục.

Hiện tại họ hai cuốn sổ tiết kiệm: một cuốn tích góp riêng và một cuốn thu nhập của trung tâm. Tổng cộng tiền lên tới hơn năm ngàn tám trăm đồng - một con khổng lồ ở thời điểm đó.

“Nếu thêm thời gian, mua một căn biệt thự lớn sân vườn để cả nhà : trai, bố , thằng Cao Vút đều ở chung một chỗ… Tiếc là còn thời gian nữa .” Hàn Thước thở dài, nụ trở nên chua xót.

Hắn hỏi Mạnh Duật Tu: “Cậu định sắp xếp thế nào?”

Mạnh Duật Tu trầm ngâm hồi lâu : “Lập di chúc.”

Hàn Thước lo lắng về việc nếu khi sinh xong, họ “c.h.ế.t” mà rơi trạng thái thực vật hoặc mất trí nhớ thì ? Mạnh Duật Tu bảo sẽ tham vấn luật sư để tìm cách để trung tâm cho cha trai Hàn Thước một cách hợp pháp nhất.

Đêm về khuya, gian đặc quánh nỗi đau thương.

Mạnh Duật Tu hỏi: “Cậu định bao giờ thì về quê?”

Hàn Thước lắc đầu gối, giọng nghẹn : “Không ở đây nữa. Nghỉ là về ngay.”

“Được.” Mạnh Duật Tu dém chăn cho .

Trong bóng tối, tiếng hít thở của Hàn Thước nặng nề hơn, khẽ thốt lên những lời khiến lòng thắt :

“Mạnh Duật Tu ơi… Tôi về nhà… Tôi gặp họ sớm một chút…”

Loading...