Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:10:43
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào những ngày trời mưa tuyết rơi, cuộn tròn trong ổ chăn là điều sung sướng nhất đời. Sau khi Mạnh Duật Tu , tận gần chín giờ sáng Hàn Thước mới chịu rời giường.

Nếu vì hiện tại đang mang thai, bụng dễ đói, lẽ sẽ ỳ đến tận trưa.

“Lạnh c.h.ế.t mất, lạnh c.h.ế.t mất thôi!” Hàn Thước run lẩy bẩy chui khỏi chăn, gồng chống cái rét để mặc quần áo.

Chỉ là tay chân lúc thực sự còn linh hoạt nữa. Trước sáu tháng, ngoại trừ việc bụng nhô lên, chẳng thấy gì khác biệt. Thế nhưng bước sang tháng thứ sáu, cái bụng cứ như thổi khí cầu, chỉ qua một đêm phình to hẳn lên, khiến việc mặc quần trở nên vô cùng chật vật.

Đến lúc xuống giường xỏ giày, thậm chí thể cúi lưng xuống nổi. Cũng may đôi chân phù nề như chân giò heo, ngoài chiếc bụng lớn, thứ vẫn giữ dáng vẻ như .

Khu vực rửa mặt, đ.á.n.h răng ở tầng một. Mạnh Duật Tu lo lắng xách phích nước xuống lầu tiện, nên khi khỏi nhà đặt sẵn một bình ở bồn nước.

Hàn Thước cứ thế tay bưng chậu, tay cầm cốc bàn chải xuống lầu.

Quả đúng như lời Mạnh Duật Tu , ngày tuyết rơi khí ẩm ướt đến lạ lùng. Trên bậc thang còn vương những mảng tuyết từ đế giày ai đó đá xuống, kịp tan . Ban đầu Hàn Thước định bưng chậu bằng cả hai tay, nhưng lối lầy lội, đành một tay giữ chậu, một tay vịn tường, thận trọng từng bước xuống.

Hôm nay là thứ Bảy, thêm tuyết rơi nên đều ngủ nướng. Tầm , tầng một mới bắt đầu nhộn nhịp.

Mọi đ.á.n.h răng tán gẫu, thấy ở tầng ba khệ nệ bê bụng bầu xuống, ai nấy đều lên tiếng quan tâm.

“Ái chà, Tiểu Hàn , cho cẩn thận đấy nhé! Tầm nền nhà trơn lắm.”

Chị Trương chủ nhà còn sốt sắng chạy giúp Hàn Thước bưng chậu nước.

“Không chị, em sắp xuống tới nơi .”

Thấy Hàn Thước tiếp đất an , chị Trương mới yên tâm buôn chuyện tiếp.

Hàn Thước nhấc phích nước bồn lên, pha chút nước nóng cốc, thêm tí nước lạnh cửa đ.á.n.h răng.

Ở trong phòng thì nhận , lúc mới thấy tuyết rơi dày đến thế.

Dưới đất tích một lớp trắng xóa, trung từng bông tuyết lớn như lông ngỗng lả tả rơi xuống, phóng tầm mắt xa, gian như nhòe vì màn tuyết dày đặc.

“Mẹ kiếp! Tuyết to dữ thần .” Hàn Thước ở cửa một lúc, mắt bông tuyết bay , khẽ chớp một cái là tan thành giọt nước lạnh buốt.

Chị Trương bảo: “Tối nay chắc tuyết còn dày nữa đấy, Tiểu Hàn , hôm nay đừng đường.”

“Vâng ạ.” Hàn Thước nhíu mày đưa bàn chải, trong lòng bắt đầu lo lắng tối nay Mạnh Duật Tu sẽ về nhà bằng cách nào. Hắn thầm cầu nguyện lúc y về, tuyết sẽ tạnh hoặc ít cũng rơi nhỏ .

Đánh răng xong, Hàn Thước đổ nửa chậu nước ấm để rửa mặt. Đang vắt khăn thì thấy một đàn ông xuýt xoa “Ái chà chà” đội mưa tuyết chạy . Ông ở cửa phủi sạch tuyết bắt đầu góp chuyện.

“Anh Vương, hôm nay làm ăn thế nào?”

Người là chủ quán cơm bên cạnh. Ông Vương khổ: “Tuyết thế thì khách khứa gì tầm nữa, sắp trưa mà mới hai bàn.”

Hàn Thước vốn định rửa mặt xong sẽ sang quán cơm, thấy ông Vương ở đây liền dặn luôn: “Chú Vương, tí chú trụng cho con bát sủi cảo nhé, lát nữa con sang ăn.”

Ông Vương xởi lởi: “Được chứ! Để về làm cho ngay đây.”

Nói đoạn, ông nhanh chân chạy .

Teela - Đam Mỹ Daily

Bà bác cạnh thấy thế trêu Hàn Thước: “Vẫn là Tiểu Hàn tiền, chẳng bù cho chúng , ăn sủi cảo là tự tay nhào bột cho đỡ tốn.”

Chị Trương đế : “ đấy chứ, vợ chồng Tiểu Hàn với Tiểu Mạnh giỏi kiếm tiền lắm, giờ là ông bà chủ cả !”

“Ôi dào, ông chủ bà chủ gì chị.” Hàn Thước trong lòng chút đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn khiêm tốn xua tay, “Chúng em chỉ làm ăn cò con thôi.”

Chị Trương hăng hái kể với : “Các bác đừng khiêm tốn. Tôi cái trung tâm giáo d.ụ.c của hai đứa nó làm ăn khấm khá lắm. Đấy, sáng sớm nay thấy Tiểu Mạnh đạp xe . Này Tiểu Hàn, bên đó mà thiếu quét dọn thì bảo chị một tiếng nhé.”

Chị còn tếu táo thêm: “Cậu cứ trả lương đại cho chị là .”

Hàn Thước đáp: “Chị Trương ơi, xưởng nhỏ của chị làm còn chẳng hết việc, lấy sức mà sang chỗ em quét dọn nữa?”

Mấy khác chen : “Kiếm thêm đồng nào đồng nấy, tốn tí sức thì thấm tháp gì?”

Chị Trương gật đầu lia lịa: “Phải đấy!”

Hàn Thước thấy , nửa đùa nửa thật bảo với họ: “Được thôi ạ! Để các chị đây quét dọn thì đúng là phí hoài tài năng. Hay thế , các chị giúp trung tâm của em quảng bá một chút. Cứ hỏi xem nhà ai con nhỏ học thêm, hễ chiêu mộ một học sinh, em sẽ tính tiền hoa hồng cho các chị, thấy ạ?”

Mấy bà nội trợ tầng một hào hứng: “Việc thì đúng nghề của chúng ! Chứ cái khu phố , nhà ai nuôi con ch.ó đẻ mấy con chúng còn rõ nữa là.”

“Vậy phiền các chị quá, cố gắng giúp em nhé!” Sau khi tán gẫu xong, ông Vương chủ quán cơm bên gọi sang.

“Tiểu Hàn ơi, sang tiệm ăn luôn để bưng qua cho?”

Hàn Thước: “Con sang tiệm ăn luôn ạ, bưng bưng phiền phức .”

“Được , thế cho cẩn thận.”

“Không ạ.” Hàn Thước bước cửa. Nếu là lớp tuyết mỏng mới phủ hoặc tuyết đang tan thì còn dè chừng, chứ tuyết đóng dày thế còn chắc chân hơn. Có điều, mặc áo bông dày thêm cái bụng lớn, dáng của lúc cứ lạch bạch trông chẳng khác gì một con ngỗng béo.

Quán hôm nay vắng khách, là chỗ hàng xóm láng giềng nên ông Vương ưu ái cho thêm mấy cái sủi cảo.

Ngày đại tuyết xì xụp bát sủi cảo nóng hổi, ăn xong Hàn Thước cảm thấy cả ấm sực.

Đến chiều tối, xuống quán gọi sủi cảo tiếp. Dạo m.a.n.g t.h.a.i nên thèm ăn vặt, cũng đổi vị món món , nhưng thời buổi vật chất còn thiếu thốn, giữa mùa đông mà ăn trái cây trái mùa thì đào cả huyện lên cũng chẳng thấy. Vậy nên bát sủi cảo thủ công thơm ngon là cứu cánh tuyệt vời nhất .

Tuyết rơi cả ngày, đến chập tối thì bắt đầu ngớt. Nếu điện thoại, Hàn Thước gọi ngay cho Mạnh Duật Tu bảo y về nhà sớm, tiếc là chẳng . Hắn đành nhờ ông chủ gói riêng một phần để tối mang về cho Mạnh Duật Tu ăn khuya.

Ông Vương bận rộn trong bếp một hồi đặt sủi cảo lên một cái mẹt tre nhỏ, hỏi Hàn Thước: “Tiểu Hàn, hai mươi cái đủ ?”

Hàn Thước đang ăn dở bát của , lên cái mẹt tre gật đầu: “Đủ chú ơi. Chú cho con mượn luôn cái mẹt nhé, mai con mang trả, chứ sủi cảo con chẳng để .”

“Được thôi!” Ông Vương sảng khoái, “Hàng xóm láng giềng cả, chuyện nhỏ mà.”

Mấy khách khác trong quán cũng là trong ngõ, thấy Hàn Thước ăn một liền góp vui.

“Tiểu Mạnh mấy giờ mới về?”

“Em cũng chẳng rõ, chắc tầm chín giờ.” Hàn Thước ăn thở dài than vãn, “Haiz, y nhà, em ăn cơm một cũng thấy chẳng ngon miệng gì cả.”

“Ha ha ha, ngon miệng mà chén tì tì thế ?”

Thế nhưng Hàn Thước ngờ tới, hôm nay Mạnh Duật Tu về sớm.

Vì lo tối nay tuyết rơi tiếp, y bàn với nhóm Đổng Hân đóng cửa sớm hơn thường lệ, tránh để học sinh gặp nguy hiểm đường về.

Dù tuyết đọng dày khó đạp xe, nhưng ít nhất trời còn mưa tuyết, tầm cũng thoáng hơn. Mạnh Duật Tu gần như đạp dắt bộ mới về tới ngõ.

Vừa tới chân cầu thang, y theo bản năng ngước lên tầng ba, thấy ánh đèn hắt từ cửa sổ liền Hàn Thước đang ở đó.

Định dắt xe trong thì y chợt thấy tiếng của Hàn Thước vọng từ đó. Y theo âm thanh, dắt xe tới cửa quán cơm trong.

Chẳng “bà bầu” nhà y đang chễm chệ bàn, ăn buôn chuyện rôm rả đó ?

“Ơ kìa!” Ông Vương mắt sắc thấy , “Tiểu Mạnh đấy ? Cậu về đấy .”

Hàn Thước đang húp nước dùng, thấy tên Mạnh Duật Tu liền ngoái đầu .

Nhìn thấy Mạnh Duật Tu đang dựng xe bước , đôi mày hớn hở nhướng lên: “Ơ kìa? Hôm nay tan làm sớm thế?”

Mạnh Duật Tu gật đầu chào ông Vương và trong quán, mỉm về phía Hàn Thước.

Hàn Thước hì hì: “Tôi mới bảo với , nhà làm ăn cơm chẳng thấy vị gì.”

Mạnh Duật Tu xuống cạnh , khẽ hừ một tiếng nhẹ: “Thế mà ăn trông vẻ ngon lành lắm đấy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-76.html.]

Hàn Thước xoa xoa bụng, nháy mắt với y: “Tôi ăn ngon, là thằng bé ăn ngon đấy chứ.”

Mạnh Duật Tu bật , đưa tay sờ lên cái bụng tròn lẳn của Hàn Thước.

“Cặp Sách Nhỏ hôm nay ngoan ?” Y hỏi, “Cậu chọc ghẹo nó đấy chứ?”

Nhìn vẻ mặt bảo bọc con cái của y, Hàn Thước nhịn : “Cậu cứ yên tâm, nó ngoan lắm. Đã bảo mà, nó giống , là một tên ngốc.”

Tuy nhiên, Hàn Thước nhầm. Chỉ nửa tháng , “tên ngốc” bắt đầu quậy phá tưng bừng, khiến đêm ngủ yên, ngày lên lớp cũng chẳng đầu chữ nào.

Hàn Thước thậm chí thể cảm nhận rõ mồn một chỗ lồi bụng là bàn tay bàn chân nhỏ. Giờ dùng ngón tay chọc cũng chẳng ăn thua, mỗi đứa bé cử động mạnh là đau đến nhíu mày, hít một khí lạnh.

Vì thời gian sức khỏe Hàn Thước , Mạnh Duật Tu yên tâm, đành nhờ Cao Trạch để mắt chăm sóc ở trường.

Cao Trạch Hàn Thước ghế, tay ngừng xoa bụng, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn mà sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu.

Sắc mặt Hàn Thước vẫn bình thường, nhưng sang thấy bộ dạng của Cao Trạch, giật .

“Mẹ nó! Mày bệnh ?”

Cao Trạch lắc đầu, run rẩy xích gần hỏi nhỏ: “Hàn Thước, mày… sắp đẻ đấy chứ?”

Hàn Thước cạn lời: “Mày thần kinh ? Tao mới tám tháng, đẻ đẻ cái đầu mày .”

Cao Trạch ngơ ngác: “Thế mày ?”

Hàn Thước mệt mỏi đáp: “Thai máy, mày hiểu t.h.a.i máy là gì ?”

“À.” Cao Trạch lúng túng gật đầu, “Thế thì , đẻ là . Tao chỉ sợ mày đẻ ngay tại trường, ngay trong lớp thì tao chẳng làm . Mày đấy, Mạnh Duật Tu dặn tao trông chừng mày cẩn thận, mà tao thì sợ lắm, tao còn sợ m.á.u nữa…”

“…” Khóe miệng Hàn Thước giật giật, “Mày đang lảm nhảm cái quái gì thế?”

“Không, gì…”

Chờ cơn t.h.a.i máy dịu , Hàn Thước mới thong thả thu dọn đồ đạc chuẩn tan học.

Dạo tuyết rơi liên miên, Hàn Thước lâu qua trung tâm. Sáng nay lúc cửa, bảo với Mạnh Duật Tu là chiều nay sẽ ghé qua xem thử.

Mạnh Duật Tu đồng ý, nên y để xe đạp phòng trọ vì đường xá đầy tuyết khó , đó y hộ tống Hàn Thước học bằng xe buýt.

Lúc Hàn Thước và Cao Trạch đến cổng trường, Mạnh Duật Tu và Tròn Tròn đợi sẵn. Còn Đổng Hân và Tân Hoa - hai chị khóa - chiều nay tiết nên sang mở cửa trung tâm . Thấy Hàn Thước , Mạnh Duật Tu liền tiến đỡ về phía trạm xe buýt.

Chuyến xe hôm nay đặc biệt đông đúc, cả bốn lên xe mà chỉ còn sót đúng một chỗ .

Vì trong bốn Tròn Tròn là con gái, bản tính “thẳng nam” của Hàn Thước trỗi dậy, giục: “Mau, Tròn Tròn đó .”

Tròn Tròn kinh ngạc cái bụng vượt mặt của Hàn Thước, phì : “Anh Thước ơi, đùa em ? Sao em ? Nhìn cái bụng nặng nề của kìa, mau !”

Hàn Thước sực nhớ cảnh của , gãi đầu hì hì: “Được , .”

Mạnh Duật Tu đỡ Hàn Thước chậm rãi xuống.

Yên vị xong, Hàn Thước quên dặn ba bọn họ bám cho chắc, kẻo xe phanh gấp là lao về phía như chơi.

Giống như ông chồng mẫu mực khác, túi xách của Mạnh Duật Tu bây giờ chứa đủ thứ đồ lỉnh kỉnh. Đoạn đường đến trung tâm mất nửa tiếng, y tháo ba lô xuống, lấy bình nước hỏi Hàn Thước: “Uống nước ?”

“Có nóng ?”

“Nóng, lấy nước sôi ở trường xong.”

“Được, cho xin tí.”

Mạnh Duật Tu một tay kẹp ba lô, tay vặn nắp bình nước đưa cho Hàn Thước.

Hàn Thước nhấp vài ngụm bảo đói.

Mạnh Duật Tu nhanh thoăn thoắt lôi từ trong túi một gói bánh quy.

Chỗ của Hàn Thước sát lối , bên cạnh là một phụ nữ bế đứa con nhỏ tầm một tuổi.

Đứa bé hiếu kỳ, từ lúc bọn họ lên xe cứ chằm chằm chớp mắt. Đặc biệt là khi thấy Mạnh Duật Tu lôi bánh quy , đôi mắt nó mở to tròn xoe, đưa nắm tay nhỏ lên miệng gặm, nước miếng chảy dài như sợi chỉ cằm.

Hàn Thước thấy đứa nhỏ thú vị, liền làm tiếng “chụt chụt” trêu ghẹo. Đứa bé ngay lập tức phấn khích khua tay múa chân, miệng bập bẹ vươn đôi tay nhỏ về phía miếng bánh quy của Hàn Thước.

Người ngượng ngùng vỗ nhẹ m.ô.n.g con, mắng yêu: “Cái thằng bé , ngoan nào.”

Hàn Thước bảo Mạnh Duật Tu lấy thêm một miếng bánh nữa đưa cho đứa trẻ.

Người vội vàng dạy con cảm ơn: “Mau cảm ơn con.”

Đứa bé làm , chỉ nhe hai cái răng sữa với Hàn Thước, nước miếng vẫn chảy ròng ròng.

Trước đây Hàn Thước nghĩ thích trẻ con đến thế, lẽ vì trong bụng cũng đang một đứa, nên thấy trẻ con là thấy đáng yêu lạ thường. Thế là suốt dọc đường, cứ tíu tít trêu đùa đứa nhỏ.

Mạnh Duật Tu dáng vẻ Hàn Thước chơi đùa, xuống cái bụng cao vượt mặt của , lòng y bỗng chốc tràn ngập sự dịu dàng.

Người bụng Hàn Thước, hỏi: “Em m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng ?”

Hàn Thước kịp mở lời thì Mạnh Duật Tu bên cạnh đáp: “Gần tám tháng ạ.”

Người sang Mạnh Duật Tu, bảo: “Cậu là bố đứa bé ?”

“Vâng ạ.”

Người khen ngợi: “Ái chà, bố đều thế , em bé sinh chắc chắn sẽ xinh lắm đây!”

Hàn Thước đó Mạnh Duật Tu, thấy khóe miệng y cứ thế vểnh lên, ngăn mãi .

Thành đến lúc xuống xe, “ ” vẫn còn thôi đắc ý.

“Hàn Thước, lúc nãy đứa bé bảo Cặp Sách Nhỏ sinh chắc chắn sẽ xinh lắm đấy.”

“Ừ ừ.” Hàn Thước buồn gật đầu, “Xinh, xinh nhất vùng luôn.”

“Cậu bảo nó sẽ trông như thế nào?”

“Làm ?”

“Cậu đoán thử xem.”

“Ôi dào, cứ lo đường cho cẩn thận , lúc đẻ khắc .”

giờ luôn cơ.”

“Mẹ nó, máy siêu âm 4D !” cái tính bướng bỉnh của Mạnh Duật Tu trỗi dậy, y cứ bám theo hỏi mãi làm Hàn Thước nhức cả đầu, đành đùa: “Giống , giống hết, mũi tẹt giống luôn ?”

“Cậu bậy.” Mạnh Duật Tu miệng thì cãi, nhưng tay vẫn tự tin mà sờ sờ lên sống mũi cao thẳng của .

Cao Trạch và Tròn Tròn phía , thấy bộ cuộc đối thoại của hai đằng .

Cao Trạch thì quá quen với những khoảnh khắc “kỳ quặc” của Mạnh Duật Tu, nhưng với Tròn Tròn thì đây là đầu tiên. Ở trung tâm, Mạnh Duật Tu lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, năng ngắn gọn súc tích.

Thế mà hôm nay, cô đầu thấy Mạnh lão sư vai đeo ba lô, một tay cầm bình nước, một tay dìu Hàn Thước, mắt thậm chí chẳng thèm đường mà cứ dán chặt Hàn Thước để hỏi chuyện.

Hàn Thước hỏi đến phát phiền, chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Thế là Mạnh Duật Tu khẽ nhíu mày, lắc lắc cánh tay Hàn Thước đòi hỏi bằng .

Tròn Tròn giật giật khóe mắt, thì thầm với Cao Trạch: “Mạnh lão sư mà… to xác thế mà như trẻ con ?”

Cao Trạch: “Em hiểu , đấy là thú vui của vợ chồng nhà đấy.”

Loading...